The first 200 lines.
Con mang ơn George Bailey rất nhiều. Hãy giúp cậu ấy Chúa ơi.
Thánh Joseph, Chúa Jesus, Đức Mẹ Mary.
Xin cứu lấy người bạn của con, Bailey.
Hãy giúp con trai con đêm nay, Thánh George.
Cậu ấy chưa từng nghĩ cho bản thân, Chúa ơi!
nên hay gặp phải chuyện rắc rối.
George là một người tử tế. Xin Chúa hãy cho cậu ấy một cơ hội.
Con yêu anh ấy! xin chúa che chở cho anh ấy đêm nay.
Con xin người Chúa ơi! có chuyện gì đó với cha con rồi.
Xin Chúa hãy mang cha về cho con!
Chào ngài Joseph. Lại rắc rối à?
Có vẻ như chúng ta phải cử ai đó xuống.
Rất nhiều người cầu xin ta giúp đỡ một người đàn ông tên là George Bailey.
George Bailey. Đúng rồi. Đêm nay là đêm quan trọng với cậu ấy.
Chúng ta phải phái ai đó xuống ngay. Đến lượt thiên thần nào rồi nhỉ?
Đó là lý do tôi đến gặp Ngài.
Lại đến lượt lão thợ sửa đồng hồ đó à?
Clarence. Ông ấy vẫn chưa có cánh phải không?
Chúng ta đã từ chối ông ta nhiều lần rồi.
Ngài biết rồi đấy, ông ta có chỉ số IQ chỉ bằng một con thỏ.
Nhưng ông ấy lại có niềm tin của một đứa trẻ.
Thánh Joseph, hãy báo tin cho Clarence!
Ngài cho gọi con?
Phải, Clarence! Một chàng trai cần được giúp đỡ.
Hay quá! Cậu ấy ốm à?
Không phải. Còn tệ hơn nữa. Cậu ấy tuyệt vọng.
Chính xác là vào lúc 23h 45ph theo giờ trái đất,
cậu ấy sẽ suy nghĩ nghiêm túc về việc ném đi món quà tuyệt vời nhất của Chúa.
Ôi! Cuộc sống của cậu ta! Vậy là con chỉ có một giờ để chuẩn bị.
Giờ họ đang mặc mốt gì nhỉ?
Ngươi sẽ giành thời gian đó để làm quen với George Bailey.
Nếu con làm tốt nhiệm vụ này, con sẽ được ban cho đôi cánh?
Con đã chờ đợi hơn 2 ngàn năm rồi thưa Ngài.
Và mọi người đã bắt đầu xì xào về con.
Ngươi đang cầm quyển sách gì vậy?
"Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer".
Clarence, nếu ngươi làm tốt việc này, ngươi sẽ nhận được một đôi cánh.
Cảm ơn Ngài! Con cảm ơn Ngài.
Tội nghiệp George. Ngồi xuống nào!
Ngồi xuống? Chúng ta đang...
Nếu ngươi định giúp ai đó,
ngươi sẽ muốn biết vài thông tin về người đó?
- Tất nhiên rồi. - Mở to mắt ra nhé.
- Thấy thị trấn không? - Ở đâu? Con không thấy gì hết.
Ta quên mất. Ngươi vẫn chưa có cánh.
Ta sẽ giúp ngươi.
Tập trung vào!
Thấy gì chưa?
Vâng! Thật kinh ngạc!
Nếu ngươi có cánh thì ngươi sẽ tự thấy được.
Thật tuyệt vời!
Được rồi các chàng trai! Tiến lên.
Ai thế?
- Nhiệm vụ của ngươi, George Bailey. - Một thằng bé?
Đó là khi cậu ta 12 tuổi. Trở về năm 1919.
Có vài chi tiết xảy ra ở đây mà ngươi cần phải nhớ.
Tiến lên Marty.
Và giờ là cậu bé sợ hãi, em trai bé bỏng của tôi, Harry Bailey!
Em không sợ!
Tiến lên Harry! Giỏi lắm Harry!
Cứu em George! Cứu!
Harry, anh tới đây!
- Cứu! - Cố lên Harry!
Anh tới rồi đây! Chain Gang!
George đã cứu em trai ngày hôm đó.
Nhưng cậu ấy bị nhiễm lạnh,
và mất khả năng nghe bên tai trái.
Phải mất nhiều tuần sau đó cậu mới có thể quay lại
với công việc làm thêm của mình tại hiệu thuốc của ông Gower.
Ngài Potter kìa!
Ai vậy? Một vị vua?
Đó là Henry Potter.
Người giàu nhất và bần tiện nhất thị trấn.
Đi làm đi, nô lệ...
Ước gì tôi có 1 triệu đô la! Xúc xích!
Cháu đây, thưa ông Gower. George Bailey.
- Cậu đến muộn? - Vâng.
Chào anh George. Chào cậu Mary.
Chào, Violet.
2 xu dây giày hả?
Cậu ấy đến trước mà?
Tớ vẫn đang suy nghĩ.
Dây giày?
Vâng. Tớ thích anh ấy.
Đứa con trai nào mà cậu chẳng thích.
Có sao không?
Của em này.
- Giúp em xuống đi! - Giúp em xuống?
Em đã quyết định chưa?
Em sẽ ăn sô cô la.
Thêm dừa không?
Em không thích dừa.
Không thích dừa?
Em có biết những quả dừa được trồng ở đâu không?
Từ Tahiti, đảo Fiji, biển Coral!
Một tạp chí mới! Em chưa bao giờ thấy nó.
Tất nhiên là chưa rồi.
Chỉ có bọn anh, những nhà thám hiểm mới có được.
Anh vừa được giới thiệu làm hội viên trong hội địa lý quốc tế.
Đây là cái tai không nghe được của anh à?
George Bailey, em sẽ yêu anh cho đến khi em chết.
Một ngày nào đó anh sẽ đi thám hiểm, rồi em xem.
Anh sẽ tậu cho mình cả cái hậu cung,
có lẽ khoảng 3 đến 4 cô vợ.
Chờ mà xem.
- George! - Vâng thưa ông.
Cậu được trả lương không phải để làm một con chim yến.
Vâng thưa ông.
Ông Gower, ông có cần gì không?
- Thứ gì đó? - Không.
- Cần cháu làm gì ở đây không? - Không.
Ông để cháu nhặt cho.
mang những viên thuốc này cho bà Blaine.
- Bà ấy đang rất cần. - Vâng thưa ông!
Họ nhiễm bệnh bạch hầu phải không ông?
Phải.
Có ghi sổ không?
Có.
- Ông Gower, cháu nghĩ... - Đi đi!
Vâng thưa ông.
Chờ đã, Thuyền Trưởng Cook! Cháu đi đâu đây?
Cháu cần gặp bố, bác Billy.
- Lúc khác đi, George. - Quan trọng lắm!
Đang cãi nhau nảy lửa trong ấy đấy.
Bác Billy, có điện thoại.
- Ai thế? - Thanh tra ngân hàng.
Thanh tra ngân hàng?
Tôi phải gọi cho ông ấy từ hôm qua mới phải.
Nối máy vào trong cho tôi.
Tôi không hét lên, thưa ông Potter.
Phải, ông đang cầu xin và thế còn tệ hơn.
Tôi chỉ xin thêm 30 ngày.
- Bố! - Chờ bố một chút!
Chỉ 30 ngày thôi. Tôi sẽ có 5 nghìn đô cho ông.
- Đẩy ghế dịch vào một chút. - Bố!
Ông gây áp lực buộc những người này phải thanh toán tiền thế chấp?
Giờ chưa phải lúc ngài Potter. Rất nhiều người còn đang thất nghiệp.
- Vậy thì tịch thu tài sản đi! - Tôi không thể làm thế được.
- Những gia đình này còn có trẻ con. - Bố!
Chúng không phải con tôi.
Nhưng chúng là trẻ con, ông Potter.
Ông đang kinh doanh hay làm từ thiện?
- Vậy, tốt thôi... - Không phải bằng tiền của tôi.
Ngài Potter, sao ngài cứng đầu vậy?
Ngài không có gia đình, không có con cái.
Ngài không thể tiêu hết số tiền ngài có.
Vậy tôi nên nhờ những kẻ thất bại nghèo khổ như ông
và những người anh em đần độn của ông tiêu chúng giúp tôi?
Bố tôi không phải kẻ thất bại!
- Ông không được nói vậy với bố tôi! - George, im nào! George...
Bố không phải như thế! Bố là người đàn ông đáng kính nhất!
- Ra ngoài đi! - Đáng kính hơn ông ta.
- Ra ngoài đi! - Đáng kính hơn tất cả mọi người!
Cho người ta biết vài điều về nhà Bailey đi.
Đừng để ông ta nói bố như thế.
Được rồi con trai.
Cảm ơn con. Bố sẽ nói chuyện với con tối nay.
Sao ạ?
Thuốc phải được mang đến đó cách đây một giờ rồi chứ?
Tôi sẽ mang đến ngay trong 5 phút nữa, thưa bà Blaine.
Hộp thuốc của bà Blaine đâu rồi?
Cháu...
Mày không nghe thấy tao bảo gì sao?
Mày giở trò ma mãnh gì đây?
Sao mày không mang thuốc ngay hả?
Mày không biết thằng bé đó đang ốm nặng sao?
Ông làm đau bên tai bị hỏng của cháu.
Thằng lười biếng!
Ông Gower, ông không biết những gì ông đã làm đâu.
Ông đã cho nhầm thuốc vào những cái vỏ này.
Cháu biết là ông đang rất đau khổ.
Ông nhận được bức điện đó và bị sốc.
Ông đã cho nhầm thứ gì đó vào vỏ thuốc.
Đó không phải là lỗi của ông, ông Gower.
Ông hãy xem những gì ông đã làm.
Nhìn cái bình mà ông đã lấy thuốc.
Đó là thuốc độc! Đó là thuốc độc đấy!
Cháu biết ông cảm thấy rất tồi tệ.
Đừng làm đau tai cháu.
- Đừng làm đau tai cháu! - Ôi, không!
George...
Ông Gower, cháu sẽ không kể với ai đâu.
Cháu hiểu ông cảm thấy thế nào.
Cháu sẽ không nói với ai đâu.
- Dù có chết cháu cũng không nói. - Ôi, George ...
Một túi ngủ ban đêm, da bò Anh chính hiệu,
khóa mã, được trang bị cả bàn chải, lược...
Không! ...
Nhìn đây, Joe.
Tôi muốn một cái thật to.
Ngài dừng ở đây làm gì thế?
Ta muốn ngươi nhìn kỹ khuôn mặt này.
- Ai đây? - George Bailey.
Thằng bé bị ông bán thuốc bạt tai đây à?
Chính hắn.
Cũng đẹp trai nhỉ.
Con thích khuôn mặt này. Con thích George Bailey.
Cậu ta có kể với ai về mấy viên thuốc đó không?
Không.
Cậu ta có vợ chưa? đã đi thám hiểm chuyến nào chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.