The first 200 lines.
Có chuyện khẩn cấp! Dậy mau!
- Có chuyện khẩn cấp! Dậy mau! - Rìu!
- Có phục kích à? - Bà chủ Ryu cho gọi.
Không hiểu sao cô ấy đang điên lên.
TẬP 8
Sao thế? Có chuyện gì vậy?
Cải thảo miền biển to và chắc.
- Tôm ngon chứ? - Tươi mà không bị tanh ạ.
- Chủ nhân, cứu tôi với. - Ngươi làm gì ở đây?
Tôi tưởng có chuyện khẩn cấp?
Một trong những sự kiện lớn nhất của Myoyeongak thì rõ chuyện khẩn cấp.
- Ba người, ngồi xuống đi. - Mùa làm kimchi?
- Tôi là cựu sơn thần. - Tôi là thủ lĩnh băng cướp.
Tôi là nạn nhân của băng cướp.
- Tôi chưa từng làm kimchi. Trời ạ. - Chờ chút.
Tôi đã tính chi phí ăn ở của các người. Các người chưa trả đồng nào.
Giờ số tiền đó ít ra phải mua được một ngôi nhà rồi!
- Sao có thể đắt… - Đã bảo ngài đừng gọi đủ món mà!
Toàn cậu ăn đấy chứ!
Nhưng mà…
Tôi không được giảm giá à? Ta là bạn và tôi là cựu sơn thần mà.
Đừng có mơ.
Trời ạ, mình đã làm việc này bao giờ đâu.
Thật là.
Ôi, đau lưng quá.
Ta có thật sự cần muối tận 500 cây cải thảo không?
Tôi là cướp, vậy mà tay dính ớt chứ không phải máu.
- Đúng thế! - Kimchi nhà làm là ngon nhất.
Nhớ muối cho đầy nhé.
- Này, nhưng cô không thấy hơi mặn à? - Thật à? Để tôi nếm thử.
Chuẩn rồi. Muối trong lu thì phải mặn.
- Thế sao? - Đừng có làm ẩu.
- Phải mặn. - Ngon quá!
Này, hai cậu!
Trời ạ.
Tôi không thể ở chung phòng với anh ta. Bọn tôi không hợp nhau chút nào.
Trời ạ, anh mách lẻo đấy à?
Thế sao lại cướp đồ của cậu ấy chứ? Cậu ấy thù dai lắm.
Sao anh ta biết được chứ? Khen anh ta chuyên nghiệp đi.
Chính xác. Tên ngốc nào không biết trong cốc có gì mà đã uống?
Đồ trộm cướp.
Này, không ai lại đổ lỗi cho nạn nhân cả!
- Đừng quát tay sai của tôi! - Đừng có cãi anh trai ngài!
Đừng bảo chủ nhân của tôi phải làm gì!
- Im mồm và muối kimchi đi! - Bỏ tay…
Cả Gyeongseong cũng thay đổi khá nhiều.
Nói tiếng Triều Tiên đi, đồ ngốc.
Tiếng… Triều Tiên. Khó… Khó quá.
Anh học tiếng Triều Tiên 20 năm rồi đấy.
Mấy người là Quân đánh thuê Shinigami ?
- Tôi được lệnh đi đón mấy người. - Làm cho Kato mà không biết bọn tôi?
Đây là Gyeongseong. Tôi không quan tâm đến đám nhà quê các người.
Bọn tôi có nên xưng danh không nhỉ?
Nhiều người đang nhìn.
- Cháu đang chờ Lee Rang à? - Không ạ.
Nếu không thì cái gì đây?
Trên báo nói là gấp hạc giấy sẽ giúp ta có được tình yêu.
Trời ạ. Cháu thích cậu ấy đến thế cơ à?
- Thế thì đi gặp cậu ấy đi. - Thật ạ?
Thế cháu đi một tiếng rồi về.
Trời ạ.
Chết tiệt! Quần áo của tôi dính kẹo đường rồi.
- Nyudo. Là do anh, đúng không? - Ồn quá…
Gớm quá! Đưa quần áo cho tôi!
- Nhìn cái gì? - Tôi có nhìn gì đâu.
Ngươi đã nhìn mà. Vừa nãy xong.
Ôi trời. Cuối cùng cũng rộng rãi.
- Có yêu quái. Ở đây có một yêu quái. - Yêu quái gì?
- Người cá. - Ăn thịt người cá là sẽ bất tử nhỉ?
Tôi muốn ăn thịt nó.
Yuki, tôi sẽ bắt nó cho cô.
Đủ rồi. Giờ phải ưu tiên nhiệm vụ đã.
Ôi! Ngon quá.
Trông anh rảnh rỗi thế. Không định đi bắt tên đeo mặt nạ trắng đỏ à?
Anh đi tìm rồi, nhưng anh ta đã biến mất.
- Muốn người của tôi tìm giúp không? - Không. Anh ta sẽ tự tìm đến.
Cậu sẽ không sống quá một trăm năm nữa.
Đến năm 2020, cậu sẽ hi sinh tính mạng vì anh trai.
Chuyện với cô người cá sao rồi? Có suôn sẻ không?
- Nghe nói hôm nào em cũng đi gặp. - Không phải mỗi ngày.
Em chọn ngày để bọn anh gặp nhau đi. Nên gặp nhau ở đâu nhỉ?
Đi ăn đồ Triều Tiên hay đồ Âu? Không được ăn hải sản nhỉ?
- Cùng chủng tộc với cô dâu mà. - Anh điên à? Đính hôn cái con khỉ.
- Anh mong được thấy em kết hôn. - Không phải chuyện của anh.
Này! Em chưa ăn gì mà đã uống rượu makgeolli à?
- Đây. Ăn ít ba chỉ luộc đi. - Thật là, anh thôi đi.
- Em thấy khó chịu đến thế sao? - Đừng ra vẻ tử tế nữa. Khó chịu lắm.
Lần này lại có chuyện gì? Sao em ngang bướng thế?
Này!
Trời ạ, cái thằng…
Cái thằng nhóc này. Hai ta đâu còn nhiều thời gian bên nhau.
Anh Akira!
Anh không muốn gặp Yuki sao?
- Tôi không chắc lắm. - Yuki nhớ anh Akira lắm.
Nghe nói anh bị yêu quái Joseon vả mặt.
Đừng có cười!
Em sẽ trả thù cho anh.
Cô cứ làm theo lệnh đi.
Đừng có ra lệnh cho Yuki!
Akira, từ lúc rời nhóm, trông cậu bảnh bao nhỉ?
Có phải vì đây là công việc văn phòng không?
Đừng chạm vào tôi.
Mọi người đến rồi.
Quân đánh thuê Shinigami. Đến từ Mãn Châu.
Cảm ơn mọi người đã nỗ lực trên chiến trường.
- Thủ lĩnh của mấy người đâu? - Anh chưa gặp thủ lĩnh à?
- Thủ lĩnh xuất phát đi Gyeongseong trước. - Khi nào thích, thủ lĩnh mới lộ diện.
Cho chúng tôi biết nhiệm vụ là gì đi. Kẻo tôi phát điên vì mất kiên nhẫn.
- Chúng tôi đang tiến hành một thí nghiệm. - Thí nghiệm ư?
Biến yêu quái Joseon thành vũ khí chiến tranh của Đế quốc.
Ôi chao. Nghe thú vị quá.
Nhiệm vụ của mấy người là bắt sống yêu quái Joseon.
Tôi có thể giết chúng rồi mang một bộ phận về không?
Bắt sống thì khó lắm.
Anh định trả thù lao thế nào?
Theo đầu người.
Rõ!
Gọi họ đến liệu có ổn không ạ?
- Họ hành động tùy tiện lắm. - Thí nghiệm không phải tất cả.
Ta phải xóa sổ bọn chúng.
Tiêu diệt các yêu quái Joseon cùng tín ngưỡng dân gian của chúng.
Ta phải đè bẹp sỹ khí của Joseon.
- Tôi đã điều tra người tên là Lee Yeon. - Rồi sao?
Hắn đang ở Myoyeongak.
Hắn cũng là sơn thần của Joseon giống Bà chủ Ryu.
Một sơn thần của Joseon.
CHEON HO YEONG
Anh phải đợi lâu quá rồi.
- Ông già. - Ừ.
- Sao ông tìm được cháu? - Cháu không ở nhà, nên…
- Anh cháu được chôn ở đây nhỉ? - Vâng, hồi xưa là thế.
Nhưng giờ anh ấy ở kia rồi.
Moo Yeong, cháu đang định làm gì thế?
Cháu đang đun xương anh ấy với bùn đất. Cho thêm chồn, rắn và nhện.
Đừng nói là…
Cháu định làm phép banhon ? Không được đâu. Cháu không thể đảo lộn…
PHÉP BANHON - PHÉP HỒI SINH NGƯỜI CHẾT
- …Dương gian và Âm phủ. - Cháu biết. Chắc cháu sẽ bị trừng phạt.
- Nhưng cháu phải làm thế. - Đừng biến bà ấy thành kẻ thù.
Cả ta và bà ấy… Bọn ta chưa từng từ bỏ cháu.
Nên cháu mới không muốn gặp ông.
Ông ở bên cháu cả khi cháu đã hóa đá.
Khi tuyết rơi, ông sẽ phủ quần áo lên bức tượng đá bất động.
Cháu luôn sợ lạnh mà.
Cháu không còn là Moo Yeong mà ông biết nữa. Cháu không thể.
Moo Yeong, cháu nghĩ ta không hiểu cháu ư?
Ông cứ để cháu làm kẻ ác đi ạ.
Đừng đến tìm cháu nữa.
Ông mua cái này cho cháu.
Đừng bỏ bữa nhé.
- Khi nào anh rời đi? - Tôi còn chưa đến một tuần.
- Anh phải đi thật sao? - Ừ.
Có người đang chờ tôi.
Trời ạ, đồ tồi.
Nghe nói nữ nhân đó đầu thai rồi?
Moo Yeong kể cho cô à?
Sao cô không nói gì với tôi về danh tính của Moo Yeong?
Cô đã biết, đúng không?
Có lẽ tôi muốn nằm mơ.
Mơ rằng chúng ta có thể trở lại như xưa.
Một giấc mơ ngu ngốc của riêng mình tôi.
Tôi không biết liệu cô có tin không, nhưng tôi chưa từng bỏ rơi hai người.
Nên tôi mới không thể tha thứ cho anh ta.
Tôi sẽ đích thân kết thúc chuyện này.
Anh giống hệt anh ấy.
Hai người đều liều mạng để cứu tôi…
rồi lại cướp đi của tôi một người.
Tôi xin lỗi, Hong Joo.
Vì không bao giờ cho cô câu trả lời mà cô muốn.
Nhưng tôi có thứ cần bảo vệ.
Cả ở đây và tương lai nơi tôi sinh sống.
Được thôi, nếu các anh đã muốn thế.
Tôi không còn là thiếu nữ thảm thương gặp nạn.
Tôi cũng sẽ làm mọi cách để bảo vệ Myoyeongak và các cô gái của tôi.
Cô quên mất một người.
Đó là cô. Cô cũng phải tự bảo vệ mình nhé.
Tôi muốn ôm một cái.
Từ giờ tôi sẽ không chơi đẹp nữa.
AN TOÀN VÀ AN NINH NÓI KHÔNG VỚI CHIẾN TRANH
Khoan! Chờ đã!
Đây không phải tiệm cắt tóc. Ta tự làm cũng vô ích.
Ta phải gọi Đoạt Y Bà ra! Đoạt Y… Này!
- Anh phải tuyệt thực chứ. - Trời ạ.
- Này! - Thảo nào… Ôi trời!
Trời ạ.
Giờ bà quyết định lộ diện rồi à?
Ta đến xem thổ công cạo đầu.
THỔ CÔNG - GIA THẦN BẢO VỆ NHÀ
Tôi không biết nữa.
Nếu phải từ bỏ mái tóc, tôi hi vọng việc đó sẽ làm khó bà.
Cứ làm đi. Dáng đầu ông đẹp mà.
- Để tôi cắt… - Trời ạ! Chờ đã! Thật là.
Để tôi đánh cho bà sáng mắt ra.
Khoan… Chờ đã! Nói chuyện đi! Ta sẽ dàn xếp bằng cách nói chuyện.
Ông mà cứ thế là sẽ chết đó.
Ông ở phe nào thế hả?
Các thần bản địa cứ vô cớ biến mất.
- Giờ bọn tôi không còn chỗ sống. - Thì sao?
Sao nào? Muốn tôi mua nhà cho mấy người à?
Mình à, đây là chuyện sống còn của họ.
No comments yet. Be the first to leave one.