The first 200 lines.
"Lost" tập trước...
Đây là tên chúng ta mà. Jacob đâu?
Tôi không biết.
Sao trên này lại viết tên tôi?
- Anh ta có cho tôi biết đâu. - Hắn muốn gì ở tôi?
Tôi phải tìm cách đưa anh và Jack
- tránh khỏi ngôi đền đó càng xa càng tốt. - Cái gì? Tại sao?
Bởi vì có người đang tới đó.
Một người xấu.
Nấp đi!
- Còn thời gian đấy. - Với tôi thì không.
Jarrah đâu?
Tôi không sao. Cám ơn nhiều.
- Anh ta đâu? - Trông có vẻ như anh ta vừa giết Dogen,
- tôi không nghĩ anh ta sẽ đi cùng chúng ta đâu. - Dogen là ai?
Người cai quản ngôi đền.
Anh ta giết luôn cả gã phiên dịch nữa.
- Anh có chắc không? - Anh ta đứng ngay trên xác họ
với một con dao đầy máu trên tay, nên có, tôi chắc chứ.
Cô bảo ở ngôi đền chúng ta sẽ được an toàn cơ mà.
- Thì tôi được bảo vậy. - Thế còn bãi biển thì sao?
- Bãi biển nào? - Nơi chúng ta chôn Locke ấy, nơi họ đã sống ấy.
Chí ít chúng ta sẽ có nước ngay đằng sau,
- và chỗ đó cũng quen thuộc nữa. - Có ai có sáng kiến hay hơn không?
- Không. - Vậy thì ra biển. Đi lối đó.
Đi nào.
Và chính trên hòn đảo này mọi thứ đã thay đổi,
mọi thứ đã trở nên rõ ràng.
Elba...
là nơi Napoleon đã đối mặt với thử thách lớn nhất đời mình.
Bởi vì số phận bị đày ải không phải là điều tồi tệ nhất.
Mà đối với ông ấy điều đau đớn nhất là mất đi quyền lực của mình.
Rõ ràng rồi, họ có cho ông ấy giữ lại chức vị hoàng đế đấy.
Nhưng không còn quyền lực, ngôi vua cũng chằng có nghĩa lý gì.
Ông ấy gần như là sống mà như chết vậy.
Được rồi, nhớ nhé. 5 và 6 giờ ngày mai. Cám ơn các em.
Hiệu trưởng Reynolds. Chào ngài.
Đi với tôi.
Linus, có chút thay đổi về lịch dạy.
Tôi sẽ cần anh cai quản học sinh bị phạt
- Sau giờ học hôm nay. - Cái gì?
Thực ra, luôn cả tuần.
Cắt giảm, ngân sách thiếu hụt, những sự kiện tốn kém hơn cả tiền lương được trả cho anh.
- Không cần phải nói là có nhiều giáo viên còn phải dạy gấp đôi ca đấy. - Nhưng hôm nay có buổi họp CLB Lịch sử.
- Bọn trẻ cần tôi. - Câu lạc bộ lịch sử có mỗi 5 học sinh tham gia, Linus.
- Chúng sẽ không chết đâu. - Chúng ta không nên khuyến khích những học sinh có hoài bão sao?
Tha cho tôi đi. Câu lạc bộ đâu có phải dành cho chúng, cho anh thôi.
Nó khiến anh cảm thấy mình hữu dụng.
Không may thay là hiện tại, anh chỉ hữu dụng ở lớp bị phạt.
Cám ơn anh đã thông cảm, Linus.
Tiến sĩ Linus chứ.
Ôi trời đất... Hỏng hết rồi!
- Hỏng rồi! - Sao thế Leslie?
Ôi fomanđêhyt. Vì... fomanđêhyt mới là vấn đề đấy.
Anh biết từ fomanđêhyt ra cái gì không? Chả cái gì cả.
Có lẽ nếu chịu cho tôi mấy tấm tạp dề trong phòng thí nghiệm,
tôi đã không phải tốn tiền cho đám học viên bất tài
đến thăm viếng cảnh sát trưởng nữa.
- Cắt giảm ngân sách. - Có khó lắm không nếu Reynolds
chịu truyền cho học sinh chút niềm yêu thích khoa học chứ?
Anh biết không, tôi đang phải dùng thiết bị phòng thí nghiệm
từ những năm 50 kìa. Vì sao vậy hả?
Hiệu trưởng Reynolds là người đứng ra quản lý.
Ông ta đâu phải giáo viên. Ông ta quên mất
là hệ thống trường học công cần gì rồi.
Ừ, không được nghỉ hè để đổi lấy chút tiền lương không ra gì.
Tôi rất vui mừng được nhắc cho ông ta nhớ đấy.
Không, chăm lo cho bọn trẻ. Đó mới là điều quan trọng.
Được rồi, anh cứ tiếp tục nằm mơ đi.
Tôi biết là anh bỏ cuộc rồi, nhưng tôi thì chưa đâu.
Có lẽ anh nên làm hiệu trưởng.
Nghe giáo viên dạy thay nói kìa.
Ý ông là sao, tôi nên làm hiệu trưởng?
Nghe có vẻ như anh quan tâm đến ngôi trường này.
Và nếu người lãnh đạo không chịu quan tâm,
thì có lẽ đến lúc nên thay đổi rồi.
Tôi rất cám ơn ý kiến của ông, nhưng ai sẽ chịu nghe lời tôi chứ?
Tôi đang nghe đây.
Sao anh không cho tôi biết cái thứ đó là thứ gì đi?
- Cái thứ đã giết bạn cô ta ở chỗ ngôi đền ấy. - Và giết cả Jacob nữa, đúng không?
Nó cũng giết cả Jacob nữa.
Ừ, đương nhiên rồi. Cả Jacob nữa.
Đương nhiên rồi.
Anh là Miles phải không?
Miles Straume?
Anh có thể nói chuyện với người chết.
Không phải nói chuyện trực tiếp.
Tôi có thể cho cô biết một người chết như thế nào,
nghe được suy nghĩ cuối cùng trong đầu họ trước khi họ chầu trời,
nhưng tôi cần ở gần xác họ.
Đây là những gì còn lại từ xác Jacob.
Vậy cho tôi biết xem, Miles, ông ấy chết như thế nào?
Linus đã giết ông ta.
Cái gì?
Không phải thế.
Anh có chắc không?
Anh ta đứng ngay trên xác Jacob
với con dao đầy máu trong tay, nên có, tôi chắc chứ.
Cám ơn anh.
Jacob là người thân thiết nhất tôi coi như cha.
Ớ ầu.
Tôi sẽ đi tìm vài dụng cụ
và làm một cái lều.
Các vị đi xem còn thức ăn gì không, nổi chút lửa lên nữa.
Ừ, nổi lửa lên là giải quyết được mọi thứ.
Cô có cần tôi làm gì cho không?
Cô biết không, mấy ông đồng hoàn toàn không đáng tin đâu.
Thực ra Miles đã từng tống tiền tôi để...
Anh kết bạn dễ dàng quá nhỉ?
Con làm cho bố món gà tây với nước xốt quất mà bố thích đấy.
Không phải cái thứ "Lean" đấy chứ?
Không đâu bố, toàn chất hữu cơ đấy.
Con đang giúp bố khỏe lên thôi.
Đã quá muộn rồi.
Công việc thế nào?
Con có bằng thạc sĩ môn lịch sử châu Âu hiện đại
vậy mà con lại đang phải trông mấy đứa chập cheng trong phòng phạt.
Phòng cho học sinh bị phạt, hả?
Và điều tệ hại nhất...
Khi con nhìn những kẻ vô ơn bội nghĩa
mà con được cử giám sát đó,
con không thể không nghĩ...
là có lẽ con còn tệ hại hơn cả bọn chúng.
Bố đâu có muốn con sống cuộc sống thế này, Ben.
Bố muốn hơn thế này nhiều.
Con biết.
Thế nên bố mới đăng ký tham gia cái Dharma Initiative chết tiệt đó
và đưa con tới hòn đảo, và...
Họ là những người rất tốt.
Cha không bao giờ có thể thông minh nổi bằng họ đâu.
Con tưởng tượng xem cuộc sống chúng ta sẽ khác biệt thế nào
nếu chúng ta đã ở lại đó.
Vâng, nếu thế cả hai chúng ta sẽ được sống hạnh phúc vĩnh viễn.
Không, bố nói thật đấy, Ben.
Ai mà biết con sẽ trở thành người như thế nào.
Bố cảm thấy dễ thở hơn chưa?
Rồi.
Cám ơn con.
Alex?
Tiến sĩ Linus.
Hôm nay thầy bận gì vậy? Bọn em đã phải bỏ buổi học CLB Lịch sử.
Ôi, thầy rất xin lỗi.
Đáng lẽ thầy bảo dán tờ giấy trước cửa phòng mới phải.
Các cuộc họp CLB phải tạm ngừng thôi.
Thầy phải trông học sinh bị phạt cả tuần.
Vậy ạ? Vậy thầy đã làm gì?
Hiệu trưởng Reynolds cần thầy trông hộ, nên...
Có bài kiểm tra thứ Sáu này.
Em đã mong thầy sẽ giảng bài cho em.
Được rồi, thế này được không?
7 giờ sáng mai trong thư viện.
Em đem cà phê nhé.
Cám ơn thầy.
Thầy tuyệt quá, tiến sĩ Linus.
- Thầy rất vinh dự thôi, Alex. - Được rồi ạ.
Gặp lại em sau.
Tôi xin lỗi. Chúng ta sẽ ở lại đây trong bao lâu?
Tôi đã bảo cô rồi, tôi chưa biết.
Tôi cần tìm chồng tôi.
Tin tôi đi, nếu có ai cần tìm anh ta thì đó là tôi đây.
Nhưng tôi không biết tìm anh ta ở đâu.
Sao cô lại muốn tìm Jin?
Bởi vì họ của cô là Kwon.
Họ chồng cô cũng vậy.
Và tôi không biết tôi phải bảo vệ ai, cô hay chồng cô hay cả hai.
Bảo vệ chúng tôi? Cô đang nói gì vậy?
Các cô là những ứng cử viên...
để thay thế cho Jacob.
Thay thế ông ta?
Làm việc gì?
Nếu cô được chọn, tôi chắc cô sẽ biết thôi.
Đợi đã. Cô bảo nhiều ứng cử viên.
Có bao nhiêu ứng cử viên tất cả?
6.
Chỉ còn 6 người thôi.
Sữa pho mát.
Hurley.
Nào, dậy đi.
Nào, đi thôi.
Chúng ta tới được ngôi đền trước khi trời tối đấy.
Tôi đói quá. Ăn sáng trước đã đi.
Không, chúng ta vừa đi vừa ăn cũng được.
Vội làm gì?
Anh biết đấy, có lẽ chúng ta nên tranh thủ thời gian tí đi?
Để làm gì?
Bởi vì...
Tôi đi đây, Hurley. Anh có đi hay là không?
Anh bạn ơi.
Lối này mà.
Không, chúng ta đã đi lối này chứ.
Đúng rồi, nhưng tôi nhầm. Lối này đi nhanh hơn.
Tin tôi đi, chỉ quanh đây thôi. Lối tắt mà.
- Đâu có phải lối đấy. - Cả hai người đều nhầm rồi.
Ngôi đền ở lối kia.
Anh từ đâu ra vậy?
Tôi có nói anh cũng chẳng tin đâu.
- Cứ thử xem. - Chưa vội.
Nếu anh muốn tới ngôi đền thì đi đường này này.
Anh bạn ơi, anh tin gã đó à?
Chí ít anh ta đâu có cố trì hoãn thời gian.
No comments yet. Be the first to leave one.