The first 198 lines.
Chúng tôi có sáu người được tìm thấy đêm qua,
ở trên giường... bị bắn và giết chết.
Năm 1965, Ronald DeFeo đã chuyển gia đình từ Brooklyn
tới một căn nhà ba tầng xinh đẹp ở Amityville, Long Island.
Hình dung một cuộc sống tốt đẹp hơn,
họ còn treo một tấm bảng nói rằng: "Mọi điều tốt lành".
Rồi mọi chuyện trở lên kinh khủng.
Đã có nhiều đồn thổi
rằng ngôi nhà đó bị ma ám.
Rằng ngôi nhà đó đã khiến Ronny DeFeo
thực hiện hành vi ghê sợ đó.
Được rồi!
Chúng ta tới rồi!
Larry, tên nhãi con lén lút kia.
Sao mày lẻn vào được đây?
Juliet?
Em có ở trên đó không?
Chào chị?
Joan!
Này!
Các cô gái đã đến! Chuyến đí thế nào?
Cũng không tệ lắm.
Em cần trở lại thị trấn.
Cảm ơn em đã giúp đỡ.
Chị em để làm gì chị?
Chị đã nói với bọn trẻ... về...?
Không?
Chị muốn mọi thứ ổn định đã.
Được rồi, em đã sắp xếp mọi thứ như chị muốn.
Em đã chuẩn bị bộ phát điện dự phòng, chỉ để phòng thôi.
Khó mà biết được với mấy cái nhà cũ này.
Và...
Chúng ta chỉ cách nhau năm phút đi đường,
chị cần gì thì cứ bảo em.
- Chúng em sẽ tới ngay. - Cám ơn em.
Bọn chị đã quen rồi, nên...
Em vui vì chị về đây.
Mọi thứ sẽ ổn thôi.
Thế bác sĩ Milton nói gì?
Như mọi lần thôi, em biết đấy...
Chị sẽ không từ bỏ đâu.
Tất nhiên rồi.
Được rồi, các con! Ăn thôi!
Mẹ không nói tạ ơn sao?
Con gét nói tạ ơn mà.
Con không ngăn cản mẹ chuyện đó.
Vậy thì mẹ thử thay đổi xem sao.
Để con nói cho!
"Tạ ơn chúa, cám ơn vì thức ăn hôm nay".
"Và vì ngôi nhà này".
"Và vì đã giữ cho anh James an toàn và hạnh phúc".
"Amen".
Juls, con có thích phòng đó không?
Rất tuyệ ạ! Nó có màu hồng, tím, bạc và vàng.
Toàn màu con thích.
Con đã chuẩn bị đầy đủ sách vở cho ngày mai chưa?
Rồi ạ.
Mọi chuyện có vẻ ổn.
Vâng, có vẻ ổn.
Bên cạnh việc con phải chuyển tới một ngôi trường hoàn toàn mới
và bắt đầu lại từ đầu mọi thứ vào năm cuối cấp.
Chúng ta đều phải hy sinh.
Im lặng, cậu bé!
Căn nhà này là phần nào trong hy sinh đây?
Nó lớn hơn ba lần căn nhà cũ.
Mẹ đã nói rồi. Chúng ta đã thỏa thuận.
Tiết kiệm vài đồng sao? Thật tốt khi biết thế.
Chúng ta chuyển tới đây để gần gia đình hơn, gần dì Candice.
Và viện Thánh Alcuin có khoa thần kinh học tốt nhất New York.
Mẹ muốn con tin mẹ, được chứ?
Ngôi nhà này tốt cho James.
Và tất cả chuyện là vậy.
Ngay lúc này, phải, tất cả chuyện là vậy.
Chúng ta cần phải ở bên nhau. Đó là cách duy nhất giúp nó vượt qua chuyện này.
Vượt qua gì cơ, mẹ?
Con biết James, được chứ? Con biết anh ấy còn hơn cả mẹ cơ.
Anh ấy là anh em sinh đôi của con! Con có thể cảm nhận được!
Anh ấy không ở đó nữa!
- Và lỗi này do ai? - James đi rồi, mẹ!
Đủ rồi!
Belle?
Larry, đi nào
Phải.
Mày vẫn yêu tao, phải không, Larry?
Ngay cả khi mày dính với cái tên ngu ngốc này.
Đi nào.
Em nhớ những cuộc nói chuyện với anh.
Em xin lỗi.
Em rất xin lỗi.
Bắt đầu nào, các em!
Được rồi, các em. Đây là Belle. Bạn ấy vừa mới chuyển tới đây.
Về chỗ ngồi và ghi chép đi em.
Hôm qua chúng ta dùng ở trang 38. Cuộc nội chiến năm 1862.
Y tế ở chiến trường. Clara Barton.
Xem màu son của con nhỏ lập dị kìa.
Cuối cùng bà ấy đã thành lập hội chữ thập đỏ Hoa Kỳ.
Bà ấy đã dạy các bà mẹ và con gái
tiến ra chiến trường và chăm sóc con trai mình, anh em mình.
Không phải nói về cậu.
Là về ngôi nhà.
Nhà nào?
Số 112, đường Ocean Avenue.
Cậu là ai vậy? Cậu rình mò tôi sao?
Gì cơ? Không!
Làm sao cậu biết nơi tôi ở?
- Mọi người đều biết. - Làm ơn, chỉ...
Này, này!
Đây là ngày đầu tiên. Em chú ý lắng nghe đi.
Ôi chúa ơi!
Juliet, em không thể
... cứ lẳng lặng ở sau người khác như vậy.
Xin lỗi.
Em định làm gì vậy?
Em muốn nói chuyện với anh James.
Anh James có nói chuyện với chị không, Belle?
Theo một cách nào đó, chị đoán vậy.
Anh ấy có nói bậy không?
Sao em hỏi vậy?
Thôi, cú mèo, đến giờ ngủ rồi. Lại đây.
Đúng rồi. Nào.
- Belle? - Ừ?
Sao mẹ không còn yêu chị nữa vậy?
Ai nói với em thế?
Đi ngủ đi.
Đi ngủ đi, các cô gái.
Em nghe mẹ nói rồi đó, đi ngủ nào.
James?
Là tim của nó.
Con yêu, ở lại với mọi người, được chứ?
Belle đây, mẹ ở đây.
Tốt.
Được rồi, con yêu.
Con làm tốt lắm.
Ai là chàng trai dũng cảm của mẹ nào?
Sẽ ổn thôi.
Được rồi con yêu. Ổn rồi.
Con yêu?
Mẹ không hiểu nữa.
Có chuyện gì đã xảy ra? Cố lên!
Tim nó đập nhanh quá.
Cố lên con!
Cố lên, đừng như vậy.
Cố lên, con yêu!
Khỉ thật!
Cố lên, cố lên.
Cố lên, con yêu.
Cố lên!
Ở lại với mẹ, James.
James...
- Có lên! - Mẹ.
- Anh ấy đi rồi. - Đó là điều con muốn, phải không?
Đó là điều chúa muốn.
Con yêu.
Mẹ sẽ không ngừng chiến đấu vì con đâu.
Mẹ rất tự hào về con.
Lại đây, con yêu.
Con muốn hôn anh ấy không?
Mẹ biết con sẽ trở lại mà.
Juliet?
Ai làm bữa sáng cho em vậy?
- Khỉ thật! - Nói năng cẩn thận, con yêu!
Con muốn ăn ngũ cốc không?
Năm1965, Ronald DeFeo đã chuyển gia đình từ Brooklyn
tới một ngôi nhà ba tầng đẹp đẽ ở Amityville, Long Island.
Rồi mọi thứ trở nên kinh khủng.
Ông vẫn còn tra hỏi Ronald DeFeo?
Miễn bình luận.
DeFeo giờ ở đâu?
Ron DeFeo là người như thế nào?
Đừng lo, tôi chỉ rình mò thôi.
À, ừ, xin lỗi chuyện hôm qua.
Cậu ấy không có vẻ rắc rối.
Và cậu ấy không phải kiểu như vậy.
Cậu không phải là cô gái đầu tiên hiểu lầm tôi từ đúng đắn thành biến thái.
Cậu không biết gì sao?
Không hể.
Tôi không thể tin là không ai nói với cậu.
Chuyện ghê lắm, phải không?
Các giọng nói cho rằng hắn đã làm vậy.
Đoạt mạng cả gia đình, sáu người.
Đợi đã, cậu đi đâu vậy?
Tôi đã lỡ ba tiết vừa rồi,
và tôi không muốn bị chuyển đi nữa, nên...
Này, đợi đã, cậu xem cái này chưa?
Cậu có nhận ra ngôi nhà không?
Chúng ta cần nói chuyện.
Con yêu, trường học thế nào?
Sao mẹ không nói với con về ngôi nhà?
Mẹ chỉ muốn đợi khi tới lúc.
Vậy khi nào thì tới lúc?
Đó chỉ là một chuyện ma thôi, con yêu. Một truyền thuyết đô thị.
Phải, tới nỗi mọi người trong trường con đều biết.
Con nói đúng.Mẹ xin lỗi. Mẹ nên kể với con.
Mẹ chỉ... có nhiều thứ phải suy nghĩ quá.
Sẽ rất tuyệt nếu mẹ nghĩ thêm về con và Juliet nữa.
Bác sĩ tới rồi.
Nói chuyện hay lắm!
Nhưng có cải thiện, phải không? Ý tôi là, nó phải thế!
No comments yet. Be the first to leave one.