The first 197 lines.
KHU CẮM TRẠI NHÀ GỖ AONOHARA
Ngon quá!
Dù đã quen với cắm trại solo cùng nhau rồi,
nhưng quả nhiên cũng cần có những ngày như thế này nhỉ.
DÃ NGOẠI MỘT MÌNH CÙNG NHAU
TẬP 14: NGHĨ VỀ ƯỚC MƠ TRONG LẦN CẮM TRẠI MỘT MÌNH
Đi xe hơi à?
Thật ra mình cũng không muốn mang nhiều đồ đến vậy.
Nhưng phạm vi hoạt động sẽ được mở rộng.
Điều này rất quan trọng.
Nếu muốn mở rộng phạm vi di chuyển
mà không thay đổi phong cách của mình...
thì đi xe máy.
Hoặc là đi xe đạp.
Cũng không tệ, nhưng chẳng hình dung ra được cảnh mình làm chuyện đó.
Nhưng dù sao đi nữa,
mình muốn khu cắm trại mà mình xây dựng
trở thành một nơi dễ sống cho người cắm trại đi bộ.
Nếu đã cất công xây dựng khu cắm trại...
thì phải làm thành một khu cắm trại mà mình cũng muốn đến.
Để làm được thì điều quan trọng là phải xây dựng ở đâu.
Giả sử có tìm được mảnh đất tốt...
thì cũng phải xem xét nó có đáp ứng đủ điều kiện hay không.
Ừ thì mình cũng cố gắng được kha khá rồi.
Set đồ nhắm rượu cuốn ba chỉ heo đủ loại, do Shizuku truyền lại.
Nhưng thực ra là chỉ lấy bánh mì cuốn bằng thịt ba chỉ thôi.
Có thật sự ngon không đây?
Ngon quá!
Ra là vậy.
Mỡ heo thấm vào bánh mì,
tạo nên hương vị đậm đà.
Còn món này thì...
Phô mai.
Hành baro.
Mình cũng khá đấy chứ.
Đất để làm khu cắm trại thì chỉ còn cách kiên nhẫn đi tìm thôi.
Nhưng còn phải nghĩ đến một điều quan trọng nữa.
Đó là...
Ý tưởng!
Muốn xây dựng khu cắm trại như thế nào.
Khu cắm trại do người cắm trại solo tạo ra và dành cho người cắm trại solo.
Đây chính là lý tưởng của mình!
Tuy nhiên,
đến lúc này thì mình lại do dự.
Mình từng nghĩ chỉ cần hợp gu dân chuyên là được,
nhưng nhờ gặp được Shizuku mà mình đã nhớ lại.
Ai cũng từng có một thời không quen với việc cắm trại.
Đúng vậy, cả mình cũng thế.
A, Kinokura.
Có chuyện gì vậy?
Tụi tớ đang bàn chuyện sẽ đi chơi cùng nhau.
Cậu ta cứ như vậy thì dù có mặt cũng sẽ thấy chán phèo.
Lúc nào cũng lạnh lùng khó gần.
Lạnh lùng sao?
Tớ thì lại thấy cậu ấy như đang tươi cười.
Cũng giống như những bạn cùng lớp khác,
mình cũng đã rất háo hức.
Từ ngày mai sẽ bắt đầu Tuần Lễ Vàng.
Mình đã nhét đầy hành lý vào ba lô.
Còn nhớ rõ đêm đó cứ nằm thao thức mãi không ngủ được.
Chiếc ba lô nặng hơn mọi khi lại trở nên dễ chịu đến lạ lùng.
Chân sải bước nhẹ nhàng.
Khóe miệng chẳng thể nào kìm được niềm vui.
Vậy đúng như chú đã hứa, chỉ riêng hôm nay thôi đấy.
Chú sẽ ở tòa nhà quản lý, nếu gặp chuyện gì thì hãy đến đó nhé.
À vâng, cảm ơn chú nhiều lắm.
Xì, đã bảo là sẽ ổn mà.
Mình cũng đã quen rồi.
Mà cũng không có gì để phàn nàn.
Như một món quà mừng nhập học cấp ba,
mình đã đặc biệt được cho phép cắm trại qua đêm.
Ngày đó đã trở thành...
buổi cắm trại solo đầu tiên chính thức của mình.
Mình đã rất tự tin.
Cũng nhiều lần cắm trại một mình vào ban ngày,
và quan trọng hơn, những gì mà cha chỉ dạy...
vẫn luôn hỗ trợ cho buổi cắm trại của mình.
Mình đã chuẩn bị đầy đủ.
Nhưng khi đó,
mình vẫn còn một thứ chưa từng biết đến.
Ngon quá!
Ăn mì ly đúng là vừa nhanh vừa ngon.
Nhưng nếu không học nấu ăn một chút thì có lẽ sẽ thấy nhạt nhẽo.
Cho cơm vào phần nước súp còn lại,
thêm phô mai vào.
Khuấy đều...
Chỉ ăn mì ly thôi thì sao đủ.
Chắc là trà được rồi nhỉ.
Cha ơi.
Giờ thì con cũng có thể gọi là người cắm trại solo chính hiệu rồi nhỉ.
Xung quanh không có khách nào khác.
Buổi cắm trại solo thật trọn vẹn đã bắt đầu!
Tuyệt quá!
Bị hỏng hả?
Vào thời điểm đó,
mình đã gặp một chuyện chưa từng trải qua.
Ngay cả lúc đi cắm trại cùng cha,
hay cắm trại vào ban ngày cũng không có trải nghiệm này.
Đó chính là...
cảm giác cô đơn trong bóng tối.
Từ khi màn đêm buông xuống,
có cảm giác âm thanh nghe to rõ một cách bất thường.
Là tiếng gì vậy?
Âm thanh gì thế?
Ăn uống xong xuôi rồi, thôi đi ngủ vậy.
Không phải mình sợ hãi gì đâu.
Tóm lại, lần sau nhất định không được quên mang pin dự phòng.
V-Với cả lửa trại nữa.
Mình sẽ đốt lửa trại.
Nghĩ lại thì đó là lý do khiến mình mê lửa trại nhỉ.
Sự cô đơn.
Đó vừa là niềm vui lớn nhất của cắm trại một mình,
vừa có thể gọi là bức tường lớn nhất.
"Muốn làm thử,
nhưng vẫn hơi sợ."
Giúp đỡ ai đó vượt qua được bức tường này.
Một khu cắm trại có thể làm được điều đó.
Ý tưởng đó có khi cũng hay đấy chứ.
Vì một ai đó sao?
Có lẽ mình nên hỏi thêm ý kiến của người khác.
Nói vậy thôi, giờ mà đi hỏi Shizuku thì có hơi ngại chút.
Xin lỗi anh.
Tôi làm phiền anh một chút được không?
Chuyện gì vậy?
Giờ anh chuẩn bị cắm trại trong ngày hả?
Hay là ở lại vài ngày?
Tôi sẽ ở lại vài ngày.
Thích thật.
Tôi cũng định ở lại vài ngày.
Nói vậy chứ tôi đang tính đi nối tiếp nhiều khu cắm trại.
Tôi là người cắm trại đi xe đạp, nên muốn chạy xe thêm chút nữa.
Nhắc mới nhớ,
hôm qua mình có nhìn thoáng qua.
À, chuyện là...
Hôm qua tôi uống rượu nhiều quá, nên thấy buồn ngủ liền luôn.
Giờ còn dư củi, nên nếu không ngại thì anh nhận giúp tôi nhé.
Ừ.
Vậy thì cho tôi xin nhé.
Thật may quá!
Đi xe đạp mà mang theo củi dư thì khổ dữ lắm.
Ừ, tôi cắm trại đi bộ nên cũng hiểu được phần nào.
Đi bộ?!
À, vậy trước mắt để tôi mang qua cho anh nhé.
Sau đó, anh hãy kể chuyện thêm chút nữa đi.
Cũng được, nhưng mà...
Kể chuyện?
Thì kiểu là như vậy đó.
À, ra là vậy.
Chà, tham khảo được nhiều quá.
Trước giờ tôi cũng hay cắm trại,
nhưng dạo này mới bắt đầu chạy xe đạp, nên thấy khác nhiều so với tưởng tượng.
Tôi muốn hỏi chuyện người có kinh nghiệm.
Nói vậy thôi chứ tôi không có chạy xe đạp.
Không biết cô có thể tham khảo được bao nhiêu.
Không sao, không sao.
Giờ thì tôi đã hiểu rõ về chuyện lựa chọn hành lý rồi.
Tự tìm hiểu thì cũng có nhiều giải pháp,
nhưng tôi vẫn muốn nghe lời khuyên từ người khác.
Xung quanh tôi chẳng có ai là người cắm trại đi xe đạp,
thậm chí là cũng không có người cắm trại.
Vậy tức là...
Không lẽ cô cắm trại solo sao?
Hả, giờ anh mới nhận ra sao?
Tôi đã cắm trại solo từ lâu rồi.
Người cắm trại solo thuần khiết.
Nhìn vậy chắc anh cũng là người cắm trại solo nhỉ?
Anh có hay đi không?
Tôi cũng là người cắm trại solo...
Chú Gen!
thuần khiết...
Anh hơi ấp úng thì phải?
Không có!
Cắm trại solo cùng nhau cũng tính là cắm trại solo, nên không sao cả.
Thôi sao cũng được.
Giờ tôi phải chuẩn bị đi rồi.
Vậy tạm biệt anh nhé.
Hy vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Quả là một người thú vị.
Cô ấy đúng là một người kỳ quặc.
Người phụ nữ đó là ai vậy?!
Ngoại tình!
Đây là...
ngoại tình!
Chú Gen!
Chào buổi sáng!
Người phụ nữ hồi nãy là ai vậy?
P-Phụ nữ?
À, người hồi nãy hả?
Cô ấy bảo là còn dư củi,
nên chú nhận giúp cô ấy, rồi sẵn tiện trao đổi vài chuyện.
Có thật vậy không?
Vậy thì còn được.
Cháu đi dựng lều đây.
Sao con bé lại nổi giận vậy?
Chỉ là người cắm trại giao lưu với nhau thôi nhỉ?
Cho dù là vậy, còn có cô Kana nữa.
Kiểu gì thì mình cũng thấy lo.
No comments yet. Be the first to leave one.