The first 200 lines.
ĐẠI LỤC
Clarke.
Clarke. Này!
Được rồi.
Này!
Xin thứ lỗi!
Margaret...
Xin chào!
- Xin chào! - Này!
Đợi đã!
Quay lại đã! Này!
Mở cửa ra! Mở...
Margaret.
Mở ra! Này!
Chúa ơi, cái...
Xin chào?
Có ai không?
Xin chào?
Cà phê không?
Khó uống thế.
Puri, cô mang túi quần áo ra ngoài để đi quyên góp được không?
Và cất mấy thứ này đi?
Đừng quên bọc cashmere.
Tôi không muốn mất thêm rương áo len nào cho bọn sâu bướm như năm rồi.
Và khi đi siêu thị, cô mua một ít xoài tươi, chín.
Thế là ổn cho mẹ tôi ngày mai đến nhỉ?
Dạ, nhưng Sam bảo năm phút nữa đến ạ.
Sao anh ta đến sớm thế? Chiều tôi mới cần mà.
Nhưng cô à, mẹ cô sắp đến rồi. Anh ấy vừa đón bà ở sân bay.
Không, Puri. Mai cơ mà.
Không ạ. Bà đang ngồi trên xe rồi.
Bà mất một ngày vì giờ LA chậm hơn,
nên bà ấy đi vào hôm qua, vậy nghĩa là...
Ôi, mẹ nó. Chết thật.
Xin chào?
Ôi... Mình không...
Xin chào?
- Này. - Này.
Xin chào.
Bọn tôi được bảo đến đây.
Bọn tôi được bảo đến.
Anh Chang bảo.
Cảnh sát. Bọn tôi đến từ Hồng Kông.
Không.
Không được.
- Không, xin lỗi. - Không. Khoan.
Điều tra viên Chang muốn bọn tôi...
Chị có thể giúp chứ?
Tôi đi đâu đây?
- Làm ơn. - Làm ơn.
Cảm ơn chị.
Thấy chưa? Đôi khi anh phải thúc họ.
Ôi, Chúa ơi.
Margaret.
Cảm ơn.
Cảm ơn chị rất nhiều.
Chị ta...
Clarke, chị ta nhốt mình ở đây.
Chị ta khóa cửa rồi. Này!
Này!
- Này! - Margaret.
Quay lại đi!
Quay lại!
- Này! Này! - Margaret!
Cho bọn tôi ra!
Quay lại đây!
Đừng nhốt bọn tôi ở đây!
Này!
Thật ra anh pha cappuccino khá ngon.
Không có máy ở đây, nên em phải tin lời anh thôi.
Đây là phiên bản nghèo khó tự làm.
Bọn anh hay làm ở trường nội trú.
Mẹ kiếp. Nhớ cái máy thế.
Từ những điều nhỏ nhặt. Nó có được nhiệt độ hoàn hảo,
bọt vừa phải.
Anh không thể đi và chở nó về.
Không phải hôm nay.
Mẹ vợ anh giờ có lẽ đến nhà rồi.
Bà ấy và vợ anh có lẽ đang tranh cãi gay gắt gì đó.
Anh già quá rồi.
Anh có mẹ vợ. Và có lông mọc trong tai.
Từ khi nào em quan tâm đến tai anh?
Em thấy vậy thôi.
Chê anh hả?
Có thể.
Khỉ thật.
Được.
Thiệt luôn hả?
Anh làm gì đấy?
Em không muốn lông tai, anh sẽ tẩy lông.
- Bằng vodka? - Bằng vodka.
Xem và học nhé.
Anh sẽ tự đốt anh đấy.
Không, em chứ.
Anh vẫn say à?
Thế nên em nghĩ anh vẫn ở đây?
Tin anh chứ?
Đốt anh đi cưng.
Đừng gọi em là cưng.
Đốt anh đi.
Ái chà!
- Được thật kìa. - Thế à?
Ôi trời. Được thật.
Anh còn mẹo "quý ông lớn tuổi" nào khác không?
Em hỏi vì ban ngày trông anh nhăn nheo hơn nhiều so với ban đêm.
Ừ.
Người ta có thể hình dung được những gì ẩn sau nếp nhăn ở mắt.
Chỉ là mạng nhện.
Như mạng nhện ở khắp căn hộ tồi tàn của em.
À, có lẽ em cũng có chỗ ở đẹp đẽ,
nếu em lớn lên trong gia đình da trắng trung lưu
có nhà ở Luân Đôn và nhà riêng ở Cotswolds,
và bố mẹ có thể lót đường
vào bất cứ trường đại học nào khắp thế giới khốn nạn này,
chỉ thế thì em mới bán linh hồn mình để làm một luật sư giàu có khốn nạn khác.
Tuy nhiên, em sẽ dùng một ít tiền để rèn luyện bản thân.
Mercy bé nhỏ, buồn rầu, nghèo khó. Cô độc. Không ai muốn đến thăm cô ấy.
Kể cả mẹ cô ấy.
Đồ con lợn.
Anh đoán vậy nên em mới thích thịt xông khói.
Khi anh vét máng cho em, cảm giác như ngồi trên vũng nước. Cứ...
Và rồi, khi anh thấy tự tin quá mức,
đôi khi anh như Hannibal Lecter và mút như máy hút bụi.
Thế cũng không ngăn em lên đỉnh nhỉ?
Quá nhiều răng. Sao lại phải dùng hết cả răng?
Khi lên đỉnh em kêu be be như con dê.
Mông anh chảy xệ như của ông em mà ông đã 85 tuổi.
Ông bị đột quỵ hai lần và đau tim.
Hơi thở em mùi như xác động vật.
Anh say xỉn và lừa dối vợ.
Thế à? À, em để lạc con người ta, hủy hoại cả nhà họ.
Anh xin lỗi. Anh... không nên nói thế.
Anh nói sự thật mà. Ta đang làm vậy còn gì?
Không, không công bằng. Anh đã đi quá xa. Anh...
Là trò chơi, anh thắng.
- Công bình. - Mercy...
Chúa ơi, đó là Harpreet ư?
Tám năm học ballet và nhìn nó kìa.
Nó vẫn đi như Hulk.
- Chào con, Harpreet. - Chào mẹ.
Con vừa mới dậy à?
Không, mẹ. Sam, anh cầm túi giúp nhé?
- Dạ, cô. - Cảm ơn.
Con đánh răng chưa đấy?
Rồi mẹ ạ.
Không thấy mùi kem.
Con dùng kem đánh răng hữu cơ. Chắc không có mùi hóa chất độc hại.
- Mẹ không thích kiểu đó. - Vâng.
Giày con đâu?
Con đi dép lê để đón mẹ à?
Không có đệm hỗ trợ mà con thì có bàn chân bẹt.
Con muốn đi như con khỉ à?
Con cũng vui khi gặp mẹ.
Mẹ từng chế giễu bà ngoại con vì đi dép xỏ ngón,
nhưng bà còn biết hơn.
Dép đó xấu nhưng thoải mái.
Mẹ mang cho con một đôi.
Cảm ơn mẹ.
Anh này đánh son đỏ đẹp quá.
Mẹ! Cô ấy có thể hiểu mẹ đang nói về cô ấy.
Cô ấy nghĩ mặc như đàn ông thì họ sẽ coi cô ấy là thế.
Chắc đang đùa tôi.
Trời mẹ nó.
Mau lên nào.
Rồi, biết gì không? Có thể...
Anh nhớ pizza.
Sao anh có thể nghĩ đến đồ ăn trong lúc như này?
Nếu rời đi khi lẽ ra phải đi,
giờ ta đã ăn pizza tuyệt ngon ở New York rồi.
Quyết định chung mà. Em cũng muốn ở lại như anh.
Không, em đã chấp nhận. Em đâu có muốn...
Thôi nào, Margaret.
Nếu muốn đổ lỗi, ta nên nói về nơi em tìm thấy cô gái đó.
Nơi em tìm thấy... Anh đã ở đó mà.
Anh đâu can dự vào việc thuê cô ta.
- Em không thuê. - Em đưa con cho cô ta.
- Vì anh không đi. - Anh đi làm mà!
Lẽ ra có thể đưa Essie đi.
Em chỉ việc trông bọn trẻ thôi.
Mẹ kiếp.
Anh xin lỗi.
Anh rất xin lỗi. Không nên nói chuyện này ở đây.
Không, em muốn.
Em cứ nghĩ mãi, anh nhớ kỳ nghỉ đó chứ?
Khi Gus ngã khỏi giường và em bật dậy khỏi giấc ngủ sâu,
em đỡ Gus trong không trung trước khi nó chạm đất.
Và...
Và ta đã cười, nhớ chứ?
Ta đã cười vì đó là bằng chứng rằng em chưa ngủ.
Tất cả chuyện đó vụt tắt, và...
giờ ta muốn theo dõi chúng từng giây, kể cả khi ta nhắm mắt.
Nhưng đêm đó em đã không đỡ được Gus.
Em là người để nó ngã.
Em không biết chuyện xảy ra thế nào, sẽ không bao giờ hiểu.
Ý em là, kiểu mẹ gì
mà lại làm mất con?
Em không làm mất.
Không.
Chúng bắt con.
Chúng bắt con vì con giống anh.
No comments yet. Be the first to leave one.