The first 194 lines.
BẠN TRAI NGƯỜI MÁY CỦA TÔI
Tập 33
Chỉ biết mua về cho nữ thần,
Còn mình ăn mỗi bánh mì thì sao được.
Mang về cho anh ít sườn này,
ăn đi.
Lý Tiếu Hoa,
thật nghĩa khí.
Nói cho cô biết, do cô là nữ thôi,
cô mà là nam thì tôi sẽ kết nghĩa anh em với cô,
thật đó.
Hiểu tôi quá.
Anh dễ hiểu mà,
nghĩ gì là hiện hết trên mặt,
chỉ tiếc người khác nghĩ gì anh mãi không hiểu.
Tôi cũng muốn hiểu mà.
Không phải tôi đang
không ngừng tích luỹ kinh nghiệm chiến đấu sao?
Đúng rồi, chị Hoa,
cô nói xem
bình thường tặng quà gì cho con gái
thì họ sẽ thích
và nhận vậy.
Anh hỏi tôi chuyện này làm gì?
Nói nhảm, chẳng phải cô là nữ sao?
Hiếm có nhỉ,
hiếm khi anh xem tôi là nữ.
Thật ra
tặng quà cho con gái rất đơn giản.
Cô nói từ từ thôi.
Son,
nước hoa,
và mỹ phẩm.
Anh cứ lên Baidu
tìm là biết thôi,
nói chung mấy thứ này không thiếu.
Hoặc là tặng túi.
Túi trị bách bệnh đó, anh biết không?
Đúng, đúng, có nghe nói.
Đúng, vậy tặng túi đi.
Anh chọn kiểu kinh điển chút,
chắc chắn không sai được.
Có lý.
Tôi chọn xong thì cô xem giúp tôi nhé.
Được,
anh chọn đi.
Không đúng,
hôm nay sao cô không hỏi tôi tặng ai?
Dù sao cũng không phải tặng tôi,
hỏi cũng không được gì.
Cô nói gì vậy.
Cô nói cứ như
Giả Trường An tôi keo kiệt lắm ấy.
Vậy thì
đúng lúc tôi chưa ăn ổ bánh mì này,
tặng cô, cô cứ ăn đi.
Tôi qua văn phòng ăn,
sẵn lên mạng chọn quà.
Chào chị Hoa nhé.
Đợi một chút, tôi sắp xong rồi.
Bác sĩ Lâm,
Tôi không khám bệnh.
Vậy...
Có gì cần tôi giúp không?
Tôi tên Tử Dạ,
người bệnh là em trai tôi, Tử Trú,
hôm nay nó vừa được chuyển viện
đến bệnh viện các anh.
Tử Trú.
Có phải vừa làm xong thủ tục nhập viện không,
sao không nhận được tài liệu của cậu ấy?
Em trai tôi mắc bệnh tim giãn nở,
hơn nữa
đang bắt đầu lan rộng.
Tôi biết rồi.
Bác sĩ Lâm,
bây giờ
tôi muốn nhờ anh một việc.
Nói đi.
Tuy tôi biết bệnh của em trai tôi rất nặng,
nhưng tôi hy vọng
sau này khi đối mặt với nó
anh có thể cố gắng
đừng dùng giọng điệu và ánh mắt như lúc này không?
Biểu cảm của anh
tôi thấy nhiều rồi.
Nó giống như
nhìn thấy một người sắp chết.
Cảm giác đó
có thông cảm,
cũng có bất lực.
Được,
tôi sẽ cố gắng.
Giờ đã đến tình trạng này rồi,
khóc cũng vậy,
suy sụp cũng vậy,
đau lòng cũng thế,
những thứ đó đều vô dụng.
Hơn nữa
tôi không thể chịu đau đớn thay nó,
cũng không thể chết thay nó.
Những cảm xúc đó
không có ý nghĩa gì cả.
Tôi đã suy nghĩ kỹ,
tôi hy vọng
dù em trai tôi sống được bao lâu
thì cuối cùng thứ nó có thể nhìn thấy, nhớ được,
là gương mặt tươi cười của tôi,
chứ không phải là nước mắt.
Bác sĩ Lâm,
yêu cầu này của tôi có hơi quá đáng không?
Nhưng tôi vẫn mong anh đồng ý với tôi,
được chứ?
Yêu cầu của cậu không quá đáng.
Cảm ơn anh.
Phòng 207.
Bạch Tử Trú,
hai người là sinh đôi sao?
Nào, mau đoán xem tôi là anh hay em?
Cho anh hai cơ hội.
Nghe nói
em trai sẽ thông minh lanh lợi hơn.
Bác sĩ, anh thật giỏi,
mắt anh có tia X sao?
Tôi từng gặp anh của cậu.
Anh thật không thú vị chút nào.
Cậu biết không,
không được bác sĩ cho phép
thì không được tuỳ tiện xuống giường.
Vậy xin hỏi bác sĩ
tôi muốn đi toilet cũng phải hỏi anh sao?
Anh hồi phục rất tốt,
ngày mai có thể xuất viện.
Về nhớ uống thuốc đúng giờ,
định kỳ đến bệnh viện kiểm tra.
Cảm ơn bác sĩ.
Cảm ơn.
Anh ấy làm trị liệu Antithrombin,
kiểm tra thời giang đọng máu bất cứ lúc nào,
và phải ghi lại.
Được.
Bác sĩ,
những bức tranh này đều do tôi vẽ,
anh muốn xem không?
Hoạ sĩ à?
Không phải, tôi học khảo cổ,
vẽ tranh là để chơi thôi.
Tặng anh nè.
Bác sĩ, anh phải đối xử tốt với tôi,
cố gắng đừng để tôi chết trong tay anh.
Tôi sẽ cố gắng.
Nhưng nhắc trước, cậu phải nghe lời,
không có việc gì đừng tuỳ tiện xuống giường.
Cảm ơn.
Có một việc cần cậu giúp.
Tôi muốn tặng quà cho một đứa bé,
một hộp đựng màu dầu
cậu biết ở đâu bán không?
Bác sĩ
Anh còn trẻ vậy mà đã có con sao?
Là một đứa bé trong bệnh viện.
Tôi nói mà.
Nào.
Cho anh,
tiệm của bạn tôi mở,
gọi cho anh ấy là được,
nói tên tôi sẽ được giảm giá.
Cảm ơn.
Bye bye bác sĩ.
Bác sĩ Lâm.
Người bệnh phải nghỉ ngơi nhiều hơn,
đừng để cậu ấy vận động nhiều quá.
Được, cảm ơn.
Anh, anh đến rồi.
Nói anh biết
bác sĩ vừa rồi rất đẹp trai,
lại tốt bụng nữa,
rất ân cần với bệnh nhân.
Mặc Bạch.
Em muốn nhắc anh
đừng quên tặng quà cho Tiểu Địch đấy.
Anh nhớ rồi.
Vừa rồi có một người bạn
đã cho anh địa chỉ bán.
Vậy có cần em đi chung không?
Được, vậy tan ca mình đi chung.
Có khi nào lát nữa anh lại quên không?
Không đâu.
Tan ca gặp.
Chị Vũ Phi,
chị có vẻ hơi mệt,
có phải mấy hôm nay làm việc nhiều quá không?
Chuyện gì vậy,
sao lại hẹn tôi ra đây?
No comments yet. Be the first to leave one.