The first 200 lines.
Các con, ăn sáng!
Luke, sao con không ăn chút trái cây?
Dạ thôi ạ.
Thôi được rồi. Con sẽ ăn.
Phil! Chậm lại!
Anh xin lỗi, Claire.
Không như ở nhà, anh là thuyền trưởng ở đây.
Chết tiệt, Phil, thôi ngay!
Đã rõ.
Em biết không, anh thích cái này. Mình nên mua vài cái để ở nhà.
Không, anh không được hỏi em mỗi ngày bằng cái bộ đàm
"mấy giờ thì ăn trưa?"
Cam, mình phải nói về cái này.
Mình...Mình có mấy cái đèn này ở nhà.
Mình đang dùng đèn thuyền.
Anh biết. Đồ mình thật chuẩn.
Giống như lần mình thấy cái mở nắp lon ở nhà
trong quảng cáo thức ăn cho chó.
Bọn tôi thuê nhà thuyền.
Bố tôi muốn đi một chuyến ra hồ ra trò
để xem nhật thực toàn phần đầu tiên trong 99 năm.
Khi lớn lên ở trang trại, tôi luôn nghĩ về cuộc sống ở hồ.
Ai cũng có thể đi ra hồ.
Chỉ người thượng lưu mới ngủ luôn trên đấy.
Bố mẹ tôi thường cho Claire và tôi đi mỗi hè khi bọn tôi còn bé.
Anh không bao giờ mơ tới việc kết hôn vào nhà có đi chơi hồ.
Mình có cái gối này luôn.
Em bắt đầu nghi ngờ gu chúng ta.
Đừng ngớ ngẩn thế. Gu chúng ta rất tuyệt.
Thế cái gì đây?
Bác sĩ bảo phải tránh mặt trời khi anh đang uống kháng sinh.
Chuyện gì sẽ xảy ra?
Vì nếu không liên quan tới mạng sống, em nghĩ anh nên mạo hiểm.
- Chào mọi người. - Chào em! Ai đói không?
Manny, em ăn trứng như nào?
Ăn như Chúa tạo ra.
Manny, cậu làm gì thế?
Đây không phải Manny. Là Manuel.
Cậu đang thay đổi hình ảnh để học đại học.
Cậu đang theo hướng mạnh mẽ, lạnh lùng.
Này, đừng cố định nghĩa cậu.
- "Manuel" chỉ được có năm phút thôi. - Này.
Nó là như thế thôi.
Tất cả, nghe đây.
- Nhật thực sẽ xảy ra vào... - Biết rồi.
Bọn con biết rõ thời điểm xảy ra mà. Bố bảo chứ ai.
Thế thì nhớ quay về đây để còn xem cùng nhau.
Vâng.
Này, bố có biết Hugh Duncan ở Just Closets?
Tay người Anh lai tự phụ hay gọi là buồng thay vì tủ?
- Ông ấy chết rồi. - Chết tiệt. Bố luôn thích hắn.
Phải, chuyện như thế làm ta nhận ra cuộc sống quý giá ra sao, nhỉ?
Chào cả nhà!
Ai giết tôi đi.
Ben và tôi hẹn hò được vài tháng,
và mọi thứ đang tốt đẹp,
tôi quyết định rủ anh ấy du lịch cùng cả nhà.
Bọn tôi biết sẽ mất...
Anh có thể nghe em nói cả đời.
Bọn tôi biết sẽ mất công xin xỏ.
Mẹ phải nhìn cái mặt đần của Ben mỗi ngày ở văn phòng là đã đủ phiền rồi.
Con còn muốn đưa anh ta đi cùng?
Chỉ vì mẹ thấy phiền
đâu có nghĩa là sẽ làm hỏng chuyến đi.
Anh ta là lý do mẹ cần phải đi nghỉ!
Hiểu ý cả hai bên rồi.
Có ai biết đống bánh kếp này có gluten hay không?
- Em chịu thua! - Sao? Chuyện gì vậy?
Em không muốn nghe anh nói về gluten nữa!
Hay miếng bảo vệ răng hay dị ứng do không khí
hay là mấy chứng khó ở dị hợm khác của anh nữa!
- Ai thấy cái mũ to của chú không? - Không.
Anh biết không? Đi cùng nhau là một sai lầm.
- Sao cơ? - Thôi cứ...ai làm việc nấy đi.
Được rồi. Ừ thì...
Mọi người định làm gì?
- Lướt ván nước. - Chơi thuyền.
Ay, không.
Cái gì đây?
Được rồi. Đừng giả vờ như chưa từng thấy áo choàng bao giờ.
Hôm nay anh chỉ cần tránh nắng và vẫn thở được.
Việc trông vẫn đẹp chỉ là phụ.
Cái gì thế?
Groovy Guppies . Cháu sẽ xem phần cuối một lèo.
Chú chưa nghe bao giờ.
Dừng xem mấy cái mẹ chú bảo đi.
Cuộc đời chú sắp thay đổi rồi.
Em định ra hàng tạp hóa nhỏ để mua kính râm.
Một cái trông vui.
Được rồi. Đừng mua cái gì sặc sỡ quá.
Này người đẹp! Tiệc trên đảo! Qua đi!
Ngon!
- Em làm gì thế? - Gì vậy?
- Nó là nam! - Nó là nữ!
- Nói gì vậy? - Nói gì vậy?
Bất kể là gì,
mình nên đến đấy trước khi Ben tìm em.
Đội Dunphy, cả năm người. Tất cả sẵn sàng đi chưa?
Mấy đứa muốn gì?
Bố mẹ định đi dạo. Chút hoa, cỏ, và...
Dạ thôi. Bọn con sẽ đi tiệc.
Nếu mẹ đang tìm chỗ chơi, anh cho thuê đồ có đưa tờ rơi này.
Được rồi. Mẹ có một cái, mà... Của con khác nè.
Dù lượn, lướt ván, chơi phản lực nước?
Của mình có yoga trên ghế buổi bình minh,
tô màu nước sát bờ,
và một cái ghi "học về mây" à?
Vâng, họ cũng đưa một cái cho ông.
- Họ đưa ta cái cho người già? - Không!
Sao họ lại làm thế?
Có vẻ hôm nay có mấy cái trông xù ra này.
- Đám kia trông giống con thỏ. - Ừ nhỉ.
Cảm giác như ở St. Tropez.
Dì không tin mấy cái hồ.
Ở chỗ dì, đây là nơi người ta vứt thuốc phiện và xác chết.
Dì biết không?
Con sẽ đưa dì đi thuyền
và cho dì xem sự huy hoàng của cái hồ này, nhưng dì cần giữ đầu óc cởi mở.
Được rồi.
Cùng đi quanh nghĩa địa nước nào.
Mẹ ơi, đi thuyền nhỏ làm con đau bụng.
Con ở lại với Lily nhé?
Ừ, con.
Đó là Scotty. Tên nhóc ở đây mà tôi đã gặp vào kỳ nghỉ năm 13 tuổi.
Tôi từng thích cậu ấy,
nên vào ngày cuối cùng,
tôi quyết định thử một phen và hôn anh ấy.
Đó là lần đầu tôi hôn con trai,
rồi anh ấy lùi ra và bảo anh ấy "không thích thứ này."
Tôi đã rất xấu hổ.
Ý tôi là, tôi rõ ràng đớp nhầm thính. Anh ấy thẳng.
Phải mất năm năm tôi mới lại tán tỉnh đàn ông tiếp.
Kể cả thế, tôi vẫn không dám
trừ khi anh ta bóng thấy rõ từ phía bên kia căn phòng.
Đó là lý do tôi cặp với... Ừ thì, biết rồi đấy.
Tìm được gì chưa, anh bạn?
Vâng. Chỉ là, lần đầu đến đây, nên...
- Anh quen lắm. Tôi biết anh à? - Không! Đâu có.
Chỉ chọn mua vài món đồ đi chơi hồ.
Được rồi.
Anh định cướp tôi à?
Chúa ơi, không. Không...
Anh biết không?
Ổn.
Tôi bắt đầu đọc mấy bài tưởng nhớ Hugh Duncan trên Facebook.
Có cả một đống.
Mọi người nói liên hồi về việc ông ta tuyệt vời như nào.
"Ông Hugh từng tặng tôi một cái ống nghe cổ,
khiến tôi theo đuổi giấc mơ trở thành bác sĩ khoa ung thư nhi."
Làm tôi băn khoăn mọi người sẽ nói gì khi tôi mất.
Cháu yêu, ông muốn tặng cháu chiếc kính viễn vọng của ông.
Hy vọng nó sẽ cho cháu cảm hứng yêu khoa học.
Cháu lúc nào chả yêu khoa học.
Giây phút này cảm giác như một bước ngoặt.
Nó sẽ là chuyện để kể cho mọi người.
"Ông luôn dặn tôi phải vươn đến các vì sao."
Cháu cảm ơn?
Alex! Em đâu rồi?
Ben đấy. Bảo không thấy cháu nhé.
Ông đâu muốn gặp nó.
Alex?
Mình chỉ đi có vài tiếng.
Joe và Lily sẽ ổn thôi.
Đợi đã. Nhìn kìa.
Đó là anh quản hồ giúp dì bê hành lý lúc trước.
Anh ơi.
Anh trông bọn trẻ hộ chúng tôi vài tiếng được không?
Tôi sẽ trả gấp đôi lương ở hồ của anh.
Đùa hả? Bà biết cháu mà.
Chúng ta còn đi ra sân bay cùng nhau.
Thế có trông được hay không?
Thật ra, cháu đang, ờ...
Alex?
Có cần tránh thức ăn gây dị ứng gì không?
Vui nhỉ. Chỉ có hai ta.
Vâng. Và cái gậy chống đúng là hữu ích.
Dừng hình. Vớ được cảnh đẹp.
Có vẻ em không phải là nàng chim núi duy nhất quanh đây.
Anh thấy một con nữa hả?
Lúc em nhìn, nhớ để ý cái yếm đen.
Được rồi.
- Chúa ơi. - Trông oai phong nhỉ?
Phil, mình trông như họ.
Mình trông như trên bìa của tờ rơi cho người già.
Đúng kiểu như, "Bạn làm điều đó thế nào?"
Ông này còn không muốn nói thế!
Em nói đúng!
Chuyện gì xảy ra với ta vậy?
Nhìn kìa!
Mình nên làm trò đó mới phải!
Chúng ta chỉ cần tìm cách để luôn trẻ và mạo hiểm.
Anh đồng ý, em yêu. Đi thôi!
Đi!
Tao không cần mày nữa!
Chà, cầm vào đúng là quen hơn.
Không phải em muốn xấu tính với Ben.
Anh ấy chỉ thỉnh thoảng hơi phiền.
Và em biết không ai là hoàn hảo,
nhưng chẳng lẽ em phải bỏ qua hết thói xấu của anh ấy?
Hay vấn đề là từ em?
No comments yet. Be the first to leave one.