The first 198 lines.
Cuốn Nhật Ký Kì Lạ
- Ai đó? - Phục vụ phòng.
Đó là trứng à?
Tôi không biết thưa ngài. Ngài đã đặt vậy mà.
Ngài có cần dùng thêm nước không?
Không, không. Không, tôi không cần.
Có vẻ như ngài vừa có một đêm khá dài.
Nhìn được đấy.
Đi ra ngoài.
Tôi định đem nó xuống chỗ nhân viên phục vụ.
Tôi gặp vài vấn đề khi mở nó.
Đó là chiếc chìa khoá nhỏ ở trên cửa chính thưa ngài.
Phải rồi.
Tôi định tìm vài hạt đậu phộng.
Để giải rượu.
Khi có thể.
Tôi không biết tiếng Tây Ban Nha.
Cuatro cincuenta. Khỏi thối tiền.
Không, không, không, không, ông không hiểu rồi.
Tôi nói là Pirates, không phải Yankees.
Tôi nói là đây sẽ là năm của Roberto.
Tôi đang tìm người chuyển thư.
Cuối phòng.
Không, không, là Pirates.
Anh phải đưa ra quyết định.
Là Roberto Clemente.
Và nhân tiện, tôi muốn về...
Lát nữa!
Ông ta đang có ngày thứ Sáu khủng khiếp.
Ông là Kemp? Phải.
Ông ta đợi anh cả ngày hôm qua.
Chúng tôi gặp thời tiết xấu.
Tôi có nghe
Bão tuyết ở New York.
Anh ta đang gọi điện thoại. Anh có uống cà phê không?
Không, cảm ơn.
Trước cửa có gì ồn ào vậy?
Anh vào bằng cửa chính à?
Chúng tôi không dùng cửa đó.
Không dùng khi các Jibaro đổ ra đường.
Họ muốn gì?
Tôi không biết.
Một số ý tưởng quái đản về chế độ lương.
Họ đã ra đó được cả tháng rồi.
Nhân tiện, tôi là Sala.
Bob Sala, nhân viên nhiếp ảnh.
Rất vui được gặp anh, Bob.
Tốt.
Ông ta song rồi.
Có thể anh nên thử gõ cửa lại xem.
Được.
Kemp.
Đừng để ý bộ tóc giả.
Có chuyện gì?
Nếu anh là người mà tôi nghĩ, thì tốt hơn là anh nên ngồi xuống.
Anh thấy trong này hơi sáng quá hả?
Tôi cũng muốn tháo nó ra nhưng vì vấn đề y tế.
Ý anh là sao? Anh bị mù à?
Viêm kết mạc thưa ông.
Mắt đỏ, phải không?
Anh đến ngay lúc tôi đang rất bận.
Công việc đang dồn lại.
Vậy sao ta không bỏ qua tiểu tiết
và đi thẳng vào vấn đề.
Đó là cách tôi làm việc.
Được rồi. Đây là hồ sơ của anh.
Sơ yếu lý lịch rất ấn tượng.
Phải.
Anh làm theo cách của anh, tiêu đề ấn tượng đấy.
Tôi rất thích chỗ "nói trôi chảy tiếng Tây Ban Nha".
Tờ sơ yếu lí lịch này toàn là những điều nhảm nhí.
Vậy sao?
Hai ngày nay là hai ngày mệt mỏi.
Ngày chết. Chúng ta không có nó.
Có chuyện gì với Moburg?
Hắn từng rất hữu dụng.
Anh thấy đấy, vấn đề là ở tờ giấy này, ông Kemp,
có phải tôi là một trong số rất nhiều người không muốn đọc nó.
Chúng tôi có một vòng tuần hoàn tồi tệ,
và tôi chỉ cần nhìn xung quanh tòa nhà này
để hiểu được tại sao.
Thiếu cam kết và quá dễ dãi.
Thế nên tôi chỉ muốn
sự nhiệt tình, có năng lực,
và mang lại sự mới lạ.
Và tôi đang tự hỏi
là thông thường anh uống bao nhiêu rượu.
Sáng kiến ư?
Anh uống có nhiều không?
Tôi nghĩ là có thể cao hơn mức trung bình.
Tôi có thể cai rượu.
Có vẻ như Puerto Rico không phải
là nơi tốt nhất để cai rượu.
Đừng tỏ ra lo lắng quá vậy.
Tôi sẽ không trả tiền khách sạn cho anh nếu tôi chưa thuê anh.
Nhưng đây không phải là nơi để anh hứa hẹn,
và tôi không cần thêm mấy gã bợm rượu.
Nhưng tôi thấy là đằng sau cặp kính ấy,
anh cũng là một tay bợm rượu.
Đây là vấn đề y tế, thưa ông Letterman.
Tôi biết là nó có vẻ không giống vậy, nhưng nó là...
Nhìn khó chịu vô cùng.
Vậy à?
Lại đây.
Đây là điều mà tôi muốn ở nhân viên tôi.
Oh! Sự kiên định, cân bằng với nhân cách riêng.
Anh theo phe nào hả Kemp?
Ông lặp lại câu hỏi được không?
Chính quyền.
Tôi nghĩ tôi trung lập.
Đây là một phân lập xã hội, Kemp à.
Họ có hai ngôn ngữ, hai lá cờ, hai lòng trung thành, hai bài quốc ca.
Chúng tôi mang lại cho những thứ họ chưa bao giờ có.
Và họ ghét nó hoặc muốn nhiều hơn.
Đó là một phần miễn cưỡng của Mỹ.
Giốn như Anh quốc với trái cây nhiệt đới.
Bob.
Đúng là người mà tôi muốn.
Đây là Paul Kemp. Đến từ New York.
Phải rồi, chúng tôi vừa nói chuyện.
Đó là... Đó là Clive Donovan, bộ phận thể thao.
Và đây là Hubert, phòng kế toán.
Nghe này, giúp tôi một việc chứ?
Dẫn anh ta đi giới thiệu và chỉ những điều nên và không nên.
Giới thiệu với một vài người..
Tôi sẽ giới thiệu anh ta với Al.
Oh, phải vậy chứ.
Đưa anh ta tới thư viện.
Kể cho anh ta vài chuyện.
Tôi muốn anh ta ý thức về chuyện giấy tờ.
Biết đấy, viết ghi chú, trở lại vài năm,
đặc biệt chú ý tới môn bowling.
Ở đây có bowling.
Rất lớn. Mọc lên nhiều như nấm.
Một buổi ra mắt hàng tuần.
Anh tới Puerto Rico bao giờ chưa? Chưa.
Ồ, anh sẽ quen mau thôi.
Ở đây cần sự bùng nổ Kemp à. Và là môi trường mở.
Anh làm tốt, anh sẽ tồn tại.
Anh biết gì về tử vi?
Không biết gì cả.
Ah, nếu tôi biết thì anh cũng phải biết.
Mọi ngày đều có gắn mác đặc biệt,
thứ bảy còn hơn thế với Betty Grable
và Neil Sedaka, đại loại là vậy.
Những thứ anh cần ở đây.
Nó là "Dự báo của La Zonga."
Chuyện gì xảy ra với La Zonga?
Anh ta đã bị hủy.
Ý anh là sao, sa thải ư?
Họ hiếp anh ta tới chết.
Họ hiếp anh ta tới chết?
Có rất ít nơi trên đảo này
mà tôi từng tham quan,
nhưng mấy nhà vệ sinh bị các thuỷ thủ chiếm
ở phía tây Candado Pier là một.
Họ hiếp anh ta tới chết?
La Zonga chết trong một căn phòng nhỏ.
Anh có vẻ không có khiếu tưởng tượng thì phải?
Oh, không.
Có lẽ anh sẽ muốn nghĩ lại với thuốc lá tinh dầu bạc hà.
Chả ai khuyên anh vậy đâu.
Đến nhà tôi nhé.
Tôi sẽ đến.
Tôi thích bài của anh đấy.
Bản mà anh gửi cho Letterman ấy.
Viết khá đấy.
Cảm ơn.
Nói chuyện sau nhé.
Một lớp nữa!
Họ để tự động đóng gói khoảng sáu tháng.
Tự động hoá hầu hết.
Ở đây từng có đến 50 nhân viên. Giờ chỉ còn có 5.
Vứt hạnh phúc của nhân dân ra đường.
Quà lưu niệm, ngày thứ nhất.
Uống vì phụ nữ xinh đẹp với ý nghĩ bẩn thỉu
- Ông muốn một cái bánh mì chứ? - Không.
- Bánh mì? - Không, cảm ơn.
Đáng để thử đấy.
Vụ về cảm hứng là sao vậy?
Khá nặng đấy.
Không thiếu tôn trọng anh đâu Paul, nhưng anh không có nhiều lựa chọn.
Ông biết có bao nhiêu người có việc làm?
Một. Anh đấy.
Không phải chứ?
Thậm chí tôi còn bất ngờ đấy chứ.
Đưa ra ngay phần tôi dở tệ.
Là phần nào.
Hai và một nửa cuốn tiểu thuyết chưa được xuất bản
và tài liệu tham khảo hư cấu như nhau.
Ồ, anh là nhà văn.
Ừm, có thể nói vậy.
Thậm chí còn không đọc được.
Thế nên tôi mới làm vài ba việc lặt vặt,
trong hai năm rồi tính tiếp.
Ở El Star?
Tôi ghét phải nói ra điều này về cách thức,
nhưng ấn phẩm này sẽ không thành công.
No comments yet. Be the first to leave one.