The first 194 lines.
Chẳng lẽ
là tuẫn táng?
Tôi không chơi đâu.
Tôi không chơi, tôi không chơi nữa đâu.
Tôi không chơi trò này đâu nha.
Tôi... tôi không chơi nữa đâu.
Thả tôi ra.
Xin anh đấy, thả tôi ra đi mà.
Nóng quá, nóng quá.
Tôi không chơi nữa đâu.
Đã bảo là hệ thống làm ruộng cơ mà.
Chưa thấy ruộng đâu,
vừa vào đã bị người ta dí chạy,
lại còn bị thiêu chết nữa chứ.
Vừa nãy hệ thống gặp vấn đề,
thời gian mỗi lần đưa vào
đều không chính xác lắm.
Điều chỉnh lại thiết bị một tí nhé.
- Được. - Được.
Lại lần nữa,
bình tĩnh đừng nóng vội nhé.
Nói cô biết chứ,
cô là lượt người trải nghiệm
giai đoạn thử nghiệm đầu tiên,
sau khi cô hoàn thành nhiệm vụ,
không chỉ nhận được tiền thưởng
mà còn góp công vào quá trình nghiên cứu trò chơi.
Vừa mới thử
đã dí người ta vào chỗ chết,
tôi thấy các anh có phải
đang thử nghiệm trò chơi gì đâu,
rõ ràng là muốn tiễn người khác đi luôn.
Thử lần nữa
thì anh có thể
giảm bớt
cảm giác đau xuống không?
Không thành vấn đề.
Nhưng tôi phải nhắc nhở cô,
cô vẫn phải trải qua
những rắc rối do đám họ hàng ngáng chân đó gây ra.
Về chuyện này,
sau khi cô nhận nhiệm vụ...
Anh đã nói 50 lần rồi.
Ông nội,
cháu ông gọi điện cho ông này.
- Tôi ra ngoài nghe điện thoại đã. - Ông nội, cháu ông gọi điện cho ông này.
Con gọi nhiều quá,
có việc gấp gì à?
Mẹ,
sắp bắt đầu năm học mới rồi, nhưng mà tiền học...
Sao không đòi bố con?
Bố nói đang hơi kẹt,
bảo con hỏi mẹ.
Em gái con đi học piano
tốn kém lắm.
Chú Lý của con thì không khỏe,
còn phải ăn, phải bồi bổ, thuốc men
cũng tốn nhiều.
Sau khi bố mẹ ly hôn
luôn là mẹ chăm con,
mẹ đã dốc hết sức rồi.
Con hỏi bố con đi.
Đi nói với bố con ấy.
Con là sinh viên năm hai rồi,
ông ấy trả thêm tiền học hai năm
là thoát nợ rồi còn gì,
gì đến mức phải tiếc tí tiền đấy?
Nhưng mẹ ơi, con...
Nhị sư huynh cũng ở đây à?
Liên Man Nhi?
Bà nội bảo cháu đi hái rau cơ mà,
sao cháu lại làm biếng ở đây?
Tiểu cô?
Ai lại đi làm biếng ở chuồng heo bao giờ.
Tránh xa ta ra.
NPC này làm màu ghê.
Tỷ.
Cảm giác chân thực quá.
Đáng yêu quá.
Hất đi đâu thế, nhìn vào chứ.
Vợ lão nhị,
con trộm trứng gà à?
Mẹ,
mẹ đừng có đổ oan cho con.
Con làm việc cả sáng,
làm gì có thời gian trộm bảo bối của mẹ.
Diệp.. Diệp Nhi.
Diệp Nhi,
mau ra giúp mẹ một tay.
Quét sàn đi.
Sao bà cụ này
cứ sờ phao câu gà thế?
Gà đẻ bao nhiêu trứng,
sờ là biết ngay.
Nói cái gì đấy?
Chẳng được tích sự gì,
được mỗi cái ăn là giỏi.
Cháu không làm việc đi,
đứng thơ thẩn ở đấy làm gì?
Còn đứng đấy hả?
Chỉ biết ăn không biết làm.
Ta xem cháu...
Chạy cái gì?
Sao bà lại đánh cháu?
Mau đi đun nước nấu cơm đi.
- Tránh ra. - Mẹ.
Vợ lão tam,
có phải cô
lấy trứng của ta không?
Mẹ.
Mẹ nói gì thế?
Ngày nào ta cũng trông cẩn thận,
sáng ra sờ phao câu gà,
đúng năm quả,
mà vừa nãy chỉ nhặt được có bốn quả.
Nếu không có ai lấy
thì sao lại thiếu được?
Nói đi chứ.
Mẹ.
Cha nó, ta không trộm.
Mẹ, có chuyện gì thế?
Con về đúng lúc lắm,
vợ con giỏi quá cơ,
mắng nó mấy câu là đã xụ mặt ra rồi.
Con nhìn nó đi kìa.
Mẹ,
người nhà ăn ở với nhau bao nhiêu năm nay,
chắc mẹ cũng hiểu rõ
con dâu mẹ
không phải người như vậy chứ?
Xem tôi nuôi được thằng con ngoan chưa kìa.
Con lấy vợ vào
rồi dám nói mẹ già vô dụng luôn kìa.
Con chỉ toàn nghĩ lỗi tại mẹ thôi.
Uổng mẹ nuôi con lớn từng này,
đúng là sáng mắt ra rồi.
Toàn là con cháu bất hiếu.
Mẹ, mẹ.
Lỗi của con.
Ta nói này, tam đệ muội,
chỉ là ăn quả trứng thôi mà,
muội thừa nhận đi.
Cùng lắm mẹ chỉ nói muội vài câu thôi.
Nhị tẩu, ta...
Đúng nha,
chỉ là quả trứng thôi mà,
thừa nhận đi,
Nhận đi chứ còn gì.
nhị bá nương.
Giỏi lắm.
Mẹ, mẹ.
Mẹ,
mẹ nghe con giải thích đã.
Chạy cái gì?
- Mẹ. - Chạy à?
Cũng đau thật chứ đùa.
Cả cái nhà họ Liên này toàn người đâu không biết.
Mình vào đây lâu rồi,
sao vẫn chưa thấy nhiệm vụ gì nhỉ?
Phong cảnh đẹp thế này
mà không chụp ảnh đăng lên WeChat
thì tiếc thật.
Kiếm 1000 lượng vàng?
Chẳng hiểu gì cả.
Tỷ.
Về nhà mau lên,
bà nội sắp chửi rồi.
Chửi thì chửi, kệ bà nội đi.
Hộp?
Đệ có trông thấy chữ bên trong không?
Xem ra chỉ có
mình mới thấy được.
Tiểu Thất, tỷ tỷ hỏi đệ,
ở chỗ mình một quả dưa chuột
bán được bao nhiêu tiền?
Dưa chuột, đệ không biết.
Nhưng đệ biết
kẹo hồ lô là năm văn tiền.
Vậy tức là
một văn ở thế giới này
tương đương một tệ ở thế giới thực.
Một ngàn lượng vàng
bằng mười ngàn lượng bạc,
một lượng bạc bằng 1000 văn.
Tính ra là mười triệu tệ.
Mười triệu tệ.
Quần áo tôi còn phải vá,
anh bảo tôi
kiếm mười triệu tệ ở đâu hả?
Mười triệu tệ đấy.
Mười triệu tệ.
Vậy có khác nào làm khó mình chứ?
Tỷ,
tỷ không sao chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.