The first 200 lines.
BA NGÀY VÀ MỘT ĐỜI
Dựa trên tiểu thuyết của PIERRE LEMAITRE.
Ardennes, Bỉ Ngày 25, tháng 12 năm 1999.
Cảm ơn mọi người đã tụ họp ở đây.
Hiện giờ vẫn đang trong cuộc điều tra, nên không có gì chỉ ra đây là vụ bắt cóc cả.
Chúng ta sẽ kiểm tra khu rừng từ phía Bắc.
Ngày mai, nếu cần,
Dịch vụ Bảo vệ Dân sự sẽ tham gia cùng chúng ta
với các đội cảnh sát tuần tra của khu vực.
Hãy chắc chắn rằng cậu bé không bị lạc.
Nếu đúng như vậy,
thì ngộ nhỡ cậu bé bị thương, hay hạ thân nhiệt là rủi ro.
Hãy cực kỳ cảnh giác khi mọi người bước về phía trước.
Bắt buộc mỗi mét vuông chúng ta tìm kiếm đều phải được buộc bằng
băng rào cảnh sát, chỗ đó sẽ loại khỏi khu vực tìm kiếm.
Nếu như tìm thấy cậu bé,
nếu cậu bé bất tỉnh hoặc bị thương,
trên hết, đừng có chạm vào cậu bé,
ngay lập tức gọi cho người dẫn đường của mọi người.
Hãy để tôi nhắc nhở mọi người, trẻ em không được phép tham gia cuộc tìm kiếm này.
BA NGÀY TRƯỚC
NGÀY 22 THÁNG 12, NĂM 1999
Chào mẹ yêu!
Chào con trai lớn của mẹ!
Không ngủ nữa à?
Con cứ ngủ tiếp đi nay là ngày nghỉ mà.
Con không buồn ngủ lắm.
Thế hôm nay định làm gì nào?
Con không biết nữa.
Mẹ không biết con có thể...
Thôi nào! Sao anh ta luôn đến nhanh vậy chứ?
Anh ta nên trả lương cho nhân viên của mình.
Mẹ không thể kiếm công việc khác sao?
Tìm được việc làm đâu phải dễ dàng đâu con.
Mẹ đi đây.
- Gặp mẹ tối nay. - Ừ.
Tiện đây thì,
tiền cho bữa trưa đây.
- Chúc một ngày tốt lành! - Thôi đi!
- Chào cậu! - Chào cậu!
- Gì thế? - Rèm cửa cho bà Antonetti.
Mày đây rồi!
Tớ không chạm vào nó đâu, nó bẩn lắm.
Tao biết mày muốn gì rồi!
Nào, mau bắt lấy nó đi
Nó bốc mùi hôi lắm! Mấy ngày qua chẳng biết nó bỏ đi đâu cơ!
Có khi tìm chó cái cũng nên.
Chắc vậy rồi!
Chờ em với!
Antoine, cháu có thể trông Rémi chút được không? Émilie có việc phải đi giao hàng rồi!
Bố để quên bữa trưa ở nhà.
Đã thấy con xe tay ga của Théo chưa?
Không phải đẹp lắm sao?
Sinh sản không chỉ
là đảm bảo
tính liên tục
của loài.
Nó tạo ra...
sự...
sự chuyển hướng...
của cả hai giới.
CƠ THỂ CON NGƯỜI
Anh Antoine, đây là gì thế?
Anh sẽ giải thích sau.
Chà...
- Gặp cậu sau! - Thế sau đó cậu định làm gì?
Tớ sẽ đi mua đồ cùng mẹ ở cửa hàng tạp hóa.
Chào nha!
Chào bà Antonetti!
Chào cháu yêu.
Một ngày nào đó, con người có thể đi bộ trên Sao Hỏa.
Không đời nào có chuyện đó đâu.
Anh lúc nào cũng toàn nói đùa thôi.
Chào bà Guénot.
- Bảo trọng nha. - Chào bác sĩ.
- Chào hai đứa! - Chào bác!
Xong rồi á?
Nhanh thật đấy!
Ở yên đây,
Tuy hơi cũ nhưng nó còn khá tốt.
Cảm ơn bác sĩ.
Cái này dành cho ngày lễ Giáng Sinh. Nó không nhiều đâu...
Nhưng đừng mở trước ngày đó, được không?
Dạ được.
Về đi.
Đến lượt ai nào?
Nào nào! Bắt lấy nó đi!
Bán nhà máy đi đúng là chuyện tào lao!
Ông cho rằng tôi làm điều đó cho vui chắc?
Tôi không có nói vậy, ông Weiser!
Chúng ta đã mất nhiều tiền hàng tháng rồi, các ngân hàng sẽ không cho ta vay thêm nữa.
Nếu chúng ta để chờ mà phá sản ấy, thì chẳng ai thèm mua lại đâu.
Họ muốn chúng ta tin vào điều đó để bán máy móc của chúng ta đấy!
Rồi sản xuất đồ chơi ở Trung Quốc! Đó chính xác là chuyện sẽ xảy ra!
Họ có thể mua được số máy móc đó!
Ông đồng ý vì ông hỗ trợ thị trưởng sao?
- Ở đây hóng hót làm gì hả, về đi! - Để tụi nhỏ yên!
Để tâm đến chuyện kinh doanh đi! Đừng có mà đi gây sự với tôi!
Ông đâu có quan tâm đâu! Ông chỉ có bán hàng với quản lý thôi mà!
Anh thật may mắn vì bố anh mất.
Đừng nói vậy, bác ấy sẽ bình tĩnh lại thôi.
Lát có muốn đi Saint-Eustache không?
Có.
Đây là bí mật của hai ta đừng quên đấy.
Không được kể cho chị gái em hay bất cứ ai khác.
Ulysse, bắt lấy quả bóng đi!
Đúng, tao đã hôn kiểu Pháp đúng nghĩa.
- Không tin đâu! - Xin thề luôn!
- Ăn cháo lưỡi cơ? - Chả thế thì sao?
- Chào Théo! - Tụi anh sẽ diễn tập sau, em có đến không?
Ừm, em bận rồi em không thể đến được.
Hẹn gặp em sau!
- Tao vẫn đếch tin đâu. - Ừ, kệ mày dù gì tao cũng sẽ gặp nàng sau.
Chó ngoan!
Tao sẽ quay lại ngay đừng có đi đâu hết.
Chào em, Antoine.
Chào chị Valentine.
Quân Bích!
Con 9.
Con 3.
OK.
Con Q.
Át bích.
Bao giờ anh sẽ cho chị Émilie xem cái lều này?
Ừm, sáng mai.
Em đi cùng được không?
Chà, anh muốn được ở riêng cùng với chị của em.
Tại sao?
Được rồi, về thôi.
Ulysse!
Về thôi, Ulysse!
Bắt lấy này!
Nào, Ulysse, bắt lấy nó đi
Và em đã nhảy xuống.
- Rémi! - Mẹ ơi!
Lại đây con yêu!
Cháu chào bác.
Tôi không nghe đâu tôi không có nhu cầu.
Chào cháu Antoine.
Chào cháu Antoine!
Thôi đi!
Thôi đi!
Nó tự nhiên xông ra giữa đường!
Tôi thành thật xin lỗi, Michel.
Ulysse...
Tội nghiệp quá. Nó vẫn còn hấp hối kìa.
Frédéric.
Antoine?
Con ở trên hay dưới nhà thế?
Con không dọn bữa tối lên à?
Mẹ đâu thể làm hết mọi thứ được!
Có nghe không đấy?
Con có sao không?
Có chuyện gì sao?
Con trông xanh xao quá!
Con bị ốm à?
Không, con không có.
Không có chuyện gì đâu.
Trán con lạnh quá.
Con không sao đâu.
Để mẹ nấu món gì đó cho con ăn vậy!
NGÀY 23 THÁNG 12, NĂM 1999
Chào buổi sáng.
Aspirin của con đây.
Con ra lấy gà hộ mẹ với được không?
Mẹ muộn rồi...
Mặc ấm vào.
Và bảo chú ấy là mẹ sẽ ra ngay!
- Sao thế, Antoine? - Cháu tới lấy gà.
Vậy là?
Ông già Noel sẽ tới chứ?
Cháu 12 tuổi rồi.
Cháu ước được ông ấy tặng gì?
Con Nintendo 64.
Nhưng nó quá đắt với mẹ cháu.
Thời gian thật khó khăn đối với tất cả mọi người.
Đây...
Cháu xin.
Anh Antoine?
Anh Antoine!
Anh đang làm gì vậy?
Sao anh lại phá cái lều đi vậy?
Sao bố mày lại làm vậy chứ?
Bố em làm gì cơ?
Cút mau! Để tao yên đi!
Rémi?
Rémi...
- Chị có thấy thằng bé không? - Không, không ai thấy nó cả.
Nó đâu thể tự ra ngoài một mình được chứ?
Nó có thể ở đâu được chứ?
Hy vọng nó không bị bắt cóc!
Chị Guénot!
Sao rồi?
- Cháu tìm khắp nơi nhưng không thấy. - Cháu có thấy đâu Antoine không?
Cháu vừa thấy em ấy về nhà!
Antoine!
Cháu sẽ đi tìm tiếp đây!
Antoine!
Antoine?
Cháu có thấy Rémi đâu không? Nó ở cùng cháu không?
No comments yet. Be the first to leave one.