The first 200 lines.
NEW YORK ~ THÁNG TƯ
"Ba Bà Mẹ" của E. VARELLI
Tôi không biết cái giá nào tôi phải trả...
vì đã vi phạm điều mà các nhà hóa biến chất (alchemist) chúng tôi gọi là Silentium (Sự yên lặng).
Những kinh nghiệm thực tế của các đồng nghiệp của chúng tôi nên cảnh báo chúng tôi...
đừng làm phật lòng dân ngoài nghề bằng cách áp đặt kiến thức của chúng tôi lên họ.
Tôi, Varelli, một kiến trúc sư ở London đã gặp gỡ Ba Bà Mẹ...
rồi thiết kế và xây cho họ ba ngôi nhà để ở.
Một ở La Mã, một ở New York, và ngôi thứ ba ở Freiburg, Đức.
Tôi đã không khám phá ra cho đến khi quá trễ rằng từ ba nơi đó...
Ba Bà Mẹ thống trị thế giới bằng đau khổ, nước mắt, và bóng tối.
Mẹ Suspiriorum, mẹ của sự than khóc, và là người lớn tuổi nhất trong ba, sống ở Freiburg.
Mẹ Lacrimarum, mẹ của nước mắt, thống trị La Mã.
Mẹ Tenebrarum, mẹ của bóng tối,
là người trẻ nhất và tàn ác nhất trong ba, kiểm soát New York.
Và tôi đã xây cho họ những ngôi nhà khủng khiếp,
là nơi tàng trữ tất cả những bí mật xấu xa của họ.
Những kẻ được gọi là "mẹ" này là "mẹ ghẻ" độc dữ,
không có khả năng tạo ra sự sống.
Hỏa Ngục
Bằng cách cho những tạo vật này...
một cái tên duy nhất nhưng thật khủng khiếp.
tuy nhiên, hiệu quả là,
ba kẻ này vừa là chị em lại vừa là mẹ.
Cũng giống như có ba nữ thần Hy Lạp(NT) Muses,
ba NT Graces, ba NT Fates, và ba NT Furies vậy.
Các khu đất mà ba ngôi nhà này...
được xây lên sau cùng sẽ trở thành...
chết chóc và dịch bệnh quá, đến độ...
toàn vùng quanh đó sẽ phải chịu cái mùi chết chóc.
Và đó là chìa khóa đầu tiên về bí mật của ba bà mẹ,
mà thật ra là chìa khóa chính.
Chìa khóa thứ nhì dẫn đến bí mật về độc chất...
của ba chị em được dấu...
trong phòng chứa đồ của nhà họ.
Ở đó, bạn có thể tìm thấy cả hình...
lẫn tên của người chị em đang sống trong căn nhà đó.
Đây là vị trí để chìa khóa thứ hai.
Chìa khóa thứ ba có thể tìm thấy được...
dưới gót đôi giày của bạn.
Có một chìa khóa thứ ba.
Em Mark thân thương của chị,
Chìa khóa thứ nhì được dấu trong phòng chứa đồ.
Chào ông.
Tôi muốn được nói chuyện về cuốn sách đó.
Cuốn nào?
Cuốn ông đã bán cho tôi đó. Ba Bà Mẹ.
Ông đã đọc cuốn đó chưa?
Một phần thôi.
Câu chuyện đó chỉ là một chuyện bịa ra, hay có chút sự thật nào đó liên quan vậy?
Cái đó làm cô phiền hà hay sao?
Nó chẳng là gì ngoài một cuốn sách được viết bởi một nhà hóa biến chất thôi.
Có nhiều sách đã được viết về những căn nhà ma.
"Ngôi Biệt thự Bafgeris của Quái thú" gần Palermo,
"Căn nhà của Các Con Công" ở Bỉ,
"Lâu đài Salamander" ở Pháp.
Một số người cho rằng những cuốn này chỉ thuần là tưởng tượng thôi.
Người khác lại tin từng chữ trong đó.
Phụ nữ là thành phần độc giả tệ nhất về loại đó.
Hoặc khá nhất, nếu cô muốn coi như vậy.
- Họ muốn rất nhiều để tin. - Không hẳn vậy đâu.
Cuốn sách đó nhắc đến cái mùi ghê rợn, thí dụ vậy.
Và toàn khu quanh đây, có một cái mùi vừa đắng vừa ngọt rất kỳ quái.
Họ bảo là nó đến từ nhà máy làm bánh ngọt đấy.
Cái mùi đó đã có cũng lâu như tôi ở đây rồi.
Bộ nó làm cô khó chịu à?
Cô sẽ quen dần thôi. Sau một thời gian, cô sẽ không còn nhận ra nó nữa.
Đó không phải là sự trùng hợp duy nhất đâu.
- Nếu ông đã đọc cuốn sách đó-- - Có nhiều phần huyền bí trong cuốn sách đó.
Nhưng điều huyền bí thật sự duy nhất là chính sinh mạng của chúng ta bị khống chế bởi kẻ chết.
Chào cô.
Chìa khóa thứ nhì được dấu trong phòng chứa đồ.
- Con bé đang lục lọi lung tung. - Mình phải dấu nó ngay lập tức mới được.
Phải, chúng ta phải làm cho nó biến mất là hơn.
Dẫu sao cũng cẩn thận. Bà không muốn bất kỳ cái gì bị thay đổi đâu.
ROME - THÁNG TƯ
Đây là ca khúc "Va, pensiero" lừng danh.
Đoạn chót.
Phần ba.
Trích từ tấu khúc "Nabucco" của Giuseppe Verdi.
Em Mark thân thương của chị,
Như em đã biết, đây là New York, chị đã vào một chung cư khá cũ này,
cũng khá lâu rồi.
Xin lỗi, tôi muốn đến chỗ khác.
Số 49 Via dei Bagni.
Cái mùi gì kỳ cục.
Ngọt đến là bệnh hoạn.
TỔ CHỨC ABERTNY
THƯ VIỆN TRIẾT HỌC LỐI VÀO CHO ĐẠI CHÚNG
- Có gì thế? - Không gì.
- Cô tìm cái gì à? - Không.
Vâng, tôi tìm một cuốn sách cũ.
Cô tìm cuốn nào vậy?
Tựa sách là "Ba Bà Mẹ". Vâng, là "Ba Bà Mẹ".
Tại sao vậy? Nó ở ngay đó, ngay sau lưng cô.
Cám ơn ông.
"Cuốn sách này không phải là tiểu thuyết cũng không phải là một chuyện tưởng tượng."
"Thay vào đó, nó gồm có từng đoạn nhật ký..."
"mà tôi đã khám phá ra trong số những trang cá nhân của một người bạn,"
"một kiến trúc sư kiêm một nhà hóa biến chất được trọng vọng dưới danh xưng Varelli."
"Varelli đã biến mất một cách thần bí nhiều năm trước đây..."
"Cuốn nhật ký này có thể giúp làm sáng tỏ những lý do cho cái chết kỳ lạ của ông."
"Vì nó được viết bằng tiếng La-tinh, chúng tôi quyết định xuất bản bằng thứ tiếng đó."
Sara.
Sara.
Sara.
Giờ đóng cửa.
Đi với cái đó bất cứ lúc nào.
Đi với cái này, đi khỏi đi, nó ở đó.
Hở?
Nó đã ở đó rồi, ngay cạnh tôi.
... về quan hệ của bọn chúng.
Thưa ông?
Xin lỗi.
Xin lỗi cho hỏi, thưa ông.
Tôi không thể tìm thấy lối ra.
Cánh cửa kia.
Cuốn sách!
Cái gì? Tại sao?
Không. Không, không!
Tôi nghĩ chúng ta có thể ngưng.
Phải, chúng ta phải chấm dứt chuyện đó.
Lầu nào?
Lầu mấy?
Tầng 4.
Không.
Cô cần giúp điều gì không?
Tôi sợ.
Tôi sợ bị bỏ lại một mình.
Được rồi. Sẵn tôi không có gì làm trong vài giờ tới.
Tôi có thể hộ tống cho cô nếu cô muốn.
Cô làm gì vậy, Sara? Học hay đi làm?
Tôi là một sinh viên khoa âm nhạc. Còn anh?
Ồ, tôi trong ngành thể thao.
Tôi là một ký giả thể thao cho TV.
- Tôi có thể hỏi anh một câu hỏi kỳ quặc không? - Kỳ quặc đến cỡ nào?
Anh đã từng nghe về Ba Bà Mẹ chưa?
- Ý cô muốn nói là ba ca sĩ da đen đó hả? - Không.
- Tôi đang nói về chuyện huyền bí, ba ngôi đó. - Khoan đã!
Nếu cô đang nói về ma quỷ hay các chuyện kiểu đó, thì tôi không tin bất cứ cái gì trong đó.
Sao anh có thể chắc chắn quá vậy chứ?
Tôi không tin mấy thứ đó. Có vậy thôi.
Mà không có bất kỳ hội thảo triết lý nào.
Vậy anh tin vào cái gì?
Và bất cứ thứ gì tôi có thể nhìn thấy và đụng đến được.
Có thể anh đã nghe bài này trước kia rồi.
Đó là tấu khúc "Va, pensiero" của Verdi
Chào anh, Mark?
Tôi đã tìm thấy bức thư của chị anh. Anh để quên nó trong Học viện.
Anh đã đọc nó chưa?
À, anh phải đọc nó đấy. Cái đó quan trọng.
Đến chỗ tôi ngay bây giờ đi. Tôi muốn kể anh nghe những gì đã xảy ra cho tôi.
Có chuyện gì vậy?
Tôi không biết. Có lẽ dây điện bị quá tải.
- Carlo? - Có đây?
Này, hộp cầu chì chính ở đâu vậy?
Ở trong phòng chứa đồ, cuối hành lang, nhưng đừng đến chỗ đó!
Đừng có lo, Tôi chỉ đến kiểm lại các cầu chì thôi.
Được rồi, nhưng tiếp tục nói để tôi biết anh đang ở đâu.
Tôi sẽ nói.
Carlo?
- Anh ở đâu vậy? - Trong phòng chứa đồ. Tôi tìm thấy hộp cầu chì rồi.
Tôi sẽ tới đó ngay. Tôi sợ.
Carlo à!
Carlo! Carlo, có gì vậy?
Một giây thôi. Tôi đang sửa nó, tôi nghĩ vậy.
Cô thấy chứ?
Carlo?
Không! Á!
Tôi-- Chúa tôi. Không.
Sara?
Sara à?
Sara, là Mark đây.
"Em Mark thân thương của chị,"
"Căn nhà chị đang ở... 'Chìa khóa thứ ba nằm dưới đôi gót giày của bạn.'" Kazanian.
...có quá nhiều cách.
Không, tôi nghĩ đó chỉ là một vụ sát nhân điên loạn bình thường thôi.
Còn về anh thì sao? Anh có biết chuyện gì đã xảy ra không?
Tôi không biết bất cứ điều gì về vụ đó, khi tôi tới nơi thì cô ấy đã chết rồi.
A lô? A lô?
- Chị có nghe được em nói không? Là Mark đây. - Ồ, Mark, sau cùng rồi cũng được.
Nói lớn lên, Rose. Em khó nghe tiếng chị quá.
Em đã nhận được thư chị chưa?
Rồi, nó đã tới nơi. Nhưng em đã không có cơ hội đọc nó.
- Tại sao không? - Đã có nhiều chuyện xảy ra.
A lô?
Em-- Em không nghe được một cái gì cả.
Vậy hãy đi New York ngay đi, Mark. Em có tí quan tâm nào đến chị không?
Em không nghe được chị nói. Em không hiểu một tí gì cả. Có gì đang xảy ra vậy, Rose?
Hứa với chị em tới ngay nghe.
Chắc rồi, dĩ nhiên, em sẽ đi. Nhưng mà--
A lô? Em không thể--
A lô? Rose, a lô?
Mark?
Mark?
NEW YORK – Cùng buổi tối tháng Tư đó
...trừ phi cái ông nói, hé.
- Tốt rồi. - Ngay đây.
Nghe đi!
Đây rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.