The first 200 lines.
The Town (2010)
Một khu lao động ở Boston có thể sinh ra nhiều vụ cướp nhà băng và trộm bằng xe có vũ trang hơn bất kỳ nơi đâu trên thế giới.
"Cướp nhà băng trở thành một nghề ở Charlestown, cha truyền con nối." - Đặc vụ Liên bang Lực lượng Chống Cướp bóc Boston
Tôi tự hào được sinh ra ở Charlestown. Nơi ấy đã làm hỏng cuộc đời tôi, theo đúng nghĩa đen, nhưng tôi tự hào." - Người dân Charlestown Theo tờ Boston Globe
Lái xe tên Arthur Shea.
Cựu sĩ quan cảnh sát Medford, 57 tuổi.
Khi đồng nghiệp của ông ta đi ra với chiếc túi than...
...Artie chúi mũi vào tờ The Herald, và không ngẩng lên cho đến khi ông ta quay lại.
Marty MacGuire, người đưa tin của Cummins Armored.
1m78, 99 kg, 52 tuổi.
Lấy hàng vào mỗi thứ tư và sáu, chính xác lúc 8:12.
Kiếm $110 một ngày. Mang một khẩu SIG 9.
Và ông ta sắp bị cướp.
Thấy trực thăng ta chết chắc, thấy SWAT ta chết chắc.
Nếu thấy xe đi tuần, dừng lại, bắn hỏng động cơ, đi tiếp.
Không làm ai bị thương cả.
Nhưng mấy tên bảo vệ lại thích thử sức chúng ta.
Chúng không muốn ăn đạn vì $10 một giờ thì nên tránh đường ra.
Đi nào.
Tránh ra!
Giờ tránh khỏi quầy mau!
Đi! Đi! Tất cả ra ngoài!
Lưng dựa vào tường!
Mày! Ra khỏi cái máy tính!
- Đưa tao chìa khóa! - Lùi lại! Đi!
- Dậy! Dậy! - Ra cửa ngay!
Nằm xuống!
- Nằm xuống. - Nằm con mẹ chúng mày xuống!
Đi! Đi mau!
- Nằm xuống sàn! - Đưa tất cả máy BlackBerry ra đây.
- Tất cả nằm xuống. - Vứt máy BlackBerry ra đây.
Cởi mẹ mày giày ra!
- Để BlackBerry ra phía trước! - Lòi điện thoại chúng mày ra.
- Mày nhìn cái đéo gì vậy? - Cởi giày ra.
Lấy tiền trong ngăn kéo.
- Cởi con mẹ nó giày ra! - Cởi giày ra.
Quản lý ngân hàng. Ra đây, Đứng dậy. Đi nào.
Đứng dậy nhanh! Ra đây.
Không phải mày. Mày. Đứng dậy. Đi nào.
Thử làm anh hùng hả?
- Khóa thời gian lúc nào? - 9:00.
Đừng lừa bọn tao, 8:15 chứ.
Nghe này, không phải tiền của mày. Hiểu chưa? Đừng nói dối bọn tao nữa.
Này cưng, ra góc kia. Cả mày nữa, em trai.
Làm đi.
Không báo động. Mở ra đi.
- Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi. - Đừng trì hoãn.
Lão này là bạn mày hả?
Nhanh lên!
Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi.
Cứ bình tĩnh.
Hít thở nào. Làm đi.
Được rồi, lùi lại. Tránh ra.
Cửa trước.
- Xin chào. - Cửa trước.
Có mở cửa không vậy?
Chúng ta phải chuồn thôi.
Tẩy dấu vết đã.
- Nhanh, nhanh, nhanh. - Tẩy dấu vết!
- Nhanh lên. Chúng ta phải chuồn. - Khoan đã. Báo động ngầm. Địa chỉ này.
- Đứa nào làm? - Không ai làm gì cả.
- Hả? Mày nói gì? - Không ai làm gì cả.
- Mày đã báo động hả? - Không, không.
- Phải mày không? - Tôi không làm.
Bọn tao đã chuẩn bị đi. Thằng khốn.
Bình tĩnh. Thế đủ rồi.
- Bình tĩnh. - Con mẹ mày!
Thằng khốn. Bọn tao ra đến cửa rồi.
Đi nào.
Ví của cô đâu?
Gì thế này?
Cảnh sát bao vây chúng ta rồi. Sẽ cần cô ta.
Ngồi xuống.
Ra đại lộ.
Cô sẽ không sao đâu.
Được chưa? Không ai làm đau cô đâu.
Chuyện gì vậy?
Đánh cắp một xe tải công vụ. Còn chưa thấy báo mất xe.
Chắc lao động hăng say quá đó mà.
Dùng chiếc xe tải chắn cửa.
Chúng tẩy sạch chỗ này để ta không tìm được ADN.
Diệt hết các sợi vải, làm chúng ta không đối chiếu được.
Báo động ngầm từ buồng số hai.
Trợ lý giám đốc ở Beth Israel.
Bọn này đợi cho khóa thời gian hết hiệu lực...
...sau đó chúng có chiếc khóa thần của người quản lý.
Bị cưỡng ép?
Tôi chịu.
Két thép dày ba mét.
Cũng chắc chắn như người cầm chìa khóa vậy.
Chúng tìm được thiết bị đánh dấu và gói thuốc nhuộm*.
Các thiết bị chống cướp của ngân hàng (đánh dấu và hủy tiền).
Đã tìm thấy chiếc xe tải. Bị đốt.
- Ở đâu? - Anh nghĩ ở đâu?
- Trở lại mái nhà xưa vui chứ, Dino? - Ừ.
Về nhà được chào đón nồng ấm quá.
Có thể 50 người đã tận mắt nhìn thấy bọn này.
Và 50 bàn tay đặt trên sách kinh thánh, thề rằng họ không thấy gì hết.
Bọn này chuyên nghiệp đây.
Tất cả bọn chuyên nghiệp ta biết đều về vườn hết rồi...
...nên tôi đoán ta có bạn mới đây.
Còn đây là phần việc mà chúng ta phải làm...
...mà chả để làm gì và chả đem lại kết quả gì. Xin lỗi bà con!
Có ai thấy người đốt chiếc xe này không?
Giờ chúng ta ở đó à?
Jem đâu?
Đang đi hứng lên vào đốt nhà người ta...
...cướp quán rượu nào, sao tao biết được.
- Giờ chúng ta bắt cả con tin à? - Không, ta không bắt con tin.
- Mày sẽ nói chuyện với nó chứ? - Vì một chuyện.
Vãi.
Vừa nhắc đã thấy con mẹ nó rồi.
Mừng mày đến được đây.
- Đi ngắm cảnh à? - Ta có rắc rối.
- Gì? - Xem này.
Thì sao?
Có chuyện gì vậy? Để tao xem nào.
- Cái đệch. - Khốn kiếp.
- Thấy địa chỉ không? - Con điếm chỉ sống cách đây bốn dãy nhà.
Ờ, tao biết chúng ta ở đâu, Gloans.
Ngày nào ta cũng gặp con điếm này trên phố?
Cô ta không nhìn thấy gì.
Mày có chắc không?
- Đi có một đoạn không sợ đâu. - Phải.
Mẹ kiếp. Được rồi. Để tao lo.
Mày lo kiểu gì?
Tao sẽ theo dõi cô ta. Có thể ta sẽ biết.
- Biết cái gì? - Liệu có phải dọa cô ta không.
- Cô ta đã sợ lắm rồi. - Có thể chưa đủ sợ.
Cảm ơn, Kathy.
Cô Keesey. Đặc vụ Adam Frawley. Phòng Điều tra Tội phạm và Cướp có Vũ trang.
Derek sẽ lấy dấu tay cô để loại trừ khỏi hiện trường.
Tôi biết cô đã báo cáo sơ bộ.
Tôi muốn nói chuyện với cô về vụ bắt cóc.
Được thôi.
- Tôi biết chúng đã đe dọa cô. - Vâng.
Một trong số họ lấy chứng minh thư của tôi.
Cô có cố gắng nào để trốn thoát không?
Không.
Cô có nhận dạng được chúng không? Có điều gì muốn khai?
Tôi không cố trốn thoát vì họ có súng.
Tôi hiểu.
Vậy là chúng cứ thế thả cô ra?
- Vâng. Họ thả tôi ra thôi. - Cảm ơn.
Khi một người trải qua những chuyện thế này...
...họ rất hay gặp những ảnh hưởng sau đó.
Rồi sẽ ổn thôi.
Chúng có nói gì không?
''Nếu mày nói với FBl, chúng tao sẽ đến tận nhà hiếp và giết mày.''
Mày sẽ lo việc này?
- Để tao làm. - Sao mày lại làm?
Vì mày là lý do khiến chúng ta đang phải bàn chuyện này.
- Tôi sẽ làm xong xuôi mà. - Mày sẽ làm xong cái gì chứ?
Bị bắt vì tội đe dọa một nhân chứng.
Mày lại gần cô ta 30 mét là mười năm bóc lịch đấy. Hiểu không?
Mày đã có tiền án hai lần gây gổ rồi. Họ sẽ chôn mày trong ngục.
Trong túi có bao nhiêu tiền?
Được rồi, ta có 90 cành.
Trừ đi số phải nộp cho 'Gã bán hoa'.
Này, Jem, còn chuyện với tay trợ lý giám đốc?
À, phải. Lần sau mà thấy các 'Bộ xương' xách súng AK vào ngân hàng...
...tao nghĩ nó sẽ phải nghĩ kĩ trước khi bấm báo động nhỉ?
May cho nó mới chỉ bị đập thế đấy.
Anh sẽ bắt chúng chứ?
Tất nhiên.
Đây là FBI. Chúng tôi không hoàn toàn vô dụng đâu.
Thực ra...
...tôi biết chúng ở đâu.
Năm ngoái có 370 vụ cướp ngân hàng ở Boston.
Bình quân đầu người cao nhất thế giới.
Mấy thằng hổ báo loại này, 90 phần trăm bọn chúng...
...bắt nguồn từ một khu vực rộng 2,6 km vuông gọi là Charlestown.
- Quen chứ? - Anh đùa tôi à.
Dino, việc đầu tiên cảnh sát Boston làm khi có một vụ cướp bằng xe có vũ trang là gì?
- Đóng Cầu Charlestown. - Anh ấy xuất thân từ Charlestown đấy.
Chúng dùng sân vườn, nhà cửa của lẫn nhau. Như chuột vậy.
Chúng lẩn khỏi ta nhanh lắm.
Cướp ngân hàng là một nghề ở Charlestown.
Kiểu như một số làng ở Châu Âu cổ nổi tiếng về hàng thủ công ấy.
Ở đây là ngân hàng và xe có vũ trang.
Tôi không hiểu lắm, nhưng sẽ dễ dàng hơn khi chúng ta cần phải đóng cái cầu nào.
Đặc vụ Quinlan sẽ cho cô biết chi tiết.
Trong lúc đó, nếu có gì mà tư vấn nhân chứng của bọn tôi không giúp được...
Cô không phải lo gì cả. Chúng tôi sẽ tìm ra bọn này.
- Chào các cậu. - Chào cô. Khỏe không cô?
- Khỏe. Vào đi. - Rất vui được gặp cô.
- Rất vui được gặp hai cậu. - Dạo này cô thế nào?
- Tốt cả. Ngồi đi. - Cảm ơn, Margie.
- Các cậu cần gì không? - Không cần đâu. Cảm ơn cô.
- Mike ra ngay đây. - Hay lắm.
Lão này khá đấy.
Phải.
Lão có đủ tiền cho chỗ đó trong thành phố.
Sao một người lại phải chuyển đến Saugus nhỉ?
Ta sẽ mất hàng giờ để ua được Portagee Slide.
Ờ.
Lạy Giời.
Lão này với 'Gã bán hoa' đang già đi.
Tao đang đầu tư một vụ.
Vì vậy chúng ta phải trả vài món tiền đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.