The first 193 lines.
[Intro to Lost's "The Wind and The Wave" plays]
Meredith: Người ta có thể chết vì tò mò.
Sự tò mò đã giết chết hàng vạn người Hy Lạp cổ đại,
khi nàng Pandora mở chiếc hộp bí ẩn
với Maggie, kiểu thế.
Ý em là, làm sao con bé thoát khỏi chuyện mệt mỏi này chứ?
Sao ta cứ phải mở cánh cửa tò mò,
dù biết chắc rằng những rắc rối đang dành cho ta?
Em đoán nó đỡ hơn lúc em sầu thảm.
Lúc phải nghiện thuốc giảm đau.
Chị thì rơi vào u ám thảm hại một chút, nhưng rồi đã trở lại được.
Và có một đứa con bí mật.
Đừng gọi cháu gái em là đứa con bí mật của chị.
Có lẽ, sầu thảm là như thế này
khi mà sống cả đời vui vẻ, hạnh phúc
rồi đùng một cái đau khổ xảy ra.
Như kiểu chứng kiến cha mình bị sát hại lúc 5 tuổi?
Hoặc là chứng kiến mẹ mình nằm trong vũng máu trên sàn bếp.
Bọn mình giống nhau hơn ta tưởng đấy.
Thôi nào, chúng ta không muốn bị muộn làm.
Kỳ cục quá!
Chảo buổi sáng.
Xin chào buổi sáng.
À, hai người đi chung xe, hay nhỉ.
À vâng, hay… vì môi trường mà.
Brody, từ từ đã, không phải ở đây.
Vào phòng khám số 4... rộng hơn, thoải mái hơn.
Đừng, anh không cần phải làm thế đâu.
À, nếu tôi mà không giúp nổi mấy người bạn của mình thì…
Chỉ là thăng bậc thôi mà.
Sao mọi người quen nhau ạ?
Uh, Owen đã làm lại tay cho tôi
Anh ấy cho tôi một cái chân mới và cứu nguyên bộ hông của tôi
Ngoại trừ lá lách, anh ta quẳng nó đi luôn.
À, chúng tôi đã từng quen nhau ở bệnh viện quân y
và cả trong đám cưới của nhau nữa.
Amelia sao rồi?
Chúng tôi chưa tìm gặp được cô ấy mỗi khi đến đấy khám.
À cô ấy… cô ấy ổn.
Thế đã đúc trẻ con chưa?
Leo, anh không thể hỏi người ta họ có đúc trẻ con hay không
Hả? Anh ta toàn hỏi bọn mình còn gì.
Vì chúng ta kể cho anh ấy rằng chúng ta đã cố gắng nhiều
cho đến lúc làm được.
Bé con thế nào rồi?
Bác sĩ Robbins đã đặt shunt tim cho bé vào tuần trước
để giúp cho tim của con khoẻ.
Cô ấy sẽ đảm bảo mọi thứ ổn thoả…
Cùng hy vọng.
- Bé con 29 tuần tuổi rồi à? - Vâng.
Tôi đã đặt shunt bao tim trong dạ con tuần trước.
Được rồi, vì khối u không lớn quá nhanh,
chúng ta có thể chờ bé lớn hơn để làm phẫu thuật…
Lý tưởng là khi cô bé được sinh ra…
Hy vọng thế.
Không phải là đi chung xe đâu
Hả?
Tôi và Minnick đi cùng một xe
À, vâng tôi… tôi hiểu.
Chúng tôi chỉ đang giữ bí mật riêng cho chúng tôi.
À, tôi cũng hiểu thế.
Nên là tôi mới bảo vụ là vụ đi chung xe ngớ ngẩn đó.
- Vâng - Đánh trống lảng ý mà.
Vì mọi người có quá nhiều ý kiến trái chiều về Eliza
Chuyện cô và cô ấy là chuyện riêng của cô và cô ấy.
Mọi người cứ giữ ý kiến của họ…
Whoa.
- Khỉ thật! - Ohh.
Nó lớn rồi.
Nó to gần gấp đôi trái tim của bé.
Nối shunt không phù hợp với u quái cỡ này nữa.
Đúng thế. Chúng ta phải phẫu thuật ngay hôm nay
- Đúng. - Xin chào.
- Chào cô, trở lại rồi hả? Có sao không? - Xin chào.
Tôi ổn.
Ổn như là… Cảm ơn.
Ta đang xem gì đây?
Riggs và tôi sẽ cắt bỏ khối u quái trong màng ngoài tim thai nhi.
- Lần đầu tiên luôn, nên… - Ooh, Để tôi!
- Hả? - Đây chính là điều tôi cần.
Hoàn hảo, tôi muốn ca này
Đi mà.
- Pierce... - Không, tôi hiểu.
Tôi là sếp của anh, nhưng tôi không thể cướp ca này.
Không tôi sẽ lấy ca này, tôi cần nó.
T-tôi xin lỗi. Anh có thể theo dõi.
Trừ phi cô phản đối.
Chỉ… chỉ…là hôm nay là ngày đầu cô đi làm lại,
- và tôi nghĩ là… - Nó là một ca đại phẫu, Pierce.
Đúng, chính xác là thế.
Gửi tôi bệnh án nhé!
À, rất vui được làm cùng với cô,
- Ừ, hẹn lần tới. - Mm-hmm.
Cần hội chẩn ngoại tổng quát ạ?
- Đau bụng, giường số 3. - Vâng.
Chào buổi sáng.
Cross, không được ngủ ở đây.
Tôi không ngủ, tôi là bệnh nhân của cô
Thật sao?
Thật sao?
Như Bác sĩ Minnick bảo, “Ca này là của cô hoàn toàn, Edwards”
Vui đi!
Dù sao thì, tớ không chắc liệu Maggie có ổn không,
nhưng tớ nghĩ là ổn,
và nếu con bé ổn,
thì cũng ổn cho tớ đi ăn tối.
Nếu Maggie ổn, thì cậu mới đi ăn sao?
- Ăn tối với Riggs. - Ohh.
Cậu biết đấy, tớ đang trì hoãn
vì tớ không biết liệu con bé có ổn không,
nhưng tớ nghĩ là ổn.
nên tớ nghĩ sẽ ổn để tớ đi ăn tối.
Mm. Với Riggs.
Từ khi nào cậu trở thành ông già khó tính
không ưa người khác thế?
Tớ khoái mọi người
nhưng không khoái Riggs.
Nếu cậu muốn đi ăn tối với gã đó, thì đi đi.
Nếu không muốn, thì đừng.
Nhưng nhớ là, nhanh chân nhanh tay lên.
Sao ta phải xếp đống tái liệu này
Minnick yêu cầu tớ dạy lũ thực tập thủ thuật chăm sóc đặc biệt trẻ sơ sinh,
nên càng sớm bắt đầu, thì càng sớm được thoát khỏi chỗ này.
Này! Tôi đã nói là được vào chưa hả?
Đi ra ngoài! Chờ đi!
Cậu giống như là
gào thét với lũ trẻ con bắt tránh xa chỗ của mình ý.
Đừng làm ra vẻ, như thể mới lắm ý.
Thôi đi đi!
Hannah: Khi chúng tôi tiệp cận thai nhi chúng tôi sẽ cắt bỏ khối u,
để cho con của anh chị được giải toả chèn ép tim mạch ngay
Chúng tôi sẽ đưa bé ra ngoài dạ con,
nhưng chỉ một phần thôi,
và cắt bỏ khối u
- rồi đưa bé trở lại, an toàn nhẹ nhàng. - Jenna: Chúng tôi hiểu.
Bác sĩ Robbins đã giải thích hết
khi cô ấy phát hiện ra khối u
Nhưng chúng tôi đã hy vọng ca mổ có thể lùi lại
đến khi Jenna mang thai lâu hơn.
khi mà khoẻ hơn ý?
Em khoẻ mà
Ý anh là con.
Tôi e là chúng ta không còn lựa chọn.
Không mổ, thì bé con sẽ yếu hơn.
Jenna, họ sẽ không làm phẫu thuật trừ phi phải làm đâu.
Con bé phải chiến đấu trước khi nó được sinh ra.
Tôi không thể giúp gì cho con.
Arizona: Chúng tôi có thể.
Bác sĩ Pierce và tôi có thể.
Gì cơ? Là sao?
T-tôi tưởng bác sĩ Riggs sẽ mổ cho đứa bé chứ.
Tôi cũng tưởng vậy,
Thật ra là, Bác sĩ Pierce sẽ phụ trách ca của anh chị.
Cô ấy là Trưởng khoa Tim mạch.
Sao lại phải đổi thế?
Lại là ưu tiên thăng bậc?
À đúng thế, kiểu như anh chị được đẩy lên ghế hạng nhất thôi mà.
Tôi sẽ nhận ngay,
Tôi xin lỗi chút.
Robbins này
Tôi biết anh định nói gì
Đây là ngày đầu mà Pierce đi làm lại.
Cô ấy không thể nhảy ụp vào đó và cướp ca này.
Chúng ta toàn cướp ca của nhau mà.
Riggs đã theo ca này từ đầu, và chuẩn bị cho thủ thuật này.
Họ biết về cậu ta, họ tin cậu ta.
Được rồi, Owen, tôi không…
Tôi rất tiếc, nhưng Riggs là lựa chọn tốt hơn ở đây.
Thế sao anh ta không phải là người sẽ mổ ca phẫu thuật của chúng tôi?
Nghe đã, Leo...
Owen, nói cho tôi biết.
Vậy là Bác sĩ Hunt đã nói gì với anh chị?
Tôi đã trao đổi với Bác sĩ Robbins, và đề xuất lo ngại.
Chúng ta nên theo kế hoạch đầu…
để bác sĩ Riggs làm phẫu thuật.
Tôi chắc chắn cô là bác sĩ rất giỏi,
nhưng để làm ca này thì quá lớn.
Tôi đồng ý.
Đây là một ca mổ lớn.
Tôi biết bác sĩ Hunt là bạn của mọi người…
- Owen là người nhà của chúng tôi. - Thế càng tốt.
Là người nhà của mọi người, Bác sĩ Hunt đang lo lắng cho anh chị.
Nhưng anh chị nên biết là lo ngại của anh ấy
không phải là lo đến khả năng phẫu thuật của tôi?
Không, đương nhiên là không.
Anh ấy đang lo về tôi vì mẹ tôi vừa mới qua đời,
và anh ấy lo rằng tôi sẽ không thể
vượt qua đau lòng cá nhân để làm xong việc.
Nhưng tôi có thể, hoặc tôi không thể đứng ở đây.
Owen, Đúng là … như thế không?
Tôi chỉ… lo.
Tôi cũng thế,
Ca này quả là vô cùng đáng sợ
No comments yet. Be the first to leave one.