The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Xin chào?
Làm ơn!
Tôi chỉ muốn biết cô ấy sao rồi!
Giờ anh ta cũng bị sốc à?
Alô?
Alô?
Nghe lại được rồi. Vậy tôi...
Christian, tôi hiểu.
Tôi phải đi đây. Gọi lại cho ông sau.
Anh ta đâu?
Điều tôi không cho...
Không, Proska.
Đó là điều Marquardt muốn thấy. Một lỗi thủ tục thôi là hỏng hết.
Rõ ràng đó là điều ông ta đang nói.
Giận quá mất khôn? Tai nạn?
Ông ta muốn giúp anh ta trắng án. Xem kết quả khác là thất bại.
Chín trên mười người té cầu thang là phụ nữ. Xin lỗi, nhưng...
Giúp tôi một việc.
- Hàng xóm, bạn bè, gia đình... - Tôi hết ca rồi.
Có hay gây gổ không? Hỏi chuyện thường ngày ấy.
Cảnh sát ở khu đó... Ta không có gì cả.
Phải gửi mọi thứ họ có: lời khai nhân chứng, giám định pháp y, tất cả.
Đừng chỉ để lại tên này.
Cần nhất là bảo mẫu.
Bà ấy là người Ukraina. Ông cần phiên dịch chứ?
Khỏi đi.
Xin lỗi, tôi đến rồi đây.
Tôi đâu có gọi cô.
Bảo mẫu, Marquardt, địa chỉ đó... Anh ta xoay sở đâu ra mọi thứ vậy?
Vợ tôi sao rồi?
Vẫn đang phẫu thuật.
Nứt sọ. Vỡ hốc mắt.
Thân chủ tôi biết quyền giữ im lặng của mình.
Do tính nghiêm trọng của cáo buộc là cố ý đẩy vợ mình xuống cầu thang,
tôi sẽ trả lời mọi câu hỏi thay anh ấy.
Sao có thể để mình ông dùng vị trí ngồi để tạo lợi thế?
Anh có chắc không muốn tự nói không?
Đã có chuyện gì?
Điều đó sẽ giúp được chúng tôi.
Và anh nữa.
Vợ anh ta là ai?
Johanna Millberg.
Hay đại loại thế.
Đại loại thế?
Không hả?
Được.
Như trong sách tranh bước ra.
Yussef muốn trở nên vô hình.
Như thể anh ta không ở đây.
Anh ta tránh giao tiếp bằng mắt.
Nghĩa là sao?
Sẽ không nói chữ nào đâu.
Thứ Năm, ngày 8 tháng 11, 2018. Tám giờ 48 tối.
Buổi thẩm vấn Yilmaz Yussef.
Hiện diện là Chánh Thanh tra thám tử Schulz,
nghi phạm, Yilmaz Yussef,
và luật sư cố vấn, tiến sĩ Marquardt.
Đã có chuyện gì?
Là tai nạn. Cô ấy vấp té.
Anh có thấy cô ấy té không?
Thân chủ của tôi không thấy gì hết.
Nếu không thấy, sao lại biết đã có chuyện gì?
Ông có nghĩa vụ chứng minh, Schulz à.
Ông là người nói thân chủ tôi chịu trách nhiệm vụ té ngã của vợ, vậy...
Anh đã ở đâu mà không thấy?
Anh Yussef đang nằm trên giường.
Còn con trai và bảo mẫu?
Ở trong bếp.
Lúc đó anh đang làm gì?
Anh ấy đang cố ngủ.
Hơi sớm nhỉ?
Bảo mẫu nhà anh gọi cấp cứu lúc 7:30 tối.
Chứng đau nửa đầu.
Anh đối chiếu với báo cáo của cảnh sát nhé?
- Hả? - Xem bác sĩ có xác nhận bệnh hay không.
Hay việc điều trị ảnh hưởng óc phán đoán của anh ta.
Không hợp lý gì cả.
Ngôn ngữ cơ thể ấy.
BỆNH NHÂN BẢO HIỂM Y TẾ TƯ NHÂN BERLIN
Hễ Marquardt nói chuyện, anh ta quay đi và đôi mắt...
Alô. Xin hãy tới nhanh.
Marquardt nói dối.
- Bà đang gọi từ đâu? - Schlachtensee.
Cô Hanna té cầu thang rồi.Đến ngay đi ạ.
- Xin bà hãy cho biết địa chỉ chính xác. - Am Schlachtensee.
Chính xác là ở đâu?
Số 302.
"Té cầu thang".
Nghe không giống có ai nhúng tay vào nhỉ?
Anh đang tua lại chuyện đã xảy ra trong đầu anh, đúng không?
Am Schlachtensee.
Chính xác là ở đâu?
Số 302.
Anh nghe thấy tiếng chân chứ?
Trên cầu thang ấy? Có nghe gì khác không?
Am Schlachtensee.
Chính xác là ở đâu?
Số 302.
Giày thể thao của anh kêu kin kít trên sàn đá cẩm thạch.
Lúc nào anh cũng mang giày đi ngủ à?
Ông thật sự muốn nghe trả lời?
- Căn nhà nằm ngay trên mặt hồ à? - Đúng.
Là cái nhà thuyền 40 mét vuông.
Ai là chủ ngôi nhà?
Vợ anh ta.
Dù Yussef có mang giày đi ngủ hay thức dậy rồi mới mang vào
vì anh ấy bị đau quá,
đó cũng không phải bằng chứng của hành vi bạo lực.
Tối đó anh nói chuyện gì với vợ?
Có cãi vã không?
Anh về nhà lúc nào?
Yussef ở chỗ làm và phòng tập thể hình.
- Có việc làm à? - Kiểm soát viên tài chính.
- Ở đâu? - Ở MSC.
Là cái gì?
Công ty Tư vấn Millberg Schürmann.
Anh ấy là con rể của Christian Millberg.
Thì ra ông ta cử ông đến.
Trước khi ông uống hết chỗ cà phê rồi thao thức tận nửa đêm,
thì đây là chuyện đã xảy ra:
Anh Yussef phát hiện vợ mình, Johanna,
đã té cầu thang trong căn hộ của họ,
tất nhiên là sau khi cô ấy bị vấp.
Ai bày cho ông câu đó? Lão bố vợ hả?
Tôi nói rồi, đó là tai nạn.
Cảnh sát đã đến hiện trường sau khi nghe tiếng xe cấp cứu,
nên tôi muốn cảm ơn các ông thay mặt ông Millberg và cảnh sát trưởng,
cũng là bạn thân của ông Millberg...
Những viên cảnh sát được xem
một cảnh tượng gây hiểu lầm mà không có bằng chứng cụ thể nào.
Luật sư của anh nói vợ anh ngã mà không có gì tác động.
Đó có phải lời khai của anh không?
Bà Dovgala có thể xác nhận lời khai của anh không?
Bà bảo mẫu.
Bà Dovgala.
Bà ấy có đưa ra lời khai nào mà chúng tôi được xem không?
Thảo nào cảnh sát địa phương gửi ông ta đến.
Ta mới là người bị sỉ nhục đây.
Nghĩa là sao? Xong rồi à?
Hắn đang nói dối.
Ta chứng minh được không?
Bà ta không thể biến mất được.
Tôi đã liên lạc với cảnh sát liên bang.
Công ty môi giới không chịu tiếp chuyện.
Khách hàng của họ toàn thứ dữ.
Đưa ảnh cho Proska.
Ông biết ai trong đó không?
Bảo mẫu là nhân chứng duy nhất lại chuồn nhanh quá.
Đó là con rể của Christian Millberg đấy.
Tôi cá bà ta đang ngồi ghế thương gia để bay đến Kiev.
Kèm tiền tiêu vặt do Marquardt đưa.
- Không có chứng cứ phạm tội. - Một phụ nữ đang nằm viện đấy.
Sao Millberg lại cử luật sư cho con rể của ông ta?
Một gã luật sư chơi bẩn.
Tôi biết Marquardt. Lão luyện đấy. Ông ta dạy ở học viện cảnh sát.
Ông ta có góc nhìn tinh vi hơn.
Đó chỉ là trò chơi với ông ta.
Nếu ông ta tìm ra được kẽ hở,
thì kẻ bị tội ngập đầu cũng trắng án.
Ta phải cùng nhau lo vụ này.
Một cách kín đáo.
Đúng quy định.
Một cách kín đáo hả?
Để cô được lòng cấp trên à?
Muốn đưa vợ anh ta trở lại đó không?
Tôi phải nói đó là hành hung nghiêm trọng hoặc cố sát.
Tôi mặc kệ ông bố vợ nghĩ gì.
Luật hình sự không chỉ là "kín đáo" hay "hiệu quả".
Sao chủ của tổ chức tư vấn cho chính phủ Đức như Christian Millberg
lại thuê luật sư để thả con rể của mình
nếu có dấu hiệu dù chỉ là nhỏ nhất cho thấy con gái ông ta bị bạo hành?
Tôi muốn biết chuyện đã xảy ra và sao cô ấy lại nằm trên bậc thang.
Cô và Marquardt không cản tôi được đâu.
Ông đang cố để bị đuổi thật à?
Ông còn chẳng có gì làm bằng chứng.
Ta sẽ tiếp tục cuộc thẩm vấn.
Ông lấy đâu ra cái đó vậy?
Được thu thập làm bằng chứng. Ông sẽ có hết thôi, dĩ nhiên.
Đây là trước nhà anh sáng nay.
Vợ và con trai anh trên đường đến nhà trẻ. Đúng không?
Mười lăm phút sau, anh trên đường đi làm.
Chúng ta bàn vụ này rồi.
Nhà trẻ cùng đường đến văn phòng anh.
Sao hai người không đi chung?
Anh ở chỗ làm và phòng tập thể hình cả ngày, đúng không?
Anh có muốn nói gì không?
Anh Yussef đã ở chỗ làm và phòng tập thể hình.
Tốt.
Lúc 11:45 trưa.
Ngày làm việc thật ngắn ngủi.
Lúc 11:00 trưa, anh quyết định rời chỗ làm.
Đúng không?
Lúc 12:30 trưa.
Đến giờ đi tập nhỉ? Chỉ là...
Anh không đem túi tập thể hình theo.
Hay anh giữ nó ở phòng tập?
Mà anh tập thể hình ở đâu?
Chúng tôi tìm thấy một tấm thẻ trong ví của anh.
Müllerstrasse.
No comments yet. Be the first to leave one.