The first 200 lines.
Hãy gắng lên.
Tuyệt đối đừng chết.
Tôi tên Lê Thốc.
Tôi sống ở Thuận Kinh,
hẻm Song Liễu,
khu số mười bảy, nhà năm lẻ hai,
đây là di ngôn của tôi.
Bây giờ tôi đang ở Cổ Đồng Kinh,
ở trong sa mạc,
tôi bị người khác bắt cóc.
Người bắt cóc tôi đã chết rồi.
Người tiếp theo là tôi.
Người bắt cóc tôi,
hắn chính là...
Ngô Tà.
SA HẢI
Tập 1
Bạn học Lê Thốc,
điểm tổng thi đại học là bảy trăm năm mươi điểm.
Em thi một trăm năm mươi điểm.
Ý em là sao?
Em đang muốn thử thách giới hạn sao?
Bố em biết chuyện này không?
Ý kiến của tôi,
năm nay học lại,
không chọn trường,
năm sau thi trường tuyến ba.
Não của em cũng không tệ,
nên dùng thì phải dùng chứ.
Em không thể lãng phí được.
Thầy.
Em không muốn học lại.
Nhìn cái gì vậy?
Tìm Thẩm Quỳnh.
Sao cậu ấy đến lễ tốt nghiệp cũng không đến vậy?
Người ta đi du lịch rồi,
còn chưa về đó.
Sống gần thật là tốt,
cái này cũng biết.
Vậy đợi cậu ấy quay về vậy.
Cậu nhớ nói tôi nghe nhé.
Đừng nghĩ nữa.
Người ta Thanh Hoa.
Thanh Hoa thì sao chứ?
Bên cạnh Thanh Hoa cũng có trường đại học quèn mà,
tôi vẫn đi tìm cậu ấy được.
Cậu vui vẻ là được.
Toàn trường chỉ có ba người trượt.
Cậu, tôi, còn ai nữa?
Còn một người chẳng thèm thi.
Anh hùng.
Vậy chúng ta tìm cậu ta để kết bái đi.
Cùng nhau học lại.
Đừng.
Cậu đừng kéo theo tôi.
Tôi không học lại.
Bỏ đi.
Cậu còn không học lại,
xem bố cậu đánh cậu thế nào.
Bố cậu có ở nhà không?
Chắc không ở nhà.
Đi, đến nhà cậu.
Đi thôi.
Đi chơi thôi.
Thẩm Quỳnh.
Thẩm Quỳnh.
Thẩm Quỳnh.
Thẩm Quỳnh về rồi?
Áp Lê.
Tôi nói với cậu,
cho dù Thẩm Quỳnh có đến Thanh Hoa,
thì có sao chứ?
Tôi có tiền mà.
Tôi cũng có thể đi tìm cậu ấy.
Đúng không Áp Lê.
Áp Lê.
Thẩm Quỳnh.
Cậu đã nói chuyện với Thẩm Quỳnh chưa?
Cậu ấy có nhắc đến mình không?
Không.
Tôi gọi cậu ấy, cậu ấy không trả lời tôi.
Cảm giác,
cậu ấy hơi lạ một chút.
Nói rõ ra đi.
Cậu ấy lạ chỗ nào?
Không phải cậu ấy lạ,
mà là xe đưa cậu ấy về lạ.
Quần áo dơ rồi.
Còn tốn một chai vitamin.
Các cậu nói,
làm sao đây?
Có thể làm sao đây?
Mua lại đi.
Nói gì vậy cậu?
Đừng tức giận, đừng tức giận.
Tôi sẽ mua cái mới cho anh.
Chúng ta quy định cũ,
quy định cũ.
Cũng đúng.
Đều là bạn bè.
Anh trai tốt của cậu,
cũng không phải người nhỏ nhen gì.
Tôi nói với hai cậu,
tối nay chín giờ,
tôi đã hẹn tên tiểu tử Trịnh Nghĩa đến đây xử lí.
Hai cậu đều đến cho tôi.
Nếu không đến thì,
chuyện này chưa kết thúc đâu.
Chẳng phải đã cho anh tiền rồi sao?
Tôi đã nói đều là bạn bè mà.
Cậu không cho tôi mặt mũi sao?
Sau này cậu có muốn đá banh ở đây nữa không?
Anh Hảo, anh đừng giận dữ.
Chúng tôi nhất định đi, chúng tôi nhất định đi.
Tối nay chín giờ nhé.
Chín giờ.
Vậy theo luật cũ,
tám giờ ngày mai chúng ta gặp ở ban công.
Đi thôi.
Về đây.
Ăn cơm.
Bố.
Sao đột nhiên bố nhớ đến việc nấu cơm vậy?
Đừng nói nhiều nữa.
Mau ăn đi.
Lúc trước bố,
không có chăm sóc con nhiều lắm.
Con không thi đậu đại học.
Bố cũng có trách nhiệm,
bố đã nghĩ rồi,
năm tiếp theo,
bố sẽ cùng con học lại.
Con thấy sao?
Con muốn đi tìm mẹ mình.
Mẹ nói mẹ sẽ sắp xếp công việc cho con.
Không được.
Con đi học lại đi.
Con không muốn học lại.
Bây giờ bố đang nói chuyện đàng hoàng với con,
con đừng khiến bố tức giận,
ngày mai đăng ký học lại cho bố đi.
Nói chuyện với bố, bố lại không nghe.
Bây giờ biết cãi lại rồi đúng không?
Y chang như mẹ con vậy.
Bố đừng cứ nói mẹ con như thế.
Sao?
Lại muốn đánh con đúng không?
Đánh đi.
Bố đã đánh cho mẹ con chạy rồi.
Bây giờ bố chỉ có thể đánh con thôi.
Bố còn không trị được con sao?
Đứng lên.
Đi, vào bên trong.
Con không đi.
Vào đi.
Vào đi.
Con đi học lại.
Con đi học lại.
Thả con ra ngoài.
Sáng ngày mai,
con đến phòng học chuẩn giờ cho bố.
Tô Vạn.
Cậu đến rồi sao?
Cậu không biết tôi bị nhốt thảm thế nào đâu.
Cậu đừng giận.
Cậu xem,
tôi đã đem rượu Tây Phượng cho cậu.
Nào.
Chúng ta,
cùng uống rượu giải sầu.
Cay chết tôi, cay chết tôi mất.
Nhìn cái gì?
Đừng nói chuyện.
Cậu xem Ipad đang kết nối,
với ống nhòm của tôi.
Mỗi ngày nhìn Thẩm Quỳnh,
cậu ấy đẹp vậy sao?
Đương nhiên rồi.
Đây không phải trọng điểm.
Thực ra tôi đang bảo vệ cậu ấy.
Cậu? Bảo vệ cậu ấy?
Tại vì tôi phát hiện,
cũng có người khác đang nhìn lén Thẩm Quỳnh.
Có sao?
Sao có thể?
Cậu xem,
người đó,
mỗi ngày đều dắt theo con chó ngồi ở đó.
Hắn ta cũng không dắt nó đi dạo,
còn người kia,
mỗi ngày đều chỉ xem cuốn tạp chí y chang nhau.
Còn trong lúc tối mịt nữa không sợ mù sao?
Còn người kia,
đã dừng xe ở đây ba ngày rồi.
Hắn không lái xe, cũng không xuống xe.
Đó cũng không phải nơi để dừng xe.
Áp Lê.
Chẳng lẽ những người này đều thích Thẩm Quỳnh sao?
Sao có thể? Cậu nghĩ nhiều rồi.
Xuất hiện ở xung quanh nhà Thẩm Quỳnh thì là thích Thẩm Quỳnh sao?
No comments yet. Be the first to leave one.