Frauen für Zellenblock 9
The first 200 lines.
Cuối cùng đã có tiếng động cơ xe tải.
Tôi thấy Loba hy vọng đó là chiếc xe tải đến mức nào.
Cô ấy đã chờ đợi nhiều ngày rồi.
- Còn xa nữa không? - Chỉ còn vài tiếng nữa thôi.
Ông đã bao giờ gặp bất kỳ vấn đề gì dọc theo tuyến đường này chưa?
Chưa.
Tôi sinh ra ở khu vực này.
Tôi biết từng con đường, từng lối mòn, từng hàng cây.
Điều quan trọng nhất là tôi biết tâm lý của người dân quanh đây.
Tại sao lại quá lo lắng vậy?
Cô nghĩ có điều gì đó không ổn hay sao?
Đừng lo lắng... Tôi sẽ đưa cô đến đó an toàn.
PHỤ NỮ CHO XÀ LIM SỐ 9
Dịch phụ đề: AnanVinh
Họ chưa bao giờ thiết lập các cuộc kiểm tra kiểm soát dọc con đường này.
Họ không thể tưởng tượng được có người lại lái xe ngang qua trại của họ giữa thanh thiên bạch nhật
với số hàng hóa như vậy.
Rốt cuộc, những cô gái này là ai?
Cô ngồi giữa đã làm việc với chúng tôi ngay từ đầu.
Chúng tôi phải đưa cô ấy ra khỏi thủ đô vì sợ cô ấy bị phản bội.
Cô bên phải, cô ấy đến từ Châu Âu.
Tại sao lại đến đây vào lúc này?
Để tìm chồng của cô ấy.
Cô ấy kết hôn với một người của chúng tôi ở nước ngoài ngay trước khi chiến tranh nổ ra.
Những người khác?
Họ chỉ đang cố gắng trở về làng quê của họ.
Tôi không biết họ.
Vậy là họ không làm việc cho chúng ta à?
Còn cô thì sao? Tại sao cô lại mạo hiểm?
Bởi vì tôi muốn chúng ta trở nên thực sự độc lập.
Sau 100 năm bị áp bức,
mọi người phải được phép sống và suy nghĩ theo cách họ lựa chọn.
Cái này phải là nó.
Muốn tôi chở cô trở lại thủ đô không?
Tôi vẫn chưa chắc chắn.
Ôi, cứt!
Bình tĩnh.
Chúng ta sẽ xoay xở.
Nấp xuống.
Có người đã phản bội chúng ta.
Một ngày nào đó nó phải xảy ra.
Mọi việc đã diễn ra suôn sẻ quá lâu.
Không.
Cứt.
Họ sẽ bắn chúng ta.
Giữ im lặng.
Giấy tờ của cô.
Chúng tôi làm theo đơn đặt hàng. Chúng tôi đang vận chuyển trái cây.
Hãy ra ngoài.
Nhanh.
Tôi sẽ tin những gì cô có trong đó, khi tôi nhìn thấy nó.
Đi! Mở ra!
Nhanh lên! Nào!
Hãy kiểm tra
Đây là loại "trái cây" mà lính của tôi rất thích.
Ra ngoài!
Di chuyển đi!
Xếp hàng ở đó.
Đứng cạnh nhau!
- Đến đây. - Đừng có khóc.
Vâng... vâng, Loba.
Cô đi đâu?
Có sáu cô gái.
Nghe này, mấy cưng!
Một "người bạn tốt" đã viết thư nói rằng ba cô gái trẻ
trên một chiếc xe tải, lên kế hoạch tham gia với bọn khủng bố.
Hiển nhiên kế hoạch đã thất bại.
Tôi có tên của ba con điếm đó. Hãy bước về phía trước khi tôi gọi tên!
Aida Moret!
Vâng, tôi đây.
Barbara Mendes.
- Có, tôi... - Câm miệng!
Vâng.
Vậy đây là những con búp bê muốn làm việc cho bọn khủng bố.
- Không, tôi... - Tôi nói câm miệng.
Và cô chắc hẳn là Karine Laverne nổi tiếng.
- Vâng, là tôi. - Những niềm vui, tất cả là của tôi.
Ba người đó đi với tôi. Đưa họ tới xe jeep.
Và trói họ lại!
Đi thôi.
Nhích mông cô lên!
Những người khác là của các anh.
- Không! - Dừng lại!
Quay lại.
- Nào em yêu. - Không!
Đừng khiến tôi làm em đau.
Nào.
Giữ lấy nó!
Không!
Tôi biết con đường chúng ta đang đi,
Nó dẫn đến khu trại mà Loba đã cai trị trong nhiều năm.
Cho đến khi những người ở đây được trao "độc lập".
Như thường lệ trong những trường hợp như vậy, chiến tranh nổ ra ngay sau đó.
Tôi thích quay lại châu Âu hơn.
Nhưng Loba, như mọi khi, vẫn đứng về phía những người chiến thắng.
Cô ấy, một lần nữa, hoặc vẫn là người cai trị trại của chúng tôi.
Trong gần mười lăm năm, tôi đã là cố vấn và người yêu của cô ấy.
Sau ba năm khốn khổ ở Châu Âu, tôi, Milton Costas, bác sĩ,
cựu thành viên lực lượng cảnh sát chính trị,
và chuyên gia phục hồi những người chỉ trích, thách thức chế độ,
đã trở lại tiếp tục công việc cũ của tôi.
Nhạc này hay quá.
Tôi sợ quá.
Tôi rất nhớ những âm thanh này.
Ồ, vâng, tôi cần chúng.
Tôi không muốn chết.
Thật lạ... một tháng trước, tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc.
Ngồi trong căn nhà trọ bẩn thỉu đó, không một xu dính túi.
Hôm nay mọi chuyện giống như một cơn ác mộng.
Cơn ác mộng khủng khiếp kéo dài ba năm.
Không.
Không.
Không, tôi không muốn chết.
Không.
Tôi chắc chắn sẽ được phép tiếp tục công việc của mình cho Loba.
Một chuyên gia như tôi luôn có nhu cầu.
Mọi người sẽ lại tôn trọng tôi.
Cuối cùng, tôi sẽ nghe thấy tiếng con người khóc, thút thít,
và lại cầu xin lòng thương xót.
Mọi thứ đều trong tầm kiểm soát.
Nào! Ra ngoài!
Di chuyển đi!
Nhanh hơn!
Hãy di chuyển tới đó!
Đứng yên và im lặng!
Di chuyển đi, đồ chó cái.
Đi, đi, nhanh hơn.
Cô và cô, đi dọn bếp, hai cô, giặt đồ,
Ba cô, sân trong.
Nhóm bên trái dọn dẹp nhà vệ sinh.
Nào!
Nhanh! Di chuyển!
Di chuyển!
Lính, đến đây.
Không, không.
Vì Chúa, đừng khóc nữa.
- Đưa ba người này tới Khu xà lim số 9. - Tuân lệnh, thưa bà.
Ra ngoài! Bước xuống.
Coi nào!
Ra, ra!
Nào! Con điếm.
Ở đây cô sẽ học cách di chuyển nhanh hơn!
- Không! - Ngậm cái miệng cô lại.
Tiếp tục đi.
- Bỏ tôi ra, đồ con heo. - Câm miệng.
Vào trong đó.
Cho tôi ra!
Cho tôi ra khỏi đây!
Cho tôi ra...
Em sẽ làm gì với ba cô gái trẻ?
Có khó đoán lắm không? Em sẽ làm cho họ nói chuyện.
Đó không phải là một vấn đề. Những con búp bê như vậy sẽ bắt đầu nói nhanh thôi.
Họ rất nhát gan.
Người ta nói họ làm việc cho bọn khủng bố.
Nhưng tiếc là em không thể chứng minh điều đó.
Chưa thôi.
Nhưng em chắc chắn, với sự giúp đỡ của anh, em sẽ sớm có được ba bản thú tội hoàn hảo.
Điều đó tốt cho quốc gia,
và cả hai chúng ta.
Chúng ta sẽ có rất nhiều niềm vui.
Anh có trong tình trạng tốt không?
Và làm sao! Chúng ta hãy bắt đầu ngay lập tức.
Anh vẫn chưa mất xúc giác.
Được phép vào.
Milton,
anh có đủ nhạc cụ chưa?
Mọi thứ anh cần đều ở đây.
Những cái hộp đựng nhạc cụ của anh,
anh chưa bao giờ cho chúng đi.
Chúng là bạn tốt nhất của anh.
Luôn ở bên cạnh anh.
Anh quên em cũng là bạn của anh à?
Em có một điều bất ngờ dành cho anh.
Anh có muốn ở lại không?
Em sẽ rất hạnh phúc
lại được làm việc với anh.
Tôi không thể tiếp tục, trời lạnh quá.
Lại đây.
Cô ấy bị sốt.
- Bình tĩnh. - Tôi vô cùng sợ hãi.
- Tôi không muốn chết. - Hãy tự mình nắm lấy.
Đừng bỏ cuộc lúc này.
Nhưng tôi...
- Bình tĩnh. - Tôi sợ họ lắm.
- Tôi nghĩ tôi phải đi tiểu. - Cứ làm đi.
Tôi xấu hổ.
Tiếp tục đi, cô không có sự lựa chọn nào khác.
Tôi khát quá.
Khát.
Làm ơn cho tôi uống.
Đứng lên. Cô không được ngủ quên.
Họ đã để chúng ta một mình cho đến nay.
Tôi biết phương pháp của họ.
Cho đến bây giờ họ vẫn rất tốt với chúng ta. Điều này không thực sự được tính
Milton...
Cảm ơn.
Sức khỏe của em.
Tiếng hét gì vậy?
Một cô gái trẻ nào đó.
Cô ấy đã bị bắt vào thứ Hai tuần trước và không có gì để uống.
No comments yet. Be the first to leave one.