The first 200 lines.
Tôi ở đây vì tôi muốn cô trở về.
Trở về hãng luật?
Đúng, và không chỉ có thế,
cô có thể mang 10 nhân viên giỏi nhất
ở cái chuồng của Robert Zane đi cùng cô.
Thế trong chuyện này tôi có gì?
Tôi sẽ đảm bảo cô là nhân sự cấp cao trẻ nhất
chúng ta từng có.
Bắt đầu từ sáng nay, chúng ta hợp nhất với Robert Zane.
Khi tớ chuyển đến, cậu nói tên tớ
sẽ là cái tên được treo lên tiếp theo.
Tớ hứa với cậu.
Tên cậu treo lên tiếp theo.
Alex, chú đang làm gì thế?
Tôi sẽ nghiên cứu tất cả hồ sơ về Samantha Wheeler,
vì một cuộc chiến đang đến, và tôi sẽ sẵn sàng.
Katrina, cô chắc cô sẽ thấy không sao
khi đuổi những người đã làm việc cùng cô trong nhiều năm chứ?
Tôi sẽ cho cô biết tôi đã nói gì với Louis,
đó là nếu tôi sẽ làm lớn mạnh vai trò của mình ở đây,
đây là việc tôi sẽ phải học để làm.
Tôi đã ra lệnh cho cô, và cô rõ ràng lờ tôi đi.
Tôi đã làm như ông yêu cầu ban đầu,
đánh giá các nhân viên một cách khách quan.
Tôi đéo quan tâm. Brian sẽ ở lại.
Gavin Andrews còn hơn rất nhiều so với vẻ bề ngoài của hắn.
Và một người có quá khứ của anh sẽ muốn cẩn thận
về người mà hắn có quan hệ công việc gần gũi.
Cho tôi biết cô đang nói gì,
hoặc là ra cmn khỏi phòng làm việc của tôi.
Tôi thừa nhận, tôi đang bắt đầu nhìn thấy thứ ông thấy ở cô ta.
Đó là những gì tôi đã hi vọng.
Giờ tôi có thể nói với cậu tại sao tôi lại hi vọng.
Còn gì ông chưa nói với tôi?
Tên cô ta được treo lên tường tiếp theo.
Ý tôi là, làm sao tôi biết được
cô ta đã kết hôn? - Tôi không biết,
có lẽ nhẫn cưới của cô ta có thể đã cảnh báo ông.
Mm.
Lúc đó tôi 23, cậu biết không?
Tôi đéo nhìn thấy không có cái nhẫn cưới nào cả.
Ông thực sự có chút khí phách lúc ông trẻ hơn đấy.
Vẫn thế, cám ơn cậu rất nhiều.
Giờ, sao cậu không nói đi?
- Sao tôi không nói cái gì? - Harvey, cậu có nhiều bạn
để cùng uống rượu, đa số họ thú vị hơn tôi.
Cậu có gì đó trong đầu.
Hãy nghe nào. - Robert, ông có nhớ
khi ông nói với tôi ông hứa với Samantha
tên cô ta sẽ treo lên tiếp theo không? - Tôi nhớ.
Tôi có lời hứa tương tự với Alex.
- Sao giờ cậu lại nói với tôi? - Vì chúng ta là cộng sự.
Tôi không muốn giấu cộng sự của mình bí mật nào cả.
Vậy thì tôi đoán có một việc duy nhất để làm.
- Gì thế? - Đẩy họ lên cao tốc.
Vì chúng ta sẽ không thể nào
giữ được lời hứa đó, và theo những gì chúng ta biết,
một trong số họ có thể bị một thằng Innova lùi chết trên cao tốc trước khi chúng ta
thực hiện yêu cầu đó. - Vậy tôi đoán
cả hai cái tên của chúng ta đã được treo lên
là một chuyện tốt. - Chắc rồi.
- Uống nữa không? - Yeah, lấy hai cốc đi.
Cậu đi đang đi đâu thế?
"Dọn chỗ" cho hai cốc mới.
Xin lỗi, cô có thể cho tôi ít phút để...?
Ôi, tôi xin lỗi, tôi... tôi không nghe thấy anh đến.
Uh, tôi sẽ đi đây. - Cô không sao chứ?
Ừ, yeah.
Tôi, ừ...tôi vừa nhận một cuộc gọi.
Ừ, nó không quan trọng.
Xin lỗi. - Không, cô ở lại.
Tôi sẽ dùng phòng ở tầng dưới.
Cứ ở lại bao lâu cô muốn.
Không biết có quan trọng hay không...
Tôi hi vọng mọi thứ tốt đẹp.
Cám ơn anh.
Anh đang làm gì trong nhà tôi thế?
Tôi ở đây vì tôi có cách để lấy lại bức Renoir cho anh,
nhưng tôi sẽ cần một số thứ của anh.
- Thế chính xác nó là gì? - Cho vợ cũ của anh căn biệt thự
ở Bordeaux, và đảm bảo cô ta không bao giờ phải trả một đồng nào
để duy trì nó. - Thế tại sao tôi lại phải làm vậy?
Vì anh đã nhờ tôi lấy lại bức tranh đó
và đây là cách duy nhất để lấy được bức tranh.
Không, ý tôi là tại sao tôi lại phải làm vậy
khi hãng luật của anh sắp kí hợp đồng với đối thủ lớn nhất của tôi?
- Anh đang nói cái quái gì thế? - Tôi vừa được biết
Samantha Wheeler sắp kí hợp đồng với Delta.
- ĐM con đĩ. - Thấy không, tôi nghĩ
tôi đã nói rõ nếu tôi kí hợp đồng với anh
là vì tôi tin anh.
Sử dụng tôi làm bình phong không khiến tôi cảm thấy
tôi có thể tin anh. - Gavin, đó không phải
là chuyện đang diễn ra ở đây. - Tôi đã nói với anh,
bức tranh đó là vấn đề cá nhân của tôi.
Tôi sẽ cho anh biết tại sao.
Bố tôi không phải là một người giầu có,
nhưng ông ấy đã được đi học.
Nếu có thứ ông ấy đánh giá nó cao hơn
những thứ khác, thì đó là nghệ thuật.
Mỗi chủ nhật, chúng tôi đến các phòng triển lãm khác nhau.
Chúng tôi đi qua... ông ấy kể với tôi
mọi thứ ông ấy biết về những bức tranh ở đó.
Anh có biết ông ấy yêu mến họa sĩ nào nhất không?
Renoir.
Tôi đã trả 88 triệu đô cho bức tranh.
Giờ nó đáng giá gấp đôi, nhưng tôi sẽ không bao giờ bán...
vì mỗi lúc nhìn ngắm nó...
Tôi nghĩ về ông ấy.
Gavin, tôi đã nói sẽ lấy lại bức tranh đó
và tôi sẽ lấy.
Và tôi sẽ cho anh biết vấn đề khác nữa...
Samantha Wheeler không thể nào kí hợp đồng
với hãng hàng không Delta.
Cám ơn.
Alex, đúng là sự ngạc nhiên dễ thương.
Điêu vailon.
Tôi mới phát hiện ra cô đang theo đuổi bọn Delta.
Không chỉ là theo đuổi, thực tế có một hợp đồng đã được kí rồi.
Nhanh đấy, vì cô mới chỉ nói chuyện với Delta
sau khi biết tôi đang theo đuổi Gavin Andrews.
Chả có gì liên quan với nhau cả.
Nên tôi nói cô điêu vailon!
Cô làm thế vì cô biết hoặc cô kí với Delta
và tôi sẽ bị từ chối, hoặc Gavin Andrews
sẽ đổ lỗi cho tôi lợi dụng hắn như một tấm bình phong
và tôi sẽ bị từ chối. - Nếu anh rất chắc chắn chuyện đó,
thì anh đang đứng đây để làm hỏng bữa bánh mì sáng
của tôi để làm gì? - Tôi ở đây để bảo cô
rút cmn lui đi.
Ô, chuyện đó sẽ không có đâu.
Nghe tôi đây.
Tôi không biết trước đây cô làm việc thế nào,
nhưng ở đây, chúng tôi không
"đâm sau lưng" ai cả. - Thế anh gọi theo đuổi
khách hàng cũ của tôi với mục đích duy nhất là khiến tôi
trở nên kém cỏi để làm gì?
Vì tôi sẽ không bỏ qua chuyện đó.
Chưa kể tôi đã cảnh báo anh
Gavin Andrews không đáng để truốc lấy phiền phức.
Cô không muốn trở nên kém cỏi,
hay khách hàng có quá nhiều rắc rối?
Là cái nào? - Cả hai,
và nếu anh không thể nhìn thấy điều đó, thì đó không phải là rắc rối của tôi.
Cái tôi nhìn thấy là cô đang đứng giữa tôi và một khách hàng,
và nếu tôi là cô, tôi sẽ "phắn" đi chỗ khác.
Ôi, thế thì tốt hơn anh nên nhanh kí hợp đồng với thằng bẹn của anh,
vì tôi đã đứng cách mục tiêu 1 thước
và tôi sắp sút vào rồi.
By con_soi_tinh sync, corrected by XiuLong
Hey.
Chào buổi sáng, Robert. - Nó sẽ là một cốc duy nhất
cảm giác nôn nao này sẽ giảm đi.
- Đêm qua về muộn à, ô? - Ờ, không, tôi ở đây
quên đi tuổi tác và uống thi từng cốc
với Harvey.
Giờ tôi có thể làm gì cho anh? - Robert, ông biết đấy,
nếu ông còn nôn nao, tôi có thể mang ra luôn phương thuốc đặc biệt của bà tôi.
Tôi chỉ cần đường, trà, một ít sữa hơi,
và, tất nhiên, hai lớp da ngoài của tôi.
Cám ơn, nhưng tôi thích nôn nao hơn.
Nó là về trà, đúng không?
Vì bà ấy đến từ quê hương
và tôi có thể thay thế... - Louis.
Vì Chúa anh vào đây để làm gì?
OK, Robert.
Hôm trước khi tôi cảm thấy bị bỏ rơi,
ông và Harvey đã cho tôi biết ông đã bấm giờ với tôi.
Ô, tôi nhận ra có người
tôi chưa bấm giờ.
- Anh đang nói gì thế? - Khi tôi đưa Katrina từ chỗ ông về
tôi đã nói cô ta sẽ là
nhân viên cấp cao trẻ nhất trong lịch sử hãng luật,
và tôi muốn hoàn thành lời hứa đó.
Giờ, để tôi làm rõ vấn đề này nhé,
anh đang bắt tôi phải thực hiện một lời hứa của anh với cô ta
để anh có thể đánh cắp cô ta khỏi tay tôi.
Robert, đó không phải lí do và ông biết thế.
Katrina là một luật sư rất giỏi, và giờ là lúc.
Có lẽ giờ là lúc, nhưng nhân sự cấp cao
không chỉ có "nghề luật sư", Louis.
Nó là về quản lí nhân sự, và tôi không biết
với mọi người thì Katrina Bennett giỏi như thế nào.
Ô, vậy ông nói với tôi.
Cô ta có thể làm gì để chứng minh bản thân với ông?
Xin lỗi, anh Specter?
- Tôi biết cô, cô là... - Từ tối qua.
Tôi, ờ...
muốn trả lại cái này.
Anh thật tốt bụng, cám ơn anh.
Không có gì. Tôi chỉ hi vọng
mọi việc sẽ ổn. - Thực ra thì,
đó là lí do tôi ở đây.
- Ý cô là sao? - Tối qua tôi thấy buồn
vì tôi đã nhận một cuộc gọi từ mẹ của tôi.
Bà ấy cần một ca mổ, và tôi không thể trả đủ tiền.
Cô đang hỏi tôi điều gì?
Tôi đã làm việc ngoài giờ đủ để
có thể trả tiền cho ca phẫu thuật,
nhưng họ sẽ không trả tiền ngoài giờ cho tôi vì chức danh của tôi
No comments yet. Be the first to leave one.