The first 200 lines.
- Cô ấy dậy lúc mấy giờ? - Lúc đó, tôi không ở đó. - Cô ấy thường thức sớm mà nhỉ?
Ám ảnh.
Ý cô là cô ta có lương tâm à?
Có thể
Vậy là cô vẫn còn yêu cô ta.
Cô sẵn sàng chưa?
Không, cứ .. vâng, cứ lờ micro đi.
Vâng, cứ làm như nó không có ở đó.
Hát như thể nó không có ở đó.
Yeah, uh...
Nhé?
- Sẵn sàng chưa? - Rồi.
Đi nào.
Nếu bạn có mặt, thì bạn đã biết
cô ấy là ai và đó là một trong những nhân vật âm nhạc
quan trọng nhất thời đại.
Lydia Tar là nhiều thứ:
nghệ sĩ biểu diễn piano tốt nghiệp Viện Curtis;
Phi Beta Kappa ở Harvard.
Cô lấy bằng Tiến sĩ Âm nhạc ở Đại học Vienna,
chuyên về âm nhạc dân tộc
của Thung lũng Ucayali ờ Đông Peru,
cô ấy đã sống 5 năm ở đó
với tộc người Shipibo-Konibo.
Là nhạc trưởng, Tár bắt đầu sự nghiệp
với Dàn nhạc Cleveland,
sáng tác tác phẩm có tên "Ngũ tấu."
Một chuỗi các chức vụ quan trọng nối tiếp,
bao gồm dàn nhạc Philadelphia,
dàn nhạc giao hưởng Chicago,
dàn nhạc giao hưởng Boston,
cho đến khi cô ấy dừng chân đến đây
đến New York Philharmonic chúng ta.
Gần đây, cô ấy đã tổ chức buổi hòa nhạc
cho người tị nạn trên Quốc lộ 10 ở Zaatari,
với sự tham gia của hơn 75.000 người.
Cô ấy trở nên đặc biệt nổi tiếng
khi chơi các tác phẩm đương đại
từ nhiều người khác, Jennifer Higdon, Caroline Shaw,
Julia Wolfe và Hildur Gudnadóttir.
Và cô ấy đã sáng tạo nên điều đặc biệt
dựa trên các nhà soạn nhạc kinh điển.
Cô ấy bảo, nguyên văn là
Các nhà soạn nhạc này đang trò chuyện,
và không phải lúc nào cũng lịch sự như vậy.
Lydia Tár cũng viết nhạc cho sân khấu và điện ảnh.
Thực tế, cô ấy là một trong số 15 người được gọi là EGOT,
nghĩa là những người giành được cả bốn giải thưởng giải trí lớn:
một giải Emmy, một giải Grammy, một giải Oscar và một Tony.
Có thể tưởng tượng đó là,
một danh sách cực ngắn và lung linh
bao gồm Richard Rodgers, Audrey Hecburn
Andrew Lloyd Webber và tất nhiên là Mel Brooks.
Năm 2010, với hỗ trợ của Eliot Kaplan,
cô ấy đã thành lập Hiệp hội chỉ huy đàn accordion,
thúc đẩy tinh thần và cơ hội trình diễn
cho nữ nhạc trưởng, cho phép họ hợp tác
với các dàn nhạc lớn trên thế giới.
Năm 2013, Berlin bầu Tár làm nhạc trưởng chính,
kế nhiệm Andris Davis,
và cô ấy vẫn ở đó kể từ đó.
Như người cố vấn, Leonard Bernstein,
Tár có mối quan hệ đặc biệt với Mahler,
Tár đã thu âm 9 bản giao hưởng
trong thời gian làm việc cho Ngũ tấu.
Tuy nhiên, cô ấy chưa từng hoàn thành
"bộ nhạc chủ đề" với một dàn nhạc duy nhất cho đến hiện tại.
Dưới sự chỉ đạo của cô,
Berlin đã thu âm tám bản giao hường của Mahler,
để lại bản Symphony No. 5 dành cho cuối cùng.
Do đại dịch, buổi biểu diễn
dự kiến vào năm ngoái đã phải hủy bỏ.
Nhưng tôi nghe nói tháng tới,
cô ấy sẽ ghi âm trực tiếp Mahler's Fifth,
sẽ hoàn thành "bộ nhạc chủ đề"
và sẽ được Deutsche Grammophon phát hành
đúng vào dịp sinh nhật của Mahler.
Như thể vẫn chứa đủ, cuốn sách mới của cô, Tar on Tar,
sẽ được nhà xuất bản Nan Talese ở Doubleday xuất bản,
đúng dịp Giáng sinh, một vật nhồi bông hoàn hảo,
đặc biệt nếu bạn có chiếc tất khổng lồ.
Tất cả người dân New York chào mừng cô.
Cảm ơn Nhạc trưởng đã tham gia cùng chúng tôi hôm nay.
Cảm ơn, Adam. Cảm ơn.
Cảm ơn.
Lydia, tôi thật...
Tôi thấy cô hơi nao núng một chút
khi tôi giới thiệu tiểu sử của cô
Có lẽ tôi đã quên vài thành tích xuất sắc khác chăng?
Hay cô tự có nhận thức về bản thân
với những thành tích vô cùng đa dạng
mà cô đã hoàn thành?
Trong thế giới ngày nay, "đa dạng" là một từ khó chịu.
Thời đại này là thời đại chuyên gia,
và nếu bạn cố làm nhiều việc,
thường sẽ bị coi thường.
Mọi nghệ sĩ đều rập khuôn.
Oh, vâng, hơi căng là vậy.
Tuy nhiên, cô có nghĩ rằng sẽ có lúc,
khi cộng đồng âm nhạc cổ điển,
quyết định không lấy giới tính
để phân biệt nghệ sĩ?
Ông hỏi sai người rồi,
Vì tôi không, uh, đọc các nhận xét.
- Không bao giờ đọc thật sao? - Không.
Nhưng thật kỳ lạ, tôi nghĩ, sao lại có người thấy bắt buộc
phải thay thế "maestro" bằng "maestra".
Chúng ta đâu gọi các nữ phi hành gia là "nữ du hành vũ trụ".
Mm-hmm. Phải.
Nhưng đối với câu hỏi về thành kiến giới tính,
tôi chẳng có gì phải phàn nàn cả.
Cũng như cả Marin Alsop, JoAnn Falletta,
Laurence Equilbey và Nathalie stutzmann.
Có rất nhiều phụ nữ vĩ đại
đã đi trước chúng ta.
Những người thực sự phải chịu cảnh khổ.
Thật hấp dẫn.
Chẳng hạn là ai?
Uh, được thôi.
Uh, đầu tiên và quan trọng nhất, Nadia Boulanger.
Đó là một ví dụ may mắn.
Uh, người kém may mắn sẽ là Antonia Brico,
là một nhạc trưởng đáng nể
nhưng được xếp vào hạng thấp kém
xem là "nhạc trưởng khách mời"
và cơ bản được coi như chó diễn.
Chó ... Uh, bà ấy chưa từng được
chỉ huy dàn nhạc lớn ư?
Vâng. Vâng, bà ấy đã chỉ huy
dàn nhạc Berlin, cũng như dàn Met,
nhưng, lần nữa, chỉ với tư cách là nhạc trưởng khách mời.
Vào thời điểm đó, ý tôi là, lúc đó...
tất cả là do giới tính.
Nhưng may mắn thay, thời thế đã thay đổi,
và sự cải cách của Pauline ...
- "Pauline..." - ... nếu chưa hoàn chỉnh,
thì đang phát triển rất độc đáo.
Bất ngờ là bị ngã ngựa.
Um, Lydia, chúng ta bàn một chút
- về sự biến chuyển nhé? - Mm-hmm.
Vì tôi nghĩ vẫn còn có người
cho rằng nhạc trường như một loại máy đánh nhịp
Thì, vâng, đúng một phần.
- Yeah, nhưng ... - Nhưng giữ nhịp,
đâu phải là chuyện nhỏ.
Nhưng tôi nghĩ còn nhiều việc hơn thế.
Yeah, hy vọng thế, vâng.
- Nhưng thời gian mới là vấn đề. - Uh-huh.
Thời gian là mảnh ghép thiết yếu của màn trình diễn.
Anh không thể bắt đầu mà thiếu tôi.
Tôi khởi động chiếc đồng hồ.
Tay trái di chuyển, nhưng tay phải tôi,
như kim giây, đánh dấu thời gian và đưa về phía trước.
Tuy nhiên, không như đồng hồ, đôi khi tay thứ 2 của tôi dừng lại,
nghĩa là thời gian dừng lại.
Cảnh tượng là thế, như anh,
Tôi đang phản hồi với dàn nhạc trong thời gian thực...
quyết định thời điểm thích hợp
để khởi động hoặc đặt lại,
hoặc chẳng còn tồn tại thời gian gì nữa.
Thực tế là ngay từ đầu,
Tôi biết chính xác thời gian ..
- Thật ư? - ... và thời điểm chính xác
rằng anh và tôi sẽ cùng nhau chạm đích.
Khám phá thực sự duy nhất đối với tôi
là trong buổi diễn tập.
Không phải ở buổi diễn.
Tôi biết là câu hỏi khó, nhưng nếu cô có thể định nghĩa một thứ
mà Bernstein đã trao cho cô, thì đó là gì?
Kavvanah.
Yeah, đó là tiếng Do Thái
nghĩa là chủ đích hoặc ý định.
Ưu tiên của nhà soạn nhạc là gì,
và ưu tiên của anh, và chúng bổ sung cho nhau thế nào?
Phải rồi, kavvanah. Tôi nghĩ đó là một từ
có ý nghĩa hơi khác đối với nhiều khán giả.
Vâng, vâng, tôi nghĩ là vậy.
Tôi nghĩ có đúng không khi nhạc trường
không phải lúc nào cũng hiện diện trên sân khấu
- trong âm nhạc cổ điển? - Đúng thế.
Theo tôi đã đọc ờ đâu đó
tay violin 1, từ rất lâu, là người giữ trách nhiệm chính
Vâng, violin 1, dù họ có hứng thú
hay kỹ năng gì hay không.
Điều đó thay đổi khi nào, và ai đã thay đổi?
Với nhà soạn nhạc người Pháp, Jean-Baptiste Lully,
được báo cáo là đã dùng một cây gậy
khá lớn và nhọn để đập nhịp xuống sàn.
Tôi không nghĩ ông ấy là
nghệ sĩ đặc biệt, uh, tài năng.
nhưng dù sao thì, kỹ thuật đó đã kết thúc trong một buổi biểu diễn
khi Lully vô tình
dùng thứ đó đâm vào chân mình và chết.
Yeah, hoại tử.
Nhưng tóm lại...
Yeah.
Tóm lại, nhạc trưởng
thực sự trở nên cần thiết khi nhóm nhạc lớn hơn.
Và một lần nữa, hãy trờ lại Beethoven.
Điệu đó không bắt đầu với nốt thứ tám.
No comments yet. Be the first to leave one.