The first 200 lines.
Ave verum corpus.
Được biểu diễn lần đầu vào 29/5/1791.
Sao cháu biết mấy thứ đấy vậy?
Cháu ở đó vào cái đêm ấy. Cháu chơi trong dàn nhạc.
Ba tuần vừa rồi, tôi đã kể cho các bạn về Bill Anderson.
Không!
Judy và con trai Matt đã vĩnh viễn ra đi khi họ cố gắng giấu nhẹm chuyện này.
Bill Anderson.
Anh ta là giáo sư kĩ thuật âm thanh ở Đại học Washington.
Nó liên quan gì tới cậu vậy?
Nó liên quan tới một vụ bất động sản ở Chicago đợt trước.
Gọi tôi là Marcus. Nói với họ rằng anh vẫn đang truy lùng tôi.
Và khi tôi quay trở lại, họ sẽ chẳng thể thấy tôi đâu.
Chuyện này là sao, Gary?
Có một nhóm người mà tớ tin rằng có thể đã giết gia đình
của Bill Anderson. Và tớ có bằng chứng rằng
Amy vợ cậu có liên quan tới họ.
Mọi người chắc chắn sẽ thích nơi này cho xem.
Mặt trời sẽ lặn qua hiên nhà.
Mỗi ngày một khác.
Vào nhà thôi!
Ồ
Đẹp quá phải không nào?
Phải.
Madison, con nói muốn học piano phải không?
Con có thể học vào mùa hè này đấy.
Phải rồi, có cô Howard Roberts
là giáo viên âm nhạc ở Seaside High ở cách đây ba nhà.
Anh chị có thể xem qua cái này
về những gì chúng ta đang thương lượng.
Wow. Con bé chơi được bao năm rồi?
Nó chưa từng chơi một lần nào trong đời cả.
Cháu muốn ta thả xuống đâu đây?
Cháu chỉ muốn về nhà thôi.
Nhà cháu ở đâu?
Cháu không biết...
Người đàn ông đó khiến cháu không thể nhớ được.
Cuốn sách họ đưa cháu thật là vớ vẩn.
Dừng ở đây được rồi. Cháu sẽ tự đi tìm.
Chắc chỉ ở đâu đó quanh đây thôi.
Intruders - Season 1 - Tập 4
Mối quan tâm của tớ về vụ Anderson xuất phát từ
một vụ bất động sản mà tớ đại diện
cho một thân chủ của công ty luật Chicago ở Seattle.
Joseph Cranfield.
Chưa từng nghe nói tới.
Cranfield nằm trong top 308 người tự lực của thế giới ở tạp chí Forbes.
Cậu có băn khoăn vì sao có người sinh ra luôn sẵn sàng không?
Từ giây phút họ sinh ra, như thể là họ
biết mọi thứ hoạt động ra sao
như thể chẳng có gì mới với họ cả.
Và họ không bao giờ vấp ngã như chúng ta.
Đó là Joe Cranfield.
Như một điều lệ đầu tiên,
các đối tác cử tớ vào Seattle để giải quyết một vài vấn đề nhỏ
mà ông ta muốn tớ thực hiện.
Sự thật thì, tất cả đều sợ ông ta.
Tớ cũng thế, nhưng chẳng có lựa chọn nào cả.
15 năm tiếp theo, Cranfield muốn điều gì đó được thực hiện.
Ông ta yêu cầu tớ và chỉ mình tớ thôi.
Bao nhiêu việc ông ta muốn cậu làm là phạm pháp vậy?
Không. Chẳng có việc gì cả.
Suốt thời gian đó, chẳng có gì là phạm pháp hay bất thường.
Cho đến một năm trước. Thình lình xuất hiện
một người đàn ông khỏe mạnh bắt tớ phải giải thể và phân tán
tài sản của anh ta, vậy nên cái ngày anh ta chết, tất cả đã biến mất.
Vào ngày 6/8/1931, Leon Bismark "Bix" Beiderbecke
một trong những nhạc sĩ jazz có ảnh hưởng lớn nhất của thế kỉ
được tìm thấy đã chết tại căn hộ riêng Queens
khi mới chỉ 28 tuổi.
Nguyên nhân của cái chết là do viêm thùy phổi
nhưng đồng nghiệp cho hay đó là do Bix nghiện rượu cấm
khiến thần chết tước đoạt một huyền thoại của người hâm mộ nhạc jazz mãi mãi.
Không phải mãi mãi đâu. Sẽ sớm thôi.
Khi Cranfield chết,
cả bốn đứa con tiếp quản tòa nhà, vợ ông ta cũng thế.
Ông ta và cháu chắt sung túc đến cuối đời.
Toàn bộ số tiền của Cranfield
gần 6 tỷ USD được gửi vào tài khoản của hội từ thiện
đã 100 năm tuổi ở London gọi là Sicomacy Trust.
Một giờ sau cái chết của ông ta
là cơ hội của Joseph Cranfield.
Ngoại trừ hai vấn đề quan trọng.
Đầu tiên, một kẻ lập dị được hưởng lợi
không nhận séc 10 triệu USD mà cứ gửi khoản đó về cho tớ.
Bill Anderson.
Đúng rồi. Sao cậu biết vậy?
Chở tớ về nhà và tớ sẽ giúp vụ Anderson.
Tớ không đến đây là vì Anderson, Jack.
Tớ đến vì tớ biết mọi chuyện sẽ đều dẫn đến vợ cậu.
Là vì Amy.
Tài sản duy nhất mà Cranfield có thể tin tưởng là tòa nhà đó.
Tòa nhá đó?
Đây là nơi Amy đến mặc dù cô ấy nói mình ở nhà.
Crane. Crane.
Allison.
"Có những nơi trên trái đất...
dễ dàng đi qua từ sự sống cho tới cái chết
và ngược lại.
Thế giới có rất nhiều những nơi như vậy."
Mất cả tháng để tớ nhận ra rằng
kể từ vụ cháy năm 1889 ở Seattle
tòa nhà này thuộc về gia đình Crane.
Todd Crane? Đồng nghiệp của Amy?
Gia đình Crane được ủy thác trên diễn đàn từ thiện trong suốt 150 năm.
Cranfield chia 10% tài sản cho...
Sico...
Sicomacy Trust. Sicomacy Trust trong vòng
200 đến 300 năm.
Tổ chức từ thiện này thực sự đã cho thuê nhà của Crane.
Tòa nhà có 3 người được ủy thác.
Người thứ nhất là Todd Crane.
Thứ hai là một người tên Marcus Fox.
Là một đối tác kinh doanh của Joe Cranfield đã mất tích 9 năm trước.
Cuối cùng là Joseph Cranfield.
Đến khi qua đời, người bảo trợ trở thành người thứ ba thay thế.
Mọi người đâu hết cả rồi?
Nơi này hoàn toàn bỏ trống à?
Lạ thật, đúng không?
Ban đầu tớ nghĩ là bình phong cho điều gì đó.
Đến khi thấy được sự kết nối với vợ của cậu.
Tớ đã chắp nối mọi chuyện, Jack.
Chẳng hề hề biết tên thời con gái của cô ấy...
là Amy Dyer.
Người đã cưới cậu.
Biên dịch : Dat Tang
Cô ấy là luật sư, Terry.
Một vụ lớn, ở thành phố lớn, nơi Cranfield là con mồi béo bở.
Joseph Cranfield có nhà máy tại Mỹ, Trung Quốc, Ấn Độ.
Trang trại ở Brazil, nhà ở khắp mọi nơi.
Và đây chỉ là một...
thứ mà ông ta sở hữu lúc chết và vợ cậu là người được ủy thác.
Cô ấy đã nói dối cậu về việc ở nơi này.
Sao cô ấy không làm rõ mọi chuyện trên điện thoại đi?
Cậu gọi vợ tôi là kẻ nói dối ư?
Thôi nào, Jack. Tớ chỉ muốn biết tại sao
ai đó lại muốn Bill Anderson chết, và tại sao gia đình anh ta bị sát hại.
Gửi tớ tất cả những tấm hình cậu có về vụ Bill Anderson.
Sau đó...đừng làm gì. Đừng gọi cho tớ.
Tránh xa tớ ra. Cậu có thể trở lại Chicago
nếu như cậu muốn.
Alo?
Alo?
Alo? Ai đấy?
Một người bạn.
Tôi đang nói chuyện với ai vậy?
Hãy dừng ngay những việc anh làm
Lí do duy nhất để vào ngôi nhà đó
là để thấy được mọi việc sẽ ra sao nếu như nó xảy ra với anh.
Sao không ra mặt mà cảnh báo tôi đi?
Chúng ta gặp nhau được chứ?
Anh có muốn kết cục như gia đình Bill Anderson không?
Tôi cảnh cáo đấy.
Thế hả?...Alo?
Giơ tay lên!
Nắm tay lên đầu.
Gì thế?
Đây sẽ là một cuộc gọi tệ hại cho anh đấy.
Chẳng phải trước giờ vẫn thế sao?
Anh đang làm cái quái gì vậy?
Không phải những gì tôi bảo anh làm, Richard.
Cô đã nghe radio của Oz Tuner chưa?
Chẳng có gì ngoài vị khách lạ điều hành.
Bill Anderson.
Tôi đã nói ngay từ đầu
rằng Anderson không có gì phải lo ngại.
Sao phải giết hắn ta? Lão ta sẽ chết sớm thôi.
Anderson vẫn ở Seattle.
Frank Sheppard đã gặp hắn.
Vậy để Frank hoàn thành công việc đi.
Nếu hắn chẳng là gì, vậy tại sao Jack Wahlen vẫn tìm kiếm Anderson?
Làm việc của anh đi, Richard.
Được rồi, Rose. Tôi sẽ làm.
Cho cháu trứng,
thịt bò băm và cà phê.
Có ngay đây.
"Alison, Alison, Alison."
"Mariners đánh bại Rangers 5-3." 5-3.
"Mariners đánh bại Rangers 5-3." 5-0-3.
5-0-3. 5-0-3.
5-0-3! Đó là Alison!
5-0-3! 5-0-3!
Đó là mẹ mình!
Alo?
- Alo? - Alison?
Madison?
Alison? Alison?
Madison, con ở đâu? Madison, con ở đâu?
Con mong mẹ, mong bố nhiều lắm.
Người đàn ông ở trong con không cho phép. Ông ta muốn gặp ai đó là Crane.
Con muốn về nhà. Hãy giúp con trở về nhà!
Madison! Madison!
Madison, con ở đâu?
Con yêu, con ở đâu?!
Thật tuyệt vời khi có sự ghé thăm của một trong những người giỏi nhất L.A.
Giỏi nhất gì? Tôi nghỉ việc ở LAPD rồi.
Nghỉ việc? Giống như là "Đề nghị rời khỏi" hơn đấy.
Nghỉ việc.
Để viết sách hả? Anh là Joseph Wambaugh hay sao?
Tôi đã cười vào cái cà vạt của anh chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.