The first 200 lines.
Subviet by Nguyễn Mạnh Đức
Chúa ơi không thể tin vào mắt mình nữa. Cứ tưởng ma!
- Cậu thế nào? - Tôi vẫn khỏe.
- Cậu ướt hết cả rồi! Nancy! Xem ai này!
Thật là vui khi được nhìn thấy anh. Gareth Brennan
- Chào Nance! - Rất vui khi được gặp anh!
Tôi cũng vậy!
- Vậy chuyến đi của cậu thế nào? - Tốt. Midlands rất đẹp.
- Vậy thôi à? - Ừ, tôi đi cũng ít ấy mà.
Chúng tôi sẽ dọn chỗ này cho cậu vào sáng mai.
Chuyển đồ đạc lui ra nếu cậu muốn. Bây giờ phòng này là của cậu.
Cảm ơn!
Thực ra, tôi cũng đang dành tiền mua một căn hộ cho hai bố con.
Ái chà! Sắp thành địa chủ rồi.
Sau đấy cậu định đi săn cáo và thổi kèn trumpet bằng mông à?
Chẳng lẽ đấy không phải như mơ sao?
Thằng bé thế nào rồi?
Tôi chưa biết.
- Cậu còn liên lạc với nó không? - Vẫn còn.
Tôi vẫn gửi quà sinh nhật và Giáng sinh cho nó.
Tặng thằng bé một số tranh ảnh và tạp chí về bóng đá.
Vấn đề là cậu đã quay trở lại.
- Chào mừng cậu. - Cảm ơn.
Xong xuôi thì ra quầy uống nhé!
Cậu đã xem những hình ảnh mới từ kính thiên văn Hubble chưa?
Chưa.
Chúng tạo ra những bức ảnh tuyệt vời về sao băng.
- Sao gì? - Sao băng.
Tớ chưa từng nghe đến nó.
Khi một ngôi sao vỡ ra tỏa ra ánh sáng và năng lượng khổng lồ.
Cậu đã bao giờ nghĩ chúng mình và những thứ ở đây đều có thể tái sinh không?
Ý cậu là sao?
Không biết nữa, như vỏ chai ấy.
Đem nấu chảy và làm thành túi xách hay móc khóa.
Móc khóa?
Ừ, cậu biết đấy, những thứ rẻ tiền bỏ đi.
Vật chất không tự sinh ra và mất đi.
- Đó là tư tưởng lớn của Einstein. - Thế ông ấy làm gì với những thứ vứt đi?
Einstein nói rằng những thứ đáng vứt đi rồi ngày nào đó sẽ có giá trị như một ngôi sao.
Và cuối cùng những ngôi sao đó sẽ tỏa sáng.
Làm nên dải ngân hà sáng trên màn trời.
Và biết đâu ở một hành tinh xa xôi
Có ai đó thấy được ánh sáng của chúng ta trên bầu trời...
Như những ngôi sao băng ấy.
Steven Gerrard là một ngôi sao băng phải không?
Anh ấy di chuyển như cơn bão lửa. Cuốn phăng tất cả mọi thứ.
Và mắt anh ấy luôn chú ý tới khung thành.
Quả bóng như Mặt Trăng quay quanh anh ấy là Trái Đất vậy.
Và chân anh ấy làm được mọi thứ mà anh muốn.
Anh ấy như một ngôi sao băng của giới bóng đá.
Một đứa bé sẽ tốt hơn khi được ở với bố mẹ nó.
Nếu họ làm được hết trách nhiệm của họ, anh Brennan à.
- Tôi chỉ muốn che chở bảo vệ Will. - Tôi cũng vậy.
Chúng tôi là gia đình duy nhất của thằng bé trong suốt 3 năm qua.
Nếu anh rời bỏ nó thêm lần nữa sẽ làm tổn thương thằng bé.
Khi tôi đi, thằng bé sẽ đi cùng tôi.
Đi đâu? Tới một giàn khoan dầu ở Biển Bắc à?
Về nhà.
- Nhà anh ở đâu? Anh Brennan? - Liverpool.
Và nếu như anh lại mệt mỏi với nghĩa vụ của một người cha
Anh sẽ gửi lại nó sau một tuần, một tháng hay một năm?
Điều đó sẽ không xảy ra đâu.
Anh đã bỏ nó lại với chúng tôi 3 năm trời.
Bây giờ thì tôi hiểu đó là quãng thời gian đầy khó khăn cho anh.
"Khó khăn"?
Khi Tracy mất, tim tôi như vỡ tan.
Nghe này thưa sơ...
Tôi biết không gì có thể bù đắp cho Will.
Nhưng vì Chúa, để tôi đưa nó đi, thưa sơ.
Tôi chỉ muốn ở cùng con trai tôi.
"Con mắt của Chúa" là bức ảnh nổi tiếng nhất...
...mà kính thiên văn Hubble chụp được.
Tất nhiên đó không phải mắt của Chúa.
Nhà phi hành gia hàng đầu đã mô tả nó
Như "Một đường hầm dài hàng tỉ dặm chứa khí gas phát sáng".
Chắc là do ai đó đã xì hơi.
Nhưng tôi lại thích Eta Carinae .
Một trong những ngôi sao vĩ đại nhất trong dải Ngân hà.
Và năng lượng nhiều gấp 5 triệu lần so với Mặt Trời của chúng ta.
Ở Trung Quốc, người ta gọi là Tseen She , nghĩa là "Thiên đường của Altar".
Chào. Will.
Bố làm gì ở đây?
Chẳng lẽ lại có luật cấm một người đàn ông thăm đứa con trai duy nhất của ông ta nữa cơ à?
Will, bố con đã phải đi một quãng đường dài để được gặp con.
Đúng thế, đó là cả một cuộc hành trình.
Chân bố cần được thả lỏng.
Con có thể nghỉ tiết học tới để dẫn bố đi thăm một vòng không?
Được ạ!
Tuyệt. Đi thôi!
À, có một vấn đề khác, anh Brennan...
À, ừm...
Bố nghe nói con có vấn đề gì với bạn à?
- Bạn ấy lấy trộm bóng của con. - Vậy con phải học cách giữ lại bóng.
Anh Brennan, Will không thể đánh nhau với bạn được.
Không, tôi đồng ý với sơ
Đó là đánh nhau là một việc không thể chấp nhận được.
Mẹ vẫn dặn con như thế nào nhỉ?
Will, mẹ dặn thế nào nhỉ?
(Thành ngữ Anh, lằng nhằng lắm, đại khái là: "Nếu 2 người đánh nhau vì thù hằn thì họ cũng chỉ là những người mù quáng ngu ngốc mà thôi"!)
Chúng ta không phải hooligans.
Phải không?
Và bây giờ con sẽ nói gì với sơ Carmel?
Con xin lỗi sơ, lần sau con sẽ không thế nữa.
Ta nghĩ quả bóng này là của con.
- Con là một cổ động viên nhí của Liverpool? - Vâng ạ.
Được. Chúng ta sẽ sát cánh cùng nhau với Lữ đoàn đỏ.
- Thế còn những thứ khác? - Con chỉ có thế thôi.
Đây là bàn của con à?
Mẹ con đã từng làm chiếc bánh pudding tuyệt vời nhất vào Giáng sinh.
Con nhớ chứ?
Vâng.
À, cái gì đây?
- Con sẽ vẽ một bức mới cho bố. - Con đúng là một nghệ sĩ, vẽ đẹp như mẹ con vậy.
A! King Kenny!
Siêu sao.
Càng trận đấu lớn ông ấy chơi càng hay.
- 172 bàn cho Liverpool. - Thật chứ?
3 Cúp C1 Châu Âu. 6 Cúp Quốc gia (EPL)
2 Cúp FA. 4 Cúp Liên đoàn Anh. Một cú ăn hai, một cú ăn ba lịch sử.
- Cú ăn hai đoạt được năm nào? - 1986.
Con biết không bố đã ở Stamford Bridge...
... vào năm mà ta đánh bại Chelsea để giành Cúp Quốc gia.
- Con biết. - Hồi ấy bố cũng tầm tuổi con.
Cảng thì chật cứng. Ông thì bù đầu bởi công việc.
Nhưng ông vẫn mua được 2 vé và vay tiền đi tàu.
Và chỉ 2 tiếng sau mọi người đã sát cánh bên nhau cùng các Scouse khác.
Và cùng hồi hộp theo dõi trận đấu.
Ông nội cười tươi như chưa bao giờ được cười. Ông bắt đầu hát.
Bố thì đứng cạnh ông, như thế này này.
Ngước lên nhìn ông...
Và bố cầu nguyện cho Liverpool giành chiến thắng để không phí tiền của đã bỏ ra.
Vào phút 90, bố đã cầu Chúa cho Liverpool giành chiến thắng.
Con biết không? Phút 90, bố cứ cầu nguyện và chỉ biết cầu nguyện.
Và con biết điều gì không? Bố nghĩ Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện đó.
Bởi lẽ vào lúc đó có một vầng sáng lóe lên.
Và đó chính là King Kenny Daglish...
... với cú tỉa bóng đẳng cấp và đưa bóng vào lưới để giành chiến thắng.
Bố và ông nội...
Ông đã ôm chầm lấy bố, rất chặt.
Và bố không hề mong cảm giác đó kết thúc.
Bố muốn đứng đó.
Ngay tại đó.
Cảm nhận khoảnh khắc lịch sử.
Ông nội đã khóc.
Sau đấy bố cũng bắt đầu khóc. Và cả hai đều khóc.
5000 cổ động viên Lữ Đoàn đỏ đều vừa khóc vừa hát...
và cùng nhảy lên nhảy xuống.
Hét lên rằng: "Tiến lên nào Lữ đoàn đỏ. Tiến lên Lữ đoàn đỏ!"
Tất cả mọi người cùng cầu nguyện.
Chỉ với pha chạm bóng tinh tế.
Kenny Daglish... đã làm được điều tuyệt vời.
Nhưng bố không phải Kenny Daglish.
Và bố không có đôi chân kì diệu để làm mọi thứ tốt đẹp hơn như ông ấy.
Chúa ơi, ước gì bố làm được!
Ổn cả mà bố.
Khi mà...
Khi mẹ con mất...
Bố đã không thể ở bên con. Bố vô cùng xin lỗi.
Và không thể có chiếc khăn hay tấm áp phích nào
có thể bù lại thời gian cha con mình đã mất.
Nhưng bố đã trở lại, trên chính đôi chân của mình.
Và bố dang ở đây...
Vì bố muốn hai bố con mình cũng làm lại từ đầu.
Cùng nhau.
À, con không cần trả lời ngay đâu.
Hãy dành thời gian suy nghĩ.
Con có một giấc mơ.
Liverpool, thắng một bàn tại bán kết.
- Một bàn? Thật không? - Bàn thắng của Luis Garcia.
- Không phải Gerrard sao? - Garcia.
- Cũng không phải Xabi Alonso? - Đó là Garcia, con nghĩ thế.
Chẳng phải Garcia chơi hơi chán sao?
Không, anh ấy rất tuyệt vời.
Con có tin vào giấc mơ của mình không?
Con không biết nữa.
- Con nghĩ là có. - Ừ.
Lại đây, con trai.
- Con hãy hữa với bố một điều. - Sao ạ?
Đừng bao giờ để sự sợ hãi xâm chiếm giấc mơ của con.
Cố lên Will!
Tốt lắm, làm lại nào. Tiếp nào, giỏi lắm!
Vào rồi, con đã ghi bàn rồi!
Đây là nơi mẹ con thích tới nhất.
Con còn nhớ chứ?
- Chạy thi nhé! - Bắt đầu!
What a noisy place to belong.
On the Ning Nang Nong?
- Where the cows go bong. - And the monkeys all say boo.
- There's a Nong Nang Ning. - Where the trees go ping.
- And the tea pots... - Jibber jabber joo.
- On the Nong Ning Nang. - Where the mice go clang.
And you just can't catch them when they do.
- So. it's Nong... So. it's... - Nong Nang...
' Ning Nang Nongl. - Cows go Bong!
Nong Nang Ning! Trees go Ping!
Nong Ning Nang! Mice go
What a noisy place to belong. Is the Ning Nang Ning Nang Nongl.
Lại nào bố ơi.
Thật tuyệt vời! Hai lần trúng hồng tâm rồi đấy!
Và bây giờ là 3. Sơ Camel dạy con trò này à?
No comments yet. Be the first to leave one.