The first 200 lines.
Chồng tôi đã ngoại tình...
với con mụ Holly ngồi ở kia.
Em thật nóng bỏng.
Warren, làm ơn, cứ...
- Im lặng. - Phải.
Jonathan, em nhớ anh lắm.
Em biết là em đã lừa dối anh...
và đây là sai lầm lớn nhất của đời em.
Đây là luật sư mà anh đã kể.
Kevin Walker, Randy Stewart.
Chào. - Xin chào, tôi đã nghe rất nhiều về anh đấy.
Bác có nghĩ đến việc thuê một luật sư hình sự chưa?
Cháu đang nói đến quỹ hưu trí ư?
Cái vấn đề "nhỏ xíu" mà cha cháu để lại cho chúng ta.
- Anh có cảm tình với Holly sao? - Khởi đầu của tình bạn, ai mà biết.
Tiểu đường là bệnh...
có thể sống chung và sống khỏe mạnh.
Bố đã chăm lo cho cả cuộc đời mày.
Còn tao thì chịu.
Mọi người gọi là gió Santa Ana.
Nó chỉ có ở Nam California.
Những cơn gió nóng lạ thường...
thổi từ sa mạc vào L.A.
Hồi còn bé, em luôn bị chúng dọa chết khiếp...
sợ đến mức không dám ngủ một mình...
và rồi em phải nhảy vào giường của bố mẹ...
và rúc trong đó hết cả đêm.
Giá mà đó là giường của anh nhỉ.
Anh có ý này.
Hãy quên là anh đang ở New York...
tưởng tượng em đang nằm cạnh anh...
những làn gió ấm áp thổi vào em...
là hơi thở của anh.
Ôi Jonathan.
Thôi nào, em sẽ thích mà. - Được rồi.
Anh đang nằm bên cạnh em...
và gió Santa Ana là hơi thở của anh.
Và anh đang mơn trớn cổ em.
Giờ anh sẽ xuống thấp hơn nữa. Em thật nóng bỏng.
Ôi, cưng à, nóng thật đấy.
Em đang mặc bộ pijama màu hồng...
với những bông hoa xanh, đúng chứ?
Làm sao anh biết được?
Đoán bừa thôi. Cởi chúng ra đi.
Em cởi ra chưa vậy?
Không còn gì luôn.
Giờ hãy cởi quần lót của em ra.
Thấy chưa, em thích chúng phải không?
- Em cởi hết sạch rồi hả? - À, sạch sẽ luôn.
Nói dối.
Em không có.
Đến lượt anh đấy, đồ dẻo miệng. Cởi hết cho em.
- Anh biết là em nói dối anh mà. - Á Á!!
Á Á! Ôi.
Em... em có sao không? Anh xin lỗi.
Đáng lẽ em phải bất ngờ mới đúng. - Anh điên rồi sao?
Ôi Chúa ơi. Ôi Chúa ơi.
Anh nên biết là anh rất may mắn.
May cho anh, em là người duy nhất trong đảng Cộng hòa...
không có súng đấy. - Ôi Chúa tôi.
Kitty! Kitty! Kitty! Kitty! Ôi không mẹ à.
Mẹ à, là.. - Jonathan.
Jonathan? Nhắm mắt lại.
Cháu xin lỗi bác Nora. Chỉ là cháu biết chìa khóa để ở đâu...
và cháu muốn làm con gái bác bất ngờ.
Ta phải mua một con Rottweilel mới được.
Cháu nên dọn dẹp chỗ này.
Ôi khỏi đi, hôn em cái đã.
Ôi Chúa.
David, anh không phải đích thân đến đây đâu.
Anh có thể gửi nhân viên đến là được mà.
Được rồi. Lần sau nếu có ai sợ quá mà nhảy bổ...
vào cái giá thì sẽ không rụng nữa.
Không có ai bị dọa nhảy lên đâu, David.
Chỉ là tai nạn thôi.
Ôi con yêu. Lớn vậy mà còn sợ gió thổi ư.
Con không hề sợ gió thổi nhé! - Uuuuu...
Được rồi, được rồi. Đủ rồi đấy mẹ.
Anh phải đi đây. Anh đã đặt phòng tại khách sạn Ritz.
Nora, cháu mang đồ đi đây.
Em gặp anh sau nhé. - Ừm.
Em sẽ mang đồ của em qua, khoảng 7 giờ tối nhé. - Được đấy.
Jonathan, cháu nên ở lại đây.
Chắc không đâu, cháu sẽ ở lại lâu đấy.
Nhất là khi Kitty cứ nằng nặc bắt cháu phải ra ngoài ở.
Mẹ à, anh ấy sẽ ở lại đây lâu lắm đó.
Bọn con đang có chút khó khăn và...
Cậu ta nên ở lại đây. - Mẹ còn không ưa anh ấy cơ mà.
Nhiều lần mẹ mô tả anh ấy là...
một kẻ tư bản điên loạn chống đối xã hội...
và một vài từ ngữ khác mà con không muốn nhắc đến...
trước mặt chú David. - Cứ tiếp tục đi.
Ta đã thuộc hết mấy lời tục tĩu của mẹ cháu rồi.
Jonathan!
Ôi không, không, mẹ à.
Họ không có quyền chọn người mua, đó là việc của tôi.
Họ có bốn phút để nhận lời đề nghị không thì thôi.
Jonathan, nghe bác nói.
Bác sẽ rất vui...
nếu cháu đồng ý ở lại đây với gia đình bác.
Tất nhiên ạ.
Số fax của bác là gì ạ?
Uh... - Bả nói gì cơ?
Khôn hồn thì tránh xa mẹ ra.
Cả cậu ta nữa.
Jonathan không ngu ngơ vậy đâu. Chị không phải lo.
Paige sao rồi?
Con bé ổn. Chị mệt lắm. Không muốn nói đến nữa.
Chị không muốn khóc nữa vì thế nào em cũng sẽ khóc theo...
và chị sẽ khóc hết ngày mất. - Em cũng muốn khóc.
Kevin vừa đến. Chị mở loa ngoài nhé. - Không, không, không,... Đừng.
Đừng bật loa ngoài mà Sarah.
Jonathan đến đây. Biết cậu ta sẽ ở lại ở đâu không? - Ở đâu?
Nhà mẹ á!! Kitty, chị còn nhớ...
mẹ gọi anh ta là một gã doanh nhân độc ác tàn nhẫn...
người sẵn sàng giết bà mình để vơ vét hết từng đồng không?
Để loa ngoài thì khỏi nói chuyện nha.
Tối nay cậu ta sẽ nấu ăn cho cả nhà. - Anh ta biết nấu?
Em nghĩ anh ta là kiểu thuê đầu bếp về nấu chứ. - Này, ai nấu ăn cơ?
Bác Saul và Tommy đến luôn nè.
Kitty đang nghe máy đó. - Chào Tommy. Chào bác Saul.
Chào Kit. - Chào Kitty, tối qua cháu tuyệt lắm.
Như mọi khi, cháu luôn đúng về Isarel...
và sai hết về mấy thứ khác.
Ít nhất là chúng ta đã có thêm Isarel.
Jonathan lại đến đây.
Anh ta sẽ ở lại nhà mẹ
và nấu ăn cho cả nhà.
Khoan, mẹ cháu để cậu ta nấu ăn, trong bếp của nó hả?
Mẹ nói mà không thèm suy nghĩ luôn đấy.
May là Justin còn biết hô hấp nhân tạo.
Có người chiếm bếp của em gái tôi sao?
Justin có khi phải vác theo bình oxy và máy rung tim. - ... và tỉnh tảo.
Sao vậy? - Này...
Này!! Mấy người đang làm mặt với nhau hả.
Em ghét nói chuyện qua loa ngoài là vì thế đó.
Thôi, em tắt máy đây. Hẹn cả nhà tối nay.
Được rồi. Tạm biệt Kitty. - Tạm biệt nha. - Gặp sau nhé Kit.
Được rồi...
Luật sư đang ở trong phòng hội thảo...
đợi chúng ta.
Em không hiểu sao chúng ta phải thuê thêm luật sư.
Có chú rồi còn gì. - Vấn đề là em học thêm luật hình sự để cho biết.
Còn cô ta thì học nó để kiếm tiền. - Điều này thật có ích ghê ta.
Mọi thứ ổn chứ?
À thì, mọi việc đều...
tuyệt vời ông mặt trời.
Chị Walker.
Em là Amber. Thực tập sinh của chị.
Nếu chị cần gì thì cứ gọi em.
Chào Amber.
Em có thể gọi chị là Kitty.
Em rất ngưỡng mộ chị.
Chị thật tuyệt vời.
Hình mẫu lí tưởng của em là chị. - Cảm ơn nhé.
Ngoại trừ, quan điểm chính trị của chị.
Nửa cafe, nửa khử cafein, sữa tách kem và tạp chí N.Y Times.
Tốt lắm, cảm ơn cô nhé Amber.
Anh còn cần gì nữa không?
Không, thế này quá hài lòng rồi.
Này Amber?
Dạ?
Ngày đầu của cô à?
Không, em bắt đầu từ chiều qua. Chào nhé.
Ôi trời ạ.
Anh đã ngủ với cô ta.
Hóa ra là có vài tin vui đây.
Không ai trong mấy người dính dáng gì...
để bị tống vô tù đâu... Trước mắt thôi.
nNgay cả Saul, người đã phát triển kế toán sáng tạo trở thành một loại hình nghệ thuật. - Cảm ơn nhé.
Vậy chúng ta không cần gọi bộ Tư pháp Hoa Kì...
và tham gia vào? - Không.
Nhưng cuối năm nay phải nộp báo cáo 5500. - 5500?
Là báo cáo tài chính.
Vậy chúng tôi sẽ phải kê khai tất cả tài sản trong quỹ hưu trí. - Hoặc những thứ còn thiếu.
Nếu không báo cáo sự thâm hụt này, sẽ là khai gian.
và nó sẽ khiến cho tất cả các người vào tù mà không kịp nhận ra đó.
Vậy chúng tôi có sự lựa chọn nào đây?
Đơn giản thôi, mấy người chỉ cần trả lại...
12 triệu đô vào quỹ trong cuối năm nay.
Móc đâu ra tận 12 triệu bây giờ?
Bố để ở đâu thì tìm ở đó.
Cảm ơn Kevin vì đã khai sáng cho chị nhé.
Chúng ta cần phải tìm hiểu việc William đã làm.
Có người biết chỗ tiền được giấu ở đâu.
Tôi có thể giới thiệu một pháp y kế toán...
có kinh nghiệm trong công việc. - Thế nếu như tay kế toán đó không tìm được tiền thì sao?
"A"-- Bán đi một phần của công ty
"B"-- Tuyên bố phá sản
hoặc "C"-- Làm giả báo cáo và khá chắc chắn là...
tất cả sẽ vào tù hết.
hoặc "D"-- Trúng sổ xố.
Hiểu rồi.
Gia đình kiểu Mỹ. TẬP 5.
Jonathan, cháu có đây không, có fax gửi đến...
khoảng 30 tờ.
Bác phải cho thêm giấy vào máy.
Cảm ơn Nora. Bác cứ để ở đây dùm cháu.
Đồ ăn?
Cháu có nhu cầu ăn kiêng đặc biệt nào mà bác cần biết không?
No comments yet. Be the first to leave one.