The first 200 lines.
Đợi một chút, tôi sẽ gửi qua ngay.
Được rồi, mọi người đông đủ rồi chứ?
Cứ để cửa mở đi.
Chào các quý ông...
và... quý cô.
Tôi tên là Bob Glasser.
Tôi được công ty ở Akron cử đến để tăng năng suất làm việc của các vị.
Chúng tôi đã tìm ra cách tốt nhất để thực hiện việc này
là tăng chỉ số vui vẻ của nhân viên.
Nên tôi sẽ kể cho các vị nghe một chuyện cười.
Nhân tiện thì mọi chuyện đùa được kể trong phạm vi văn phòng này
phải tuân thủ quy định của OSHA
và không gây bất kỳ sự khó chịu nào, về giới tính hoặc các mặt khác
cho người nghe câu chuyện đùa nói trên.
Một linh mục, một bộ trưởng, và một giáo sĩ Do Thái đồng tính đi vào nhà thổ.
Cái gì thế kia?
Đó là G-Money. Anh ấy làm việc ở đây.
- G-Money à? - G-Money là nickname của anh ấy.
- Hắn ta làm việc ở đây à? - Đúng thế.
Ồ, thật là không chấp nhận được.
Cứ nhìn cái gã đó
là cô biết ngay hắn đang vi phạm khoảng tám nội quy trang phục khác nhau.
Vâng, nhưng G-Money là một trường hợp đặc biệt.
Đặc biệt? Ồ, kiểu đặc biệt ấy à?
Thế chúng ta được miễn thuế một chút hay sao?
Không, không phải loại đặc biệt ấy.
Anh ấy là người có doanh số cao nhất trong công ty suốt ba năm liền.
- Hắn? Hắn có doanh số cao nhất à? - Chào G-Money!
- G-Money! - Chào buổi sáng, G!
- Tận ba năm? - Ba năm.
- Con công đó à? - Phải.
Được rồi. Bảo hắn vào văn phòng gặp tôi.
- Vâng. - Còn các cậu biến đi được rồi đấy.
- Tôi sẽ kể chuyện cười sau. - Vâng.
- Ồ... - Đây là... đây là văn phòng của tôi à?
Dẫn đầu doanh số tổng.
Dẫn đầu doanh số phụ. Chà...
Ấn tượng đấy.
- Cảm ơn sếp. - Chỉ là tôi không hiểu
làm thế nào mà cậu lại có doanh số vượt
toàn bộ nhân viên kinh doanh của tôi...
tận 364%?!
Sự thật ấy à?
Em yêu công việc của mình.
Thế thì tốt. Rất tốt.
- Sếp Bob này, có chuyện em phải hỏi. - Gì cơ?
Đó có phải là-- Nếu phải thì chết tiệt thật--
Em hơi ngáo, sếp bỏ qua giọng Pháp của em cũng như mấy cái khác nhé...
Đó có phải là harmonica của nhóm Blues Traveler không?
- Cậu tinh mắt đấy. - Không thể tin nổi!
- Sếp đùa em đấy à? - Không, tôi không đùa!
- Cái gì? Sếp à? - Đúng rồi!
Thôi nào, cậu cũng là fan của nhóm Traveler à?
- Phải, em là fan của Traveler. - Rồi, chuyện là thế này.
Khi nhóm Traveler tới thị trấn, tôi được vào hậu trường, BS ấy mà.
Ký tên lên cây harmonica này xong, anh ta cho tôi đeo thử dây harmonica của anh ta.
- À, rồi, của em thì khác, hồi năm 2014... - Ừ.
Popper biểu diễn tại Red Rocks.
- Hơi phê một chút. Sếp biết mà? - Biết.
Sếp biết Traveler là thế nào mà.
- Chuyện gì xảy ra ở Traveler... - ...dừng ở đó.
Em ở khu khán giả,
- anh ta thổi harmonica solo bằng mũi. - Không tin được!
- Solo bằng mũi. - Tuyệt vời quá.
- Đúng thế! Suốt 14 phút. - Gì cơ?
- Đúng vậy. - Khi nào rảnh ta nên chơi đàn cùng nhau.
Ôi, Chúa ơi. Em chơi ngay bây giờ luôn.
- Cậu biết chơi à? - Vâng. Sếp có hứng không?
Vì em chơi khá lắm đấy, cưng à.
Sếp không nghĩ là lúc nào em cũng mang harmonica theo à?
Ôi, Chúa ơi! Cậu đùa với tôi à?
- Đúng rồi! Em làm thật. - Cái gì? Không đời nào!
ELLIE MAO MỌI NƠI
Cô muốn dùng gì?
Này, cô ơi?
Ồ. À. Cho tôi một ly rượu vang pha spritzer nhé?
Mà thôi, đổi thành một ly Lemon Drop Martini.
Trên cương vị một nhà đại diện xuất bản văn học,
không cứ ai cũng phải chết ở cuối truyện dành cho trẻ em.
Tôi chỉ cho rằng đó là một phần của cuộc sống, phải không nào?
Bọn trẻ học được điều đó càng sớm càng tốt.
- Phải. - Đúng thế.
Qua đây.
Không.
Cậu đến nói chuyện với bọn họ.
Tuyệt đối không! Cậu qua đây.
Xin phép nhé, tôi sẽ quay lại ngay.
Cái quái gì vậy, Sara?
- Yên nào. Xem thử anh chàng kia đi. - ...cho các vị biết màu sắc là gì.
Sự nhiễu loạn tách biệt của mối liên hệ không gian
mang một phép nhân ghép độc đáo đến với lĩnh vực đàm luận này.
Anh ta là lý do mà mọi người ghét nghệ thuật.
Thật à? Thế thì cậu đưa tớ đến đây làm gì?
Vì cậu viết tiểu thuyết tình cảm và cậu cần có người tình.
Một vòng tròn nhỏ,
nhưng xuống phía dưới, nó lại lớn. Tại sao thế?
Được rồi, tụi mình nói về chủ đề khác ngoài đàn ông được chứ?
Cậu là nhà đại diện xuất bản văn học. Cậu nên biết về thử nghiệm Bechdel chứ.
Được. Thế thì ta thảo luận hạn nộp bản thảo của cậu nhé?
Không! Ngoài chuyện đó ra. Chúa ơi, tớ ước có thể trả lại tiền ứng trước ngu ngốc đó.
Trước hết, tớ là người thương lượng khoản tiền ứng trước đó cho cậu
nên nó không ngu ngốc, nó rất tuyệt vời.
Đặc biệt là khi bây giờ chả ai thèm đọc sách nữa!
Chết tiệt, Sara.
Tớ lôi cậu ra khỏi cái ổ thiếu nữ buồn tủi của cậu để giúp cậu tìm cảm hứng.
Hỏi nhanh, lần sau cùng cậu làm tình là khi nào?
- Hừ, tớ không biết. - Không, sai rồi.
Đáp án là 367 ngày trước.
Cái gì, cậu theo dõi đời sống tình dục của tớ bằng ứng dụng gì à?
Ừm, không phải ứng dụng. Tớ dùng văn bản.
Đó là ý tưởng hay để làm ứng dụng đấy.
Không. Tớ thích sống độc thân, được chưa.
Đây là thời gian tớ dành cho bản thân.
"Thời gian cho bản thân" nghĩa là tự sướng à?
Gì cơ? Không, đương nhiên không phải thế.
Thế à? Vậy thì tớ toàn dùng sai từ đó.
Sara, nghe tớ này, cậu phải trả Axi một quyển sách trong ba tháng nữa.
Ba tháng. Nhớ chưa?
Vậy nên mấy ngón tay không được cắt tỉa đó phải bắt đầu gõ, gõ, gõ phím
trước khi cậu bị hủy hợp đồng và tan tành sự nghiệp.
Xem nào? Cậu gần 30 tuổi rồi.
Đây là cơ hội cuối cùng để tớ quảng cáo cậu là thần đồng.
- Tớ 31 tuổi rồi. - Đừng có nói ra như thế!
Đây là thế giới của bọn trẻ. Thỏa thuận lớn nhất của tớ năm ngoái
là hồi ký của một ngôi sao YouTube bảy tuổi.
Cậu có thể cứ chết luôn. Tớ nói thật đấy.
Xin lỗi. Tôi thật xin lỗi.
Ôi, Chúa ơi, tôi vừa nghĩ ra cái này hài lắm.
Tôi tin là thế này.
Chụp ảnh selfie đã trở thành một sự cuồng nhiệt mang tính tín ngưỡng
và trở nên không thể thỏa mãn.
Không hay chút nào. Đó không phải là selfie.
Này, đó là anh chàng ở phòng bên kia.
Giả sử rằng tên anh là Jeff.
Anh ta làm gì thế nhỉ?
Còn ngay bây giờ thì sao?
Ngay bây giờ thì sao? Nếu ta cứ sống ngay bây giờ thì sao?
Được rồi, nếu ta có thể ngưng thời gian
và sống thật với bản thân trong khoảnh khắc này, chính lúc này...
- Anh ta thật lạ lùng. - Chúng ta là chính mình.
Bạn là bạn. Anh ta là anh ta.
Nếu ta có thể sống trong khoảnh khắc này, trong cõi cực lạc của nhà Phật...
Đi thôi. Đi thôi nào, tớ muốn cậu gặp một người.
Được rồi, đừng lộ liễu quá nhé.
- Tớ chỉ... Anh chàng này là ai thế nhỉ? - Đi nào.
Nếu tôi ưu tiên bản thân mình, nhưng chỉ sau khi ưu tiên các bạn thì sao?
Tôi nghĩ thế giới này sẽ tốt đẹp hơn nhiều.
Và thật lòng mà nói, ý nghĩa bức tranh này là vậy đấy.
Tôi vẽ bức này đấy.
Chết tiệt, anh nói quá đúng.
Tôi biết anh không hút thuốc, nhưng giờ anh hút rồi.
Tớ không rõ, trông anh ta như con của Austin Powers và một người quét ống khói.
Thôi nào. Chúng ta đi thôi.
Ừ.
ĐÂY LÀ NGHỆ THUẬT CHÂN CHÍNH ĐÂY LÀ NGHỆ THUẬT CHÂN CHÍNH
ĐÚNG NGƯỜI
Chào, G, dạo này thế nào?
- Còn sống. - Tôi nghe rồi nhé.
G này. Thử cái này xem.
Xịn đấy.
VẬN CHUYỂN CẨN THẬN DỄ VỠ
NGÀY ĐI BIỂN TUYỆT NHẤT!!!
Kelly Từ chối - Chấp nhận
Chào cậu!
Sara, tớ muốn được xem vài trang vào cuối tuần này.
Ở đâu thế? Được chứ?
- Cậu nghe rõ chứ? - Ừ. Tớ biết, tớ biết mà.
Tớ đang làm việc đây này.
Cậu đang giả vờ gõ phím à?
Làm gì có.
Thật à? Thế cậu vừa gõ cái gì?
Ồ, tớ vừa gõ gì à?
Xem nào. "Stefan đặt tay lên cổ Zelna".
Zelna? Xin lỗi, cậu mới nói Zelna à?
Đúng vậy, Zelna. Zelna Pinks-tin-ton-ton...
- là tên nhân vật chính của tớ. - Thật lòng thì Sara này,
giai đoạn bê tha, tự mãn của cậu--
Cái này khiếp quá!
Đã kéo dài quá lâu.
Cuộc chia tay Simon của cậu đang phá rối tiền bạc của tớ.
Simon bán linh hồn cho quỷ và bị ám ảnh bởi kế hoạch 401K và mớ cổ phiếu của hắn.
- Nên là không phải. - Ối! Ối! Đúng là đồ khốn.
Hắn dám trưởng thành và làm việc có trách nhiệm.
Y như những gì mà mọi phụ nữ trên thế giới này mong muốn!
Cậu phải vượt qua chuyện này. Cậu có hẹn ngày mai. Tên anh ta là Ben.
Anh ta là nghệ sĩ, hàng thật, kiếm ra tiền.
Tớ đã đặt chỗ trước cho cậu
ở nơi mà cậu thích chỗ mà món nào vị cũng như nhau.
Không, không. Tớ không đi đâu.
Cậu mới nói gì?
Không, tớ không đi.
Ồ, cậu sẽ đi. Cậu biết tại sao không?
Vì nếu cậu không đi, tớ sẽ vạch trần cậu
và rồi ai cũng sẽ biết cậu sống thế nào. Cậu muốn vậy à?
Muốn người ta thấy căn hộ studio bẩn thỉu của cậu à?
Quần vứt vạ vật?
Hộp đựng chế độ ăn đắt tiền bị vứt mốc meo khắp mọi nơi?
Tấm bảng tầm nhìn thảm hại đó?
Tớ sẽ đưa mẹ cậu đến nhà cậu tớ thề có Chúa.
Cậu muốn mẹ mình thấy cái đó à?
No comments yet. Be the first to leave one.