The first 200 lines.
Trong những tập trước "Ẩn sau lời nói dối"...
Jess có triệu chứng tâm thần và từ chối điều trị.
Cô ấy sẽ trở nên hung bạo thế nào chứ?
Không đời nào cô ấy giết Tom cả.
Cú đánh đầu tiên là ở đây,
sau đó kẻ đó đuổi theo thằng bé trở lại đó, nơi mà thằng bé chết.
Tôi nghĩ cô đang nghi ngờ Ben Crawford.
Kẻ giết Tom là phụ nữ.
Anh không biết cảm giác thế nào khi mất đi đứa con của mình!
Tôi cũng yêu Tom!
Nhưng anh vẫn còn những đứa con khác!
Christy: Abby có ở chỗ anh không?
Sao?
Em đã tìm khắp nơi, Ben. Con bé biến mất rồi.
Cô bắt Abby trong đó sao?!
Giờ anh mất con gái rồi sao? Cảm giác tồi tệ lắm, đúng chứ?
Tôi sẽ giết cô!
Ben: Abby!
Abby!
Abby!
Mẹ kiếp, mở cửa ra, Jess!
- Chào. - Ben, con bé ở đâu chứ?
- Chúng ta sẽ tìm thấy con bé thôi. - Em sợ lắm.
Anh biết. Anh cũng thế. Nhưng, em phải phải bình tĩnh.
- Chúa ơi, lỡ nếu... - Đừng nói thế.
Đã nhiều tiếng rồi.
Được rồi. Anh có người gọi Có thể là thông tin gì đó.
- Gọi lại cho em đó. - Anh sẽ gọi.
- Ben Crawford. - Anh Crawford.
- Elaine gọi cô đúng không? - Đúng thế.
Jess bắt Abby rồi. Tôi không biết cô ta có thể làm gì.
Cảnh sát đang trên đường đến nhà anh.
- Được rồi. Tôi thấy rồi. Họ đã đến. - Anh Crawford,
anh đã cưỡng hiếp Jess Murphy sao?
Phụ đề thực hiện bởi World Subtitles
Anh Crawford, anh có đó không?
- Anh Crawford? - À, tôi đang nghe.
Uh... đến ngay đây!
Uh, cô giữ máy được không? Tôi phải mở cửa cho cảnh sát.
Dĩ nhiên.
Anh Crawford?
Mẹ nó chứ.
- Abby đâu?! - Cút khỏi nhà tôi!
- Abby! - Cút khỏi nhà tôi ngay!
- Cút ra khỏi nhà tôi! - Nam cảnh sát: Cảnh sát đây! Mở cửa ra!
Cô đã làm gì con bé?
- Cô đã làm gì con gái của tôi hả?! - Tôi không có giữ con bé!
- Con bé đâu rồi? - Giơ tay lên!
- Mẹ kiếp, con bé đâu? - Aah!
- Giơ tay lên! - Cô ta bắt con gái tôi!
Anh Crawford, làm ơn.
Nằm xuống đất.
Giơ tay lên ngay lập tức.
Tối hôm qua, hắn cưỡng hiếp tôi!
- Nữ cảnh sát: Sẽ ổn cả thôi. - Cô nói láo!
- Đó là lý do anh ta đột nhập vào nhà tôi hôm nay. - Tôi hiểu.
Cô là kẻ dối trá!
- Tôi sợ lắm. - Sẽ ổn cả thôi.
- Anh Crawford. - Cô ta bắt con gái tôi.
- Các anh phải giúp tôi tìm con bé! - Đi thôi.
Tại sao chứ... anh phải nghe tôi! Làm ơn đi!
- Tôi không biết. Hắn đột nhập vào nhà. - Cảnh sát: Không sao cả.
- Đập vỡ cửa sổ. - Lối này.
Jess: Tôi không làm gì sai cả.
- Nam cảnh sát: Được rồi, đi thôi. - Anh ta điên rồi.
Cô ta bắt con gái tôi!
Cô ta bắt Abby! Cô ta loạn trí rồi!
Lên xe.
Giới hạn khu vực đi.
Cảnh sát: Thanh tra.
Cô cần phải xem cái này.
Chiếc áo khoác xanh.
Jess đã làm gì đó với Abby.
Tôi đang nói với cô đó. Cô phải giúp tôi.
Con gái anh không sao hết, anh Crawford.
- Cái gì? - Con bé đang ở nhà anh vợ anh.
Cùng với mẹ con bé.
Con bé bỏ đi dạo mà không nói với ai cả.
Con bé bình an vô sự.
Tôi muốn nói chuyện với con bé.
Ngay khi chúng ta xong việc, anh muốn làm gì thì làm.
Được rồi, tôi không quan tâm cô ta nói gì.
Tôi không cưỡng hiếp Jess Murphy.
Vậy anh thừa nhận.
Tôi ngủ với cô ta, có vẻ tôi đã đi ngủ với một người phụ nữ và thức dậy cùng một người khác.
Cô ta điên rồi.
Tôi lo ngại tới tiểu sử y tế của Jess Murphy.
Cô có biết cô ta có một đứa con khác cũng chết rồi không?
Và sau đó có Tom sao?
Cô tìm thấy nó ở đâu?
Tôi tìm thấy nó được ngâm trong bồn giặt của Jess Murphy.
Thôi đi. Điều này thật điên rồ.
Tôi không cưỡng hiếp Jess, tôi không đặt nó vào bồn giặt của cô ta,
và tôi không thấy chiếc áo khoác đó từ ngày ở trong rừng.
Tôi biết, anh Crawford.
Cô biết cái gì?
Tôi biết tất cả về Jess Murphy.
Tôi biết anh không có cái áo khoác đó.
Và tôi biết anh không giết Tom.
Cô biết sao?
Biết.
Anh tự do rồi.
Về nhà đi, anh Crawford.
Được.
Abby: Con xin lỗi, bố. Con muốn con là chính con.
Bố vui là con ổn.
Bố và mẹ ghét nhau, và...
Mẹ không có ghét bố con.
Bố không có ghét mẹ con.
Và Nat cư xử như chẳng có chuyện gì cả.
Con rất buồn.
Nhưng con không cố ý dọa bố.
- Dù vậy, mẹ thật sự rất giận. - Ừ, bố cũng thế.
Chúng ta cần phải biết con ở đâu, Abby. Con không thể chỉ rời đi và không nói gì hết.
Con hiểu rồi.
Bố tha lỗi cho con nha?
Nếu con hứa không có lần sau như vậy nữa.
- Con hứa. - Abby.
Mẹ muốn nói chuyện với bố.
Em đây.
Anh có sao không?
Anh nghĩ cơn ác mộng cuối cùng cũng qua rồi.
Anh có ý gì? Có chuyện gì hả?
Cái áo khoác xanh là của Jess.
Jess giết Tom sao?
- Có lẽ thế. - Em không thể tin nổi.
Cảnh sát đang đưa cô ta vào thẩm vấn. Anh phải đi rồi.
Oh, thôi đi. Tớ có đã bài học rồi...
Ừ. Đúng là bạn tớ.
Ahh.
Vậy, bữa tối cậu muốn ăn gì?
Tớ không ở lại được. Tớ có hẹn rồi.
Mấy giờ cô ấy mới đăng nhập?
Cô ấy là người thật đó.
Cô ấy cao khoảng 1m6...
Thông minh, xinh đẹp, đều có tất.
Cô ấy là giáo viên mầm non.
Cô ấy yêu trẻ con.
Cô ấy thích phim kinh dị.
Cô ấy thích tất về của tớ.
Cô ấy cũng nên thế nhỉ.
Và cô ấy nói tớ là cô ấy cười vì một số lý do, mà toàn lạ không chứ.
Tớ hiểu mà.
Tớ găp cô ấy ở trạm xăng.
Cô ấy, uh, cần phải bơm hơi cho bánh xe.
Và rồi cậu biết làm thế nào chứ?
Không. Tớ có vài đứa bạn giúp, và sau đó thì tiến tới.
- Láu thế. - Mm.
Tớ nghĩ đó là lần đầu tiên tớ có cuộc hẹn vào năm mới.
Tớ xin lỗi.
Không, đừng. Thôi đi chứ.
Cậu biết không?
Cậu sẽ vui vẻ với các con cậu vào ngày nghỉ mà, đúng chứ?
Bởi vì Christy phải thư giãn với người đàn ông độc thân khác mà.
Đúng chứ hả?
Đàn ông độc thân.
Vì tự do.
Vì tự do!
Đồng ý tứ quá chứ gì, người anh em.
Tự do!!
Jess: Anh ta đột nhập vào nhà và hành hung tôi.
- Anh Crawford có đánh cô không? - Không! Anh ta chộp lấy tôi. Anh ta kéo...
Anh ta... Anh ta kéo tay tôi lên và lắc cả người tôi.
- Cô có thấy Abby Crawford ngày hôm nay không? - Không. Tôi chưa bao giờ bắt Abby.
Dù cho Ben nói gì đi nữa, tôi không làm chuyện gì sai cả.
Tôi không đổ tội cho cô, cô Murphy.
Nếu cô muốn đệ trình đơn kiện anh Crawford,
Tôi sẽ nhận đơn
và sau đó đến bệnh viện,
nơi họ kiểm tra cô
và ghi chép các thương tật và dấu vết cưỡng hiếp.
Được chứ?
Giờ thì ngồi đi.
Cô có thể kể chính xác chuyện xảy ra không?
Chúng tôi đi xem pháo hoa.
Ben chở tôi về nhà.
Anh ta thì cô đơn.
Và tự anh ta đến nhà tôi.
Và rồi chuyện gì xảy ra?
Anh ta cưỡng bức tôi.
Anh ấy đã chạy đi ngay vào buổi sáng, nhưng anh ấy đã đột nhập vào nhà tôi.
và cáo buộc tôi giết con trai mình.
Vậy, anh ta cưỡng bức cô,
Và ngủ cả đêm ngay bên cạnh cô sao?
Cô biết xuyên tạc sự thật trong báo cáo của cảnh sát,
thì sẽ khó chịu ra sao
đối với người phụ nữ đã bị cưỡng bức.
rồi đến thông báo tại đồn
Vậy nếu cô muốn tiếp tục theo vụ này đến cùng
và tôi phát hiện cô nói dối,
Tôi sẽ không chỉ buộc tội cô,
mà tôi cũng sẽ đảm bảo
ngày qua ngày cô sẽ phải thực hiện bản án đó.
Cô rõ chứ?
Tại sao chuyện này lại xảy ra với tôi?
Tôi không có câu trả lời.
Nhưng cô sẽ bị tạm giam trước khi xử 3 ngày.
Tôi chắc cô cũng không muốn chịu cảnh ngục tù
-Như mẹ của cô vậy. - Tôi không giống bà ta!
Đó là áo khoác của tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.