Dearest

Dearest (親愛的)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Dearest 2014 720p BluRay x264-WiKi Vietnamese
A Commentary by Cukichen2014
Bản dịch trực tiếp từ Sub tiếng Trung

Tags

BluRay
x264
720p
720
Published on: 2015-12-26
Downloads: 44
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Điền Văn Quân, túi của anh này.

Tiểu Trân, lấy túi đi.

Bên này.

Vâng.

Điền Văn Quân.

Sáng sớm làm gì mà đứt cả dây mạng của tôi rồi.

Tôi sai rồi. Anh nhanh lên một chút được không?

Nhanh tay lên, người ta còn phải buôn bán.

Nhanh lên.

Trước đây tôi luôn buộc một sợi dây đỏ lên cái dây đó.

Là cái dây nào, tôi không tìm thấy.

Tiểu Trân, nhìn hộ tôi có phải dây này không?

Đứng im, đứng im.

Thử lại sợi này xem.

Đừng xem tivi nữa, xem sợi này có rung không?

Rung rồi, là sợi đấy đấy!

Ông chủ, tôi muốn gọi đường dài.

Số 1, số 1.

Tiểu Trân, lấy cho bố cốc nước.

Bố ơi.

Bằng à.

Ở đâu, bao giờ về?

Hai tiếng nữa con gọi lại cho bố.

Bằng à, con ngồi đây vẽ nhé, mẹ đi làm đã.

Vâng ạ.

Thơm mẹ cái nào.

Con ngoan.

Văn Quân!

Nhờ anh trông hàng giúp tôi một lúc.

Tôi đi tìm con trai.

Tôi đi một lát về ngay.

Cảm ơn.

Mao Đầu!

Mao Đầu!

Con ơi!

Con chọn con gì rồi?

Con chọn con này.

Con này à, một chú thỏ con à.

Chúng ta mang nó về nhà, có được không ạ?

Đi thôi.

老板 开个机子 开台机

Chứng minh thư.

Ông chủ à, hôm qua chứng minh của tôi bị rơi xuống nước mất rồi.

Chưa đi làm lại được.

Nó đã đủ 18 tuổi rồi.

Ông nhìn nó là biết ngay mà.

Đi, đi.

Làm gì thế!

Mình ông có cửa hàng à.

Nhìn tôi mà nói.

Đi thôi.

Cứ như mình mình có cửa hàng.

Đi thôi.

Không lo làm ăn.

Chờ chút.

Bố.

Bố.

Điền Văn Quân đâu?

Bố.

Bằng Bằng.

Con về rồi à.

Đại Hùng buồn ngủ rồi, để nó ngủ một chút.

Được rồi.

Nào.

Hát nhé.

Vết thương của Bằng Bằng

sau này chắc chắn để lại sẹo, nó dễ thương thế...

Bằng Bằng à, mình không học,

không nói tiếng địa phương, mình nói tiếng phổ thông.

Đã nói bao nhiêu lần là không dạy con tiếng địa phương rồi.

Tôi thích.

Trẻ con Thiểm Tây, nói tiếng Thiểm Tây thì đã sao.

Em nghĩ cho Bằng Bằng, chẳng liên quan gì đến chúng ta.

Không phải lo.

Không có việc gì thì về đi.

Không được nói linh tinh, nói tiếng Trung Quốc chứ.

Hôm nay ta đi đâu?

Đi công viên.

Anh lên mạng mà xem

họ nói, trẻ em 3 đến 5 tuổi nên ở cùng mẹ.

Tòa giao con cho ai, a đừng quên.

Đi mà nói chuyện với tòa.

Nói gì chứ?

Nói là vì tốt cho con thôi.

Tốt cho con, hay tốt cho cô.

Lúc nào cũng thế, suy cho cùng,

cũng là vì nghĩ cho con thôi.

Đủ rồi, có gì gặp tòa án mà nói.

Anh bình tĩnh.

- Nhớ số điện thoại của tòa bao chứ? - Em xin anh.

- 63454742. - Điền Văn Quân anh đừng ép tôi.

- Cô tự gọi đi. - Anh bình tĩnh được không?

Chúng ta không cãi nhau nữa.

Chẳng đi đến đâu.

Không cãi nữa.

Con nói với mẹ là không cãi nữa.

Mẹ đừng cãi nhau nữa.

Sao anh không bao giờ chịu hiểu.

Tôi cô nghe.

Chúng ta quan điểm sống khác nhau.

Có thế thôi.

Quan điểm gì chứ.

Thôi, con chào mẹ đi.

Con chào mẹ.

Mẹ về đi.

Mẹ về đi.

Về đi.

Mẹ về đi.

Tuần sau mẹ lại đến.

Tuần sau mẹ lại tới.

Tạm biệt.

Tạm biệt mẹ.

Bằng Bằng, thơm mẹ nào.

Bằng Bằng chơi điện tử nhé.

Sang tuần mẹ lại tới thăm con.

Chào mẹ đi!

Con chào mẹ.

Nếu nhớ con thì gọi điện cho con.

Được rồi.

Tòa án là ai ạ?

Là Cậu ông giời.

Sao lại không thích mẹ?

Con nhìn này,

hai con rắn này không nối được với nhau.

Thế còn con rắn này.

Cậu hai cậu ba,

đều là cậu cả.

Bàn cao, ghế thấp...

là gì

đều là gỗ cả.

Ngắc ngứ thế.

Bằng Bằng.

Đi trượt băng đi!

Các cháu đi đi, Bằng không đi.

Cái thằng này!

Không cãi nhau ở đây.

Tiểu Vũ, không chạy lung tung.

Đi thôi, mình đi đi.

Bố!

Con chưa chơi xong, bố đừng tắt của con nhé.

Ra ngoài hết đi, nghe rõ chưa?

Đi công viên!

Đi công viên!

Công viên ở đâu?

Mẹ!

Bằng Bằng.

Bằng Bằng.

Tiểu Vũ, Bằng Bằng đâu?

Nó về nhà rồi mà.

Đâu có.

Bảo cháu trông nó cơ mà, nó đâu rồi.

Chúng cháu ra công viên chơi.

Sau đó nó chạy đi, cháu tưởng nó về rồi.

Thế là thế nào?

Nó đi đâu rồi không biết!

Sao thế, tiểu Điền.

Đừng làm cháu nó sợ.

Không phải, chúng nó đi với nhau.

Giờ không thấy Bằng đâu cả.

Chiều này ở trên phố,

tôi hình như thấy mẹ Bằng.

Hay là cô ấy đón nó rồi.

Đi tìm xem.

Ăn cơm, ăn cơm.

Làm gì thế?

Lỗ Tiêu Quyên tôi nói cho cô biết.

Cô từ sau đừng hòng nói gì nữa.

- Bằng Bằng. - Sao anh thô lỗ vậy!

Anh định làm gì?

Bằng Bằng đâu?

Sao Bằng Bằng lại ở đây được.

Anh đã làm gì?

Anh để nó đi đâu rồi?

Alo!

Đồn cảnh sát ạ, tôi muốn báo tin tìm con trai.

Họ tên, địa chỉ anh là gì?

Tôi là Điền Văn Quân.

Địa chỉ...

tôi ở Nam Sơn.

Bạch Thạch Châu, số 125B.

Mất tích bao lâu rồi?

Khoảng 2, 3 tiếng trước.

Thế anh đã đi tìm chưa?

Tôi chưa.

Thế anh đang làm gì?

Bây giờ tôi đi tìm, các anh có thể cử người tới đây không?

Chúng tôi quy định,

Chưa đủ 24 giờ thì không được lập được hồ sơ.

Anh cứ đi tìm xung quanh đã.

Tôi...

Này!

Anh ơi!

Bằng Bằng mất tích rồi.

Anh mau về đây đi.

Cửa vào ga du lịch đường dài.

Anh Lỗ, cái này

Cửa số 4, cửa 4 đông lắm.

Anh đi bên kia tìm.

Anh đi tìm các chỗ khác.

Sang bên kia, tìm hết đi.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left