The first 200 lines.
ĐÂY LÀ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
Những sự kiện trong phim xảy ra ở Minnesota vào năm 1987.
Theo yêu cầu của những người còn sống, danh tính thật đã được thay đổi.
Bên cạnh sự tôn trọng với người đã khuất,
tất cả đều nguyên vẹn như đã từng xảy ra.
FARGO
Tôi là Jerry Lundegaard.
- Jerry Lundegaard hả? - Vâng.
Shep bảo...
Shep bảo lẽ ra 7:30 anh đến đây. Sao thế, anh bạn?
Shep nói 8:30.
Bọn này mài đít 1 tiếng rồi. Hắn đi tiểu 3 lần rồi đấy.
Thật xin lỗi anh. Shep bảo 8:30. Tôi đoán có chút nhầm lẫn.
- Có xe chưa? - Vâng, anh coi.
Ngoài bãi đất kia. Con Ciera mới tinh.
Ừ, được rồi. Ngồi đi.
Tôi tên Carl Showalter. Đồng sự của tôi, Gaear Grimsrud.
Vâng, sao rồi? Vậy, dàn xếp xong xuôi rồi nhỉ?
- Dĩ nhiên. Sao không chứ? - Vâng, chắc chắn rồi.
Shep bảo đảm rồi. Tôi rất tin tưởng nơi các anh.
Tôi nghĩ thế mà.
- À, khóa đây. - Không thế được.
- Hả? - Xe mới và thêm $40,000.
Vâng, nhưng thỏa thuận là...
...xe trước, xong việc thêm $40,000, cho có vẻ như tiền chuộc.
- Tôi nghĩ Shep đã nói rồi. - Shep không nhắc đến cái đó.
- Rồi, được rồi... - Ngoại trừ nói anh đến lúc 7:30.
- Ừ, nhầm lẫn thôi. - Cái đấy biết rồi.
Ừ, nhưng đây không phải 1 vụ tất tay trả trước.
Xem này, tôi đưa trước một con xe mới cóng...
Tôi không tranh cãi với anh.
Vâng.
Tôi không đến đây ngồi và tranh luận.
Để tôi nói cho mà nghe, mấy câu thằng Shep nói chẳng nghĩa lí gì đâu.
Ồ, nghĩa lí chứ. Tất cả đều rành rọt.
Muốn vợ anh "được" bắt cóc chứ?
Quan điểm của tôi, anh trả tiền chuộc $80,000?
Nghĩa là, đưa một nửa trước, $40,000. Anh giữ một nửa.
Khác gì trộm của thằng Peter rồi trả thằng Paul. Chả nghĩa lý gì.
Được. Nghe này, tôi không là người trả tiền chuộc.
Vấn đề là, vợ tôi, cô ả rất giàu.
Bố tôi, ông lão rất vượng. Tôi thì hơi rắc rối chút.
Rắc rối gì?
Đấy là... Không phải tôi sắp lâm vào... Đấy, tôi cần ít tiền thôi.
Giờ, bố cô ả, ông ấy rất giàu.
Thế sao không hỏi xin ông ấy tiền?
- Hay là con vợ mày ấy. - Ừ, vợ mày đấy, Jerry.
À...
...Chuyện là thế này...
Họ không biết là tôi cần, nhé.
Nên là, giả dụ có cho tôi, tôi cũng không lấy.
Lấn cấn lớn nhất đấy. Thấy không, toàn vấn đề cá nhân thôi.
Vấn đề cá nhân?
Kiểu không cần phải..
Được, Jerry. Anh giao chúng tôi vụ này..
..nhưng anh không.. sẽ không..
Chó chết, thôi ra xem con Ciera nào.
- Em yêu đâu rồi? - Anh yêu. Anh về rồi à.
- Fargo thế nào? - Đẹp lắm.
Bố đến chơi đấy.
- Bố khỏe không ạ? - Ừ, được.
- Ti vi chiếu gì đấy ạ? - Gophers.
Chơi với đội nào nhỉ?
- Bố có ăn bữa khuya không? - Có, em nghĩ thế.
- Bố ơi? - Gì thế?
- Bố ăn bữa cuối ngày với nhà con nhé? - Ừ.
- Con xin phép thôi? - Ăn xong rồi à?
- Con ra ngoài. - Đi đâu?
- Đến McDonald's thôi. - Về lúc 9:30 nhé.
Vừa ăn mà. Đến McDonald's thay vì ăn xong bữa.
Nó đi gặp bạn. Không sao đâu.
Không sao, McDonald's á? Con nghĩ chúng làm gì ở đó?
Chúng không uống rượu lắc hả?
Không sao đâu, bố.
Thưa, bố đã nghĩ về...
...cái thỏa thuận con nói chưa ạ? Vụ 40 mẫu ở Wayzata.
Anh nói rồi.
Bố nói sẽ suy nghĩ. Con thấy nhiều bạc đấy.
Chết tiệt, nhiều đấy. Anh sẽ làm gì với nó?
- Nhiều ạ. Giới hạn ở... - Tôi biết là nhiều.
Ý con là một điểm trông giữ xe.
- Ừ, $750,000 là nhiều đấy. - Vâng, một miếng lớn, nhưng...
Tôi còn nhiều, hơn 50 triệu. cũng mất kha khá.
Tôi đã nghĩ anh sắp giới thiệu cho Stan Grossman.
Anh ta sờ được món này trước cả ta đấy.
Stan thì không thể rồi. Nên bố đã trả cho chú ấy.
Trăm sự nhờ bố. Vụ này thực sự có ý nghĩa cho con, Jean và thằng Scotty.
Jean và Scotty thì không phải lo gì.
Tiệm bán bánh kếp đâu nhỉ?
- Gì? - Dừng mà mua bánh kếp.
Dở hơi hả? Bánh kếp ăn lúc sáng rồi.
Kiếm chỗ nào uống ngụm rượu, hay bia, thịt nướng may ra...
...không kếp kiếc gì hết. Nào.
Ôi, anh bạn!
Được rồi, tớ có ý này.
Mình dừng ở Brainerd. Tớ biết một chỗ có thể ngả lưng.
- Tớ đói điên lên rồi, biết không. - Ừ, Chúa ơi.
Dừng kiếm chỗ , ăn bánh kếp, rồi nghỉ ngơi.
Chúng ta ngồi ngay đây, trong phòng này và thỏa thuận rồi.
Vâng, nhưng con TruCoat đó...
Tôi đã ở đây, không TruCoat gì sất.
Vâng, nhưng con TruCoat đó, ông không lấy, xe đã bị ô xy hóa rồi.
Sẽ mất hơn $500.
Anh cứ ngồi đó mà vòng vo như thể thỏa thuận gì ấy.
Nhưng con xe TruCoat này...
Đã có 1 thỏa thuận $19,500. Anh ngồi đó...
...và bảo sẽ đưa con xe chưa sơn chống xước giá $19,500.
Tôi không phủ nhận đã nói.
Anh gọi tôi bảo hàng đã về, đến mà lấy.
Giờ anh ngồi đây, làm tốn bao nhiêu thời gian của chúng tôi.
Tôi sẽ trả $19,500 cho nó.
Được rồi, tôi sẽ nói chuyện với ông chủ.
Này, chiếc đấy đang ráp ở nhà máy. Chẳng làm gì được đâu.
Rồi, tôi đi nói với sếp đây.
Mấy cái thằng này.
Lúc nào cũng thế. Chỉ thêm bực tức thôi.
- Chủ nhật đi coi đội Gophers hả? - Trúng phóc.
Không có vé nào thêm à?
Đùa hả?
Sếp tôi chưa gặp tiền lệ, nhưng xem xét trường hợp này...
..ông ấy nói giảm $100 cho con TruCoat.
Một trăm?
Anh đểu tôi hả, Lundegaard.
- Thằng lừa đảo thối mặt. - Bucky, thôi.
- Thằng cuội chó chết. - Bucky, thôi nào.
Quyển séc chết dẫm đâu? Làm luôn đi cho xong.
Từ Hollywood:
Show Diễn Đêm Nay.
Mẹ đang nói chuyện học hành đấy.
Con không đến nỗi học sinh loại C.
Tuy điểm thì C thật.
Cái chênh lệch ấy làm bố mẹ băn khoăn lắm.
Con có hiểu cái sự không tương xứng không?
Đấy, nên bố mẹ không muốn con chơi hockey nữa.
Ôi, trời! Thỏa thuận rồi cơ mà?
- Mới 1 giờ đồng hồ. - Từ đã.
- Cái thỏa thuận bự chảng nữa? - Vâng?
- Ừ, con yêu. - Ôi, bố ạ.
- Jerry có đó không? - Vâng, sao ạ? Con gọi anh ấy ngay.
- Anh yêu, bố này! - Ừ, đây.
Bố, không có cách chết tiệt nào...
- Scotty! - Này, nói năng thế hả!
- Bố khỏe không ạ? - Chuyện gì đấy?
Không ạ. Sao rồi bố?
Stan Grossman xem đề xuất của anh rồi. Ngon đấy.
- Không đùa chứ ạ? - Hấp dẫn đấy.
Không đùa đấy chứ? Con cần tiền gấp, giải quyết nốt vụ kia.
Ghé qua lúc 2:30, rồi nói chuyện.
Số liệu anh đưa mà chuẩn, Stan bảo ngọt thịt đấy.
- Stan, anh biết mà, thằng Grossman. - Vâng.
- 2:30. - Vâng, được rồi.
Này, Shep, làm gì đấy?
Này, nhớ 2 gã anh dắt mối cho tôi ở Fargo không?
Tôi mối thằng Grimsrud.
Ừ, hắn có thêm 1 đồng bọn.
Tôi không gọi thằng đồng bọn.
Tôi nhờ Grimsrud. Thế đồng bọn là thằng nào?
Carl gì đấy.
Chưa nghe bao giờ.
Ổn thôi. Hắn là bạn thân của gã anh nhờ. Không lo rồi.
Tôi đang phân vân, này. Tôi phải gặp bọn chúng.
Nghe chưa, vụ tôi nhờ chúng...
... Tôi không cần nữa. Vài việc đang xảy ra.
- Gọi cho hắn. - Ừ, gọi rồi...
...nhưng không thể gặp hắn ta...
...nên tôi nghĩ anh có số khác của hắn không.
- Không. - Ừ, vậy...
Cũng tốt.
Mở cửa được không, bạn hiền?
Biết không, hút thuốc thụ động được chứng minh là...
Tác nhân gây ung thư đấy.
Kìa, Twin Cities.
Tòa nhà IDS. Cao nhất vùng miền Tây đấy.
Sau Sears ở Chicago và John Hancock, đếch gì cũng được.
Đến Minneapolis chưa?
Không.
Mở miệng ra thì chết ai à?
Mở rồi.
"Không." Cả 4 tiếng được mỗi từ đấy.
Cội nguồn của đối thoại đấy, anh bạn.
Là mạch nước ngầm. Ý tôi là, "họ họ! bố già, lùi lại đê!".
Chết tiệt, tôi ngồi cháy đít lái xe...
...suốt từ Brainerd, lái. Chỉ cố để...
...lua mồm, giữ không khí, chống lại con đường buồn tẻ...
...còn anh không mở mồm nói được 1 câu?
Chó thật, đéo nói nữa. Coi anh có thích không.
Chỉ toàn yên lặng. Chơi trò đấy được đấy.
Xem ông anh thích chiến không.
Ngậm miệng toàn tập nhé.
Mr. Lundegaard? Reilly Diefenbach từ GMAC đây.
- Khỏe chứ? - Tốt, anh sao?
Tốt lắm, anh Lundegaard.
Nói được dăm câu với anh khó quá.
Độ này hơi bận, nhưng chúng ta thích thế mà.
Vâng, chắc rồi.
Chỉ là tôi cần, trong cái giấy tờ tài chính cuối cùng anh gửi đó
... Tôi không đọc được dãy kí tự.
Ừ, nhưng tôi đã có... Khoản vay đã đến rồi. Tôi có...
$320,000. Khoản anh lấy tháng trước mà.
Vâng, xong rồi chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.