The first 200 lines.
Quân đội Hoàng gia!
Bồng súng chào!
Năm 1819. Một đứa trẻ được sinh ra trong Hoàng cung Luân Đôn.
Đứng giữa 2 người chú trong Hoàng gia - Vua nước Anh và Vua nước Bỉ - cô bé đã được chọn làm Nữ hoàng để cai trị cả vương quốc.
Chỉ trừ khi cô buộc phải từ bỏ quyền lực của mình và ký vào một "đạo luật nhiếp chính".
Một quan nhiếp chính sẽ được chọn ra thay cho vị Vua hay Nữ hoàng vắng mặt, bất lực...
hoặc còn quá trẻ.
Có một số người sinh ra may mắn hơn những người khác.
Chẳng hạn như trường hợp của tôi.
Nhưng lúc còn nhỏ tôi lại nghĩ ngược lại.
Cô bé nào không muốn lớn lên như một Công chúa?
Nhưng có những cung điện không như bạn nghĩ.
Một cung điện cũng có thể là một nhà tù.
Mẹ không bao giờ giải thích tại sao phải có người nếm thức ăn cho tôi.
Tại sao tôi không thể đi học với những đứa trẻ khác...
... hay đọc những quyển sách thông thường.
Khi cha tôi qua đời, mẹ và viên cố vấn của bà ấy, ông John Conroy, đã đặt ra những quy định.
Ông ta nói những điều đó là để bảo vệ tôi...
... và ông gọi đó là hệ thống Kensington.
Tôi không thể ngủ trong phòng mà không có mẹ...
... hay thậm chí không thể xuống cầu thang mà không nắm tay 1 người trưởng thành.
Tôi biết được lý do của tất cả những việc này lúc lên 11 tuổi.
Chú tôi, William là Vua nước Anh...
... nhưng ông ấy và 3 người anh em khác chỉ có được 1 đứa trẻ duy nhất trong dòng họ.
Và đó chính là tôi.
Giấc mơ của ông John đó là sau khi nhà Vua băng hà,...
... một chế độ nhiếp chính sẽ được thiết lập.
Lúc đó mẹ tôi sẽ thống trị nước Anh còn ông ta thì thống trị mẹ tôi.
Vì thế, tôi bắt đầu mơ về cái ngày mà cuộc đời tôi đổi thay...
... và tôi được tự do.
Tôi cầu nguyện cho mình một sức mạnh để vượt qua định mệnh.
Tương lai tôi sẽ tốt đẹp.
Ngày 28 tháng 6 năm 1838
Nữ hoàng vạn tuế!
- Ký đi. - Anh có chắc...
- ... chúng ta đang làm đúng không? - Chúng ta đã chờ đợi đủ rồi!
Tôi hỏi lần cuối, cô có ký vào chỉ thị này không?
Tôi không ký!
- Tôi bảo cô phải ký! - Tôi nói là không ký!
- Sao cô dám... - Ông John.
- Chúng ta vừa mới... - Đến giờ cho Công chúa uống thuốc rồi.
- Để tôi làm cho. - Tôi tự làm được rồi.
Thôi được, nếu cô muốn thế.
- Ngủ ngon, con yêu. - Mẹ cũng vậy.
Cháu không sao chứ?
Điện Kensington, Luân Đôn.
THỜI THANH XUÂN NỮ HOÀNG VICTORIA
Điện Vua Leopold, nước Bỉ.
Tôi vừa nhận được thư từ nước Anh.
Chị tôi nói là Victoria không chịu ký vào chỉ thị nhiếp chính.
Tại sao cô ấy phải ký chứ?
Công chúa đã gần tròn 18 tuổi. Lẽ nào cô ấy lại tự tay tước đi quyền lực của mình?
Bởi vì cô ấy là một cô bé ngây thơ.
Bởi vì cô ấy cần có thời gian và sự chỉ dẫn để chuẩn bị cho vai trò Nữ hoàng sau này.
Cho đến lúc đó, chị tôi sẽ giữ quyền nhiếp chính.
Ông John Conroy mới là nhiếp chính.
Thật không may là Nữ Công tước lại bị kiểm soát bởi người cố vấn của mình.
Có thể vị Vua của Ngài...
... muốn bỏ rơi Conroy và chị gái anh...
... trước khi quá trễ và thay vào đó là giúp đỡ cho Nữ hoàng tương lai.
Tất nhiên, bà Công tước sẽ không thích như vậy.
Nam tước, ta là đứa con trai út của một Công tước nghèo xơ xác.
Nhưng bây giờ ta là Vua nước Bỉ.
Những cuộc hành trình như thế không thể thực hiện mà không có những quyết định khó khăn.
Bên cạnh đó, ai kiểm soát một cô gái nhiều nhất?
Giờ hãy đến Đức và kết thúc việc tập huấn của cháu trai ta.
Albert!
Không biết cô có muốn đi dạo với tôi trưa nay không?
Vậy à? Chỉ 2 ta thôi sao? Mẹ sẽ nói gì?
Nằm yên. Nếu không, tao sẽ chẳng bao giờ vẽ được cái mũi của mày.
Tao bỏ cuộc!
Không thể vẽ được mày.
Không thể vẽ được mày.
Victoria, mẹ cô đang đợi.
Đi nào. Chạy đi.
- Bà Công tước đâu? - Ở phòng khách, thưa Công chúa.
Họ phải mất 3 ngày để đến bằng đường biển từ Coburg.
Dashy.
- Con xuống cầu thang bằng cách nào? - Con đi bộ.
- Không phải một mình chứ? - Không một mình. Lehzen đi với con.
- Bà ấy nắm tay con? - Phải.
Nhưng tại sao bà ấy vẫn phải...
Bởi vì không phải ai ở nước Anh cũng nghĩ tốt cho cô.
Làm ơn bỏ quyển sách xuống.
Dashy.
Nước Anh là chìa khóa hòa bình ở châu Âu.
Ngai vàng của chú cậu sinh ra trong nội chiến và đã được 6 năm tuổi.
Ông ấy chỉ nắm được vương miện nước Bỉ bởi vì nước Anh cam kết hỗ trợ.
Và nếu muốn tồn tại ông ấy phải có lực lượng của Anh phục vụ.
Tiểu thuyết ưa thích?
Có phải cô ấy là người xinh đẹp trong hình không?
- Ngoài đời cô ấy có đẹp như thế không? - Xin hãy nói tiếng Anh.
Cô ấy không đọc được nhiều tiểu thuyết. Chúng bị cấm cho đến năm ngoái.
- Nhưng cô ấy thích... - Tiểu thuyết The Bride of Lammermoor.
- Tác giả? - Walter Scott.
- Còn thú tiêu khiển khác? - Vẽ vời, chơi búp bê...
... chơi piano, âm nhạc nói chung.
Thật khó tin là cô ấy biết quá ít về Schubert.
Đừng bận tâm về Schubert. Cô ấy thích những soạn giả hiện đại.
Cô ấy có được phép đến nhà hát không?
- Chỉ xem nhạc kịch và ba lê thôi. - Vở nhạc kịch nào cô ấy thích nhất?
Norma?
I Puritani!
Để tiếp tục giữ được quyền kiểm soát Công chúa Victoria,...
... ông John và bà Bá tước không cho cô ấy đến gần khu vực của Vua William.
Vì vậy khi cô ấy xuất hiện trước công chúng...
... chỉ sự hiện diện của cô ấy cũng tạo nên sự khuấy động.
Cậu phải chiếm được cảm tình của cô ấy trước khi người khác có cơ hội.
Trông con vẫn không khỏe. Có lẽ chúng ta nên đi xa vào tháng 8 này.
Không thưa mẹ.
Không là sao?
Chúng ta đã bỏ lỡ sinh nhật của Nữ hoàng. Chúng ta không thể bỏ lỡ tiếp sinh nhật đức Vua.
Chúng ta đã đồng ý. Chúng ta sẽ đi dự.
Victoria, đừng ra lệnh cho mẹ. Mẹ không phải là người hầu.
Mẹ đã không đồng ý về việc mở rộng những căn phòng, thế là đủ rồi.
Chúng ta có sống như những con thỏ trong những cái chuồng chật chội không?
Chúng ta sống trong cung điện thưa bà. Chúng ta cao quý hơn rất nhiều người.
Những phòng mà ta lấy là trống rỗng.
Việc ra khỏi chúng là trái với đạo đức.
- Đó là những gì John nói. - Con biết ông ta có 1 vai trong đó.
Con yêu quý của ta, ông ấy chỉ muốn điều tốt nhất cho con.
Ta mong rằng con tin điều đó.
Ta đã mời anh em Coburg đến và ở lại đây.
- Con phải biết họ nhiều hơn. - Tại sao?
Vì con phải như thế.
Chú Leopold nghĩ đây là ý tốt.
Bà còn găm trâm cài vào đầu tôi nữa thì tôi sẽ gọi bảo vệ đấy.
Chuyến viếng thăm đầu tiên của cậu là quan trọng nhất. Không được có sơ sót nào.
Và hãy nhớ là cậu mang họ Coburg.
Vua nước Bỉ là Coburg.
Vua Bồ Đào Nha là Coburg,...
... và mẹ của Nữ hoàng Anh cũng vậy. Và cậu là bước tiếp theo của ván cờ.
Bây giờ hãy đến nước Anh và làm hài lòng cô ta.
Đây là toàn bộ hành lý?
- Nếu cô ấy muốn khiêu vũ thì sao? - Đây là lần viếng thăm đầu tiên. Cô ấy không làm thế đâu.
Mang nó qua đây.
Chào mừng quý Ngài đến nước Anh.
Cám ơn.
Tôi là John Conroy, quản gia của gia đình bà Công tước.
Xin hãy theo tôi.
Bà Công tước đang ở phòng khách.
- Cho phép tôi được giới thiệu... - Chào.
Tôi là Ernst, thưa cô đây là em trai tôi, Albert.
Chúng tôi không làm phiền cô chứ?
Không phiền chút nào cả. Chuyến đi của các anh thế nào?
Dài nhưng cũng không đến nỗi tệ.
Chúng tôi đọc sách để giết thời gian.
Thật ra, tôi đã đọc cuốn The Bride of Lammermoor trên đường tới đây.
Của tác giả Walter... người Scotland.
Vâng.
Các anh có muốn gặp mẹ tôi không?
Trong các tác giả hiện đại, Vincenzo Bellini là tác giả ưa thích của tôi.
Thật là trùng hợp. Tôi cũng vậy. Vở nhạc kịch nào của ông ấy mà anh thích nhất?
Để tôi đoán xem, l Puritani?
- Sự thật là như vậy. - Tôi cũng từng thích vở đó, nhưng giờ tôi thích Norma hơn.
Dashy! Mang nó về đây!
Tôi có xúc phạm cô không?
Không.
Và Schubert.
Tôi thích Schubert.
Tôi nghĩ có lẽ cô không thích nhưng tôi thì có.
Tôi không quan tâm đến Schubert.
Ừm.
Anh có bao giờ cảm thấy mình là một con cờ không?
Trong một ván cờ được chơi không theo ý mình?
- Cô cảm thấy như thế sao? - Luôn luôn.
Tôi thấy mình bị họ di chuyển trong bàn cờ.
Bà Công tước và quản gia John?
Không chỉ có họ. Còn chú Leopold nữa.
Rồi đức Vua. Tôi chắc rằng nửa số chính trị gia sẵn sàng nắm lấy váy tôi...
... và kéo tôi từ ô này sang ô khác.
Vậy thì hãy học luật chơi cho thành thạo...
... cho đến khi cô có thể chơi giỏi hơn họ.
Anh không đề nghị tôi tìm một người chồng để chơi dùm tôi đấy chứ?
Tôi nên tìm một người chơi với cô chứ không phải chơi dùm cô.
Tại sao chúng ta không cho thêm chút âm nhạc. Và rồi chúng ta có thể khiêu vũ?
Tôi mới khám phá ra điệu valse gần đây và thấy rất thích thú.
Điệu valse thật sự không phải là sở trường của tôi.
Ôi trời.
Tiếc quá!
Anh có biết đức Vua muốn tôi cưới người anh họ George?
Anh ta là con nào trong ván cờ?
Victoria.
Được rồi, Lehzen, Albert sẽ dắt tôi lên.
Anh sẽ phải cầm tay tôi. Mẹ tôi yêu cầu như vậy. Hy vọng anh không phiền.
Không phiền chút nào cả.
Anh muốn nói gì?
Rằng tôi hiểu rõ về cuộc sống của cô hơn cô tưởng.
Vậy sao?
Thời thơ ấu của tôi cũng không dễ dàng gì. Tôi mất mẹ lúc nhỏ.
- Tôi biết. Bà ấy đã qua đời. - Không. Đúng là bà ấy đã chết.
Nhưng trước đó rất lâu, bà ấy đã bị đưa đi xa.
Có những khó khăn nhất định.
Tất cả đều bị bưng bít và bây giờ không ai đề cập đến chuyện đó cả.
Nhưng tôi biết cái cảm giác sống một mình trong tư tưởng...
... không bao giờ biểu hiện cảm xúc thật của mình.
- Chú Leopold bảo anh nói với tôi thế? - Không. Thật ra ông ấy bảo đừng đề cập đến chuyện này.
Ông ấy biết tôi ít quá đấy.
Tôi có thể viết thư cho cô không?
Cô sẽ nhớ Hoàng tử khi họ đi, thưa cô.
No comments yet. Be the first to leave one.