The first 200 lines.
Có vẻ như địa điểm ăn sáng bí mật của tôi
không còn là bí mật nữa
- Ôi, chào anh. -Chào cô.
À, tôi sẽ không thể nào mà biết chỗ này
nếu mà tôi không xuống nhầm bến
và đi bộ tới chỗ làm...
Đọc Tolstoy trước 9 giờ.
Chưa ai nói với cô về Thời báo New York?
Thì...
Tôi tua hết chỗ vớ vẩn đi
chỗ mà thu hoạch
rồi đọc sang mấy đoạn tình cảm
về Anna ngoại tình.
Nó giống như Những bà nội trợ xịn của St. Petersburg... vậy
mà nội dung toàn là mấy bài tiếng Nga vớ vẩn.
Cho xin, cứ thử đọc mấy bản nháp
chưa chỉnh sửa vài lần cho biết.
Bản nháp chưa chỉnh sửa?
Không hề ngon lành như truyện của Tolstoy đâu, đừng có mơ.
Nếu cô nói với ai về bánh mì Pháp ở đây
thì tôi lo rằng tôi sẽ giết cô.
Đừng lo...
Tôi giữ bí mật rất giỏi.
Này.
Chào buổi sáng.
Bản thảo chưa chỉnh sửa đâu rồi?
À, cái đó thấy gớm lắm, lấy đống sách sau lưng tớ kìa.
Đó là bản nháp chưa biên tập đó.
Số tiền chết dẫm: Kinh tế du lịch.
Chà, cái này nằm cả trong tiêu đề.
"Cô gái, cô muốn trả tiền
như con khốn bình thường hay một con khốn tỷ phú?"
Trời ạ, cái này tệ quá.
Tất cả đều thế.
Mọi người đêu tệ ở đoạn cuối.
Tất cả những gì cậu cần làm là đọc dòng đầu tiên.
"Hóa ra thú tính của Larry...
Chỉ là con nhím cảnh."
"Thời gian trôi qua và tôi thấy rằng
Trevor là hoàn toàn không thể ngăn lại."
Ồ.
Eo ơi.
Được rồi, cái này mới hay nè,
tác phẩm của Meredith Montgomery,
Chiếc khăn.
"Có nhiều mức độ nghiêm trọng,
"kể cả vị trí của vết thương.
"Nhưng cái không thay đổi
"là anh ấy là một người lính Liên minh
"và là ông của tôi.
Cậu bé cứu sống ông ấy là người thổi kèn binh.
Người thổi kèn binh.
Không, chờ đã.
Cái này không tệ thế đâu.
"Cậu ấy mới 12, và đã cầm máu
"bằng chiếc khăn của cậu ấy.
"Người lính Liên Minh sống sót,
"và năm năm sau đó,
"ông đã theo dõi người thổi kèn binh bé nhỏ
và trả nó lại."
Ngọt ngào đấy chứ.
Liza, nó không giúp gì đâu.
Cậu còn cơ hội tốt hơn
với Ryan Gosling trên Tinder
hơn là lùng cho ra cái bản nháp ngon lành ấy.
Chiếc khăn?
Em biết cái tiêu đề rất nhảm,
nhưng mà nó khá hay đấy.
Nó kể về cách một cậu bé lính liên bang miền Bắc 12 tuổi
dùng chiếc khăn để cứu sống một người lính Liên Minh miền Nam
đó là hành động nhân tính
đã ảnh hưởng tới cách hành xử của gia đình cậu lính ấy
nhiều thế hệ.
Chà.
Hay đấy. Anh nên đọc nó.
Không, anh không phải loại thích sách vở.
Ý anh là anh đọc tất cả những truyện tranh của Nhật
nhưng phần lớn là về nghệ thuật.
Em không biết đấy.
Có thể em hãy đọc nó cho anh nghe khi anh ngủ
sau khi ta chơi trò chú chó né bóng.
Bùm.
Quy tắc ném banh của Billburg ?
Anh tự thiết kế logo đấy.
Nó đẹp mà nhỉ? - Chăc rồi
Gì thế Donny? D-cup!
Huyền thoại là đó.
Anh ấy ở đội ta à?
Thế thì chả lo gì.
Để ý cô ấy nhé,
và hai người đằng kia nữa.
Hội đấy rất máu trong trận chung kết.
Sẵn sàng chưa?
Không, em còn không biết luật mà.
Im nào, đừng để bị bóng vào mặt.
Cúi xuống nào.
Đằng kia.
Cô bị loại.
Cúi đầu.
Cô bị loại.
Tôi đập bóng vào cô rồi.
Cô bị loại.
Vấn đề ở đây là,
em không tìm thấy nhịp điệu của mình.
Em không nghĩ là chỉ có một vấn đề đâu.
cái chính là em đã đồng ý chơi.
Anh nghĩ em sẽ thích trò này.
Anh xin lỗi.
Mà em trông
nhanh hơn nhiều lúc em làm.
Không có chỗ nào để chạy cả.
Như kiểu bị nhốt trong cái lồng với
một lũ fan cuồng jazz.
Như là họ tiêm thuốc kích thích cơ bắp.
Em khá chắc như thế.
Lửa trên sân từ đâu mà có thế?
Anh đùa thôi.
Anh sẽ kiếm thứ khác cho mắt em, nhé?
Hay chúng ta về đi.
Này, chào bạn mới của Josh.
Tôi là Jen.
Liza.
Ôi, tôi nghĩ đó là lỗi của tôi, xin lỗi nhé.
Cô như chiếc máy ảnh cũ của tôi. Chạm nhẹ và bùm,
túi khí phình ra.
Chạm nhẹ? Tôi nghĩ cô đánh có vẻ hơi mạnh tay đấy..
Có lẽ thế.
Khi tôi lần đầu dự giải, nó gần như đánh gục tôi
ngón tay gãy, răng thì nứt,
và cuối cùng thì tôi bị lậu
Thì, ừm, rât vui được nói chuyện với cô.
Tôi vừa thoát khỏi mói-tình-bảy-năm
Khi cô cùng gã đó một thời gian
cuối cùng cũng sẽ thấy tự do thôi,
sau vài lần chọn sai người.
Dù sao tôi và Josh khá quen biết.
Đều bị lậu?
Không phải.
Anh ấy trong sạch.
Vui nhé. Anh ấy khá tuyệt
Mỗi tội đầu toàn tóc.
Này anh cho em đá này.
Hay là đem ướp lạnh nhỉ?
Số nhiều của đá là gì, em?
Đó là danh từ tập hợp.
Này, anh mang cho em đá này.
Em ổn chứ?
Không, ừm vẫn.. thông..
Ý em là...đau.
- Này, chào buổi sáng. - Chào.
Có vẻ như ai đó vui vẻ quá trớn tối qua đây...
Không hẳn.
Chúa ơi. Chuyện gì vậy?
Bị ăn banh từ trận bóng né.
Sao họ vẫn chơi được cái trò trẻ con đấy hả?
Ai cho ném thẳng trái banh vào mặt
người khác không thương tiếc thế chứ.
Đến phòng làm việc của mình.
Mình có đồ trang điểm che mụn trứng cá
với hình xăm cực kỳ hiệu nghiệm luôn.
Phải trang điểm lại ngay.
Mình còn xơi tái một cú vào chỗ hiểm nữa.
Hỏi cậu cái này nhé?
Ừ.
Cậu có nghĩ là Josh ngốc không?
Chắc chắn luôn. Đàn ông mà.
Josh bỏ học giữa chừng.
"Ông chủ" Facebook Mark Zuckerberg cũng thế.
Nhưng anh ấy còn không đọc sách nữa Kelsey.
Thế này, nếu cậu quan trọng chuyện đó,
thì nó đúng là như vậy.
Ý mình là, ai mà chẳng đặt ra tiêu chuẩn.
Mình đọc xong cuốn sách đấy rồi.
Ý tưởng tuyệt vời luôn.
Không thể nào.
Thế chuyện gì xảy ra với con tàu của chàng lính?
Ừm, nó... nó trở thành huyền thoại gia đình.
Câu chuyện về cậu lính nhỏ
được để lại chiếc tàu,
sau khi bị thất lạc rất lâu vậy đó.
Đến cuối cùng, cậu sẽ bắt đầu nghĩ
"Có lẽ đó chưa bao giờ là câu chuyện về con tàu.
"Mà nó là một tác nhân
hình thành nên nhân cách con người."
Nghe như cuốn sách dành cho những bà mẹ vậy.
50 Sắc Thái thuộc thể loại đó đấy.
Uh, đừng có nhắc đến với mình.
Mẹ mình giữ bản sao cuốn đó trong hộp trà phòng tắm.
Mình thì kiểu, "Mẹ à, con vui vì mẹ còn cảm thấy hứng thú,
nhưng không cần phải phô ra bằng chứng
ngay cạnh miếng bọt biển thế đâu."
Mình thực sự nghĩ Con Tàu
rất có triển vọng Kels ạ.
Vậy thì, cách duy nhất để khai thác triển vọng một cuốn sách như thế
là tiếp cận căn bản...
trên blog, ở những câu lạc bộ sách địa phương...
Mình nghĩ mấy câu lạc bộ đó chỉ dành cho,
cậu biết đấy, mấy bà nội trợ buồn tẻ.
Thì chính những người đó,
cùng những thành viên Oprah ưu tú của mình
No comments yet. Be the first to leave one.