The first 200 lines.
Một miếng bánh mì nướng.
Những người hiền lành sẽ ở đất liền,
nhưng người can đảm sẽ ra biển cả.
Chúng ta đều có những điểm khác nhau
nhưng chúng ta đã đi cùng nhau trong một phần của đời người.
Nguyên đêm nay, tận hưởng đi.
Nhưng nhớ rằng... Giữ mồm giữ miệng đấy.
Phần nguy hiểm nhất trong việc săn kho báu
là sau khi tìm ra chúng.
Những người đã sống đủ lâu
đều có những điều muốn quên đi trong quá khứ...
Thời điểm họ thất bại,
hoặc họ rẽ phải thay vì rẽ trái,
và lựa chọn đơn giản đó làm cuộc đời họ tệ hơn,
vậy nên ta che giấu nó và quên nó đi.
Nhưng sâu trong thâm tâm, ta biết nó sẽ quay lại và ám ảnh ta.
Không!
Tuyệt!
Ông trông như người có chuyến hàng vừa được chuyển tới vậy.
Cái bản đồ cổ tôi mua vừa tới,
và tôi biết một nhà sưu tập rất hứng thú với chúng.
À, John Thomson... Phát hiện tuyệt vời đấy.
Thomson là một trong những nhà vẽ bản đồ đầu tiên
ủng hộ việc vẽ chi tiết và chính xác.
bỏ qua việc hoa mỹ, phải, Henry, tôi biết.
Vậy ông có biết rằng nhà Thomson và nhà Morgan...
Có một mối thù hằn lâu đời,
và kết thúc bằng một cuộc đấu đẫm máu.
Henry, tôi là con cậu trong gần 70 năm mà.
Tôi nghe hết mọi câu chuyện của cậu rồi.
Ông nói quá.
Vậy à?
Được rồi, cậu không tin à. Chọn một chuyện đi.
Các lần cậu chết đáng chú ý... Chỉ cần nói năm là được.
Hừm, được lắm.
1843.
Một thùng thuốc súng phát nổ trên tàu của công ty ở vịnh Hudson.
Ai có thể quên được việc đó chứ?
1857.
Ừ... lở tuyết. Lần thứ hai của cậu.
Lần này là ở Klondike, đúng không?
Nó đã xảy ra, đúng không? Lúc đó tôi chán.
Chán? Không, không. Cậu đâu có chán.
Cậu chỉ cần ...
- Jo! - Chào.
Henry đang kể chuyện đấy.
Ồ tốt. Có gì thú vị không?
Hầu như không.
Tôi có việc này có thể làm anh hứng thú hơn đấy.
Rick Rasmussen, thuyền trưởng và là chủ sở hữu của Medford Maritime.
Chuyên môn của ông ấy là... tìm và trục vớt tàu bị đắm.
Để tôi đoán... Mũi xiên giết chết ông ta.
Phải, giỏi lắm, thanh tra.
Thấy cái mũi này chứ?
Kiểu mũi đôi... Được dùng vào khoảng đầu năm 1830.
Ta phải cắt nó ra.
Nếu cứ vậy lấy ra, nó sẽ gây tổn thương cho thi thể.
Ngạc nhiên chưa, ngạc nhiên chưa.
Cộng sự của cô biết hết về mấy thứ xiên cũ.
Cộng sự à?
Chúng ta cũng là cộng sự nhỉ?
- Sao cơ? - Hả?
Nghe này, tôi giữ, cậu cắt.
Giống như Starsky và Hutch, Riggs và Murtaugh.
Phim "Vũ khí tối thượng" ấy?
Cô nói đúng, Jo.
Rick Rasmussen chết vì mất máu
bởi vết thương ở ngực do cây xiên gây ra
vào khoảng nửa đêm và 1 giờ sáng,
nhưng còn chi tiết này nữa.
Xuất huyết dưới da,
khuếch tán chảy máu trên các chất béo thượng tâm vị,
và có bóng khí trong mạch máu...
Tất cả đều chỉ về một thứ.
Bệnh giảm áp à?
Theo ý kiến của tôi, thuyền trưởng Rick Rasmussen
gần đây mới ra biển, khả năng là đi trục vớt.
Câu hỏi là, ông ấy tìm thấy gì?
Vàng, họ tìm ra vàng.
Lucas, làm ơn đi.
Ồ, thôi nào.
Tôi đã đợi khoảnh khắc đó cả buổi sáng đấy.
Chúng tôi tìm thấy vàng
mắc kẹt giữa các răng hàm dưới của thuyền trưởng,
có thể là ông ấy cắn đồng xu để xem thử nó có nguyên chất không.
Vàng nguyên chất, 24k, nguyên chất.
Lucas, làm ơn đi.
Xin lỗi. Xin lỗi.
Vàng. Chắn chắn đó là động cơ giết người rồi.
Giờ ta chỉ phải tìm ra chúng thôi.
Nhà kho của Medford Maritime.
Đây là nơi Rick giữ mọi thứ ông ấy trục vớt được.
Người quản lý nói lần cuối thấy ông ấy là vài ngày trước.
Ông ấy tìm thấy toàn bộ số này ở dưới biển à?
Ước tính có 3 triệu tàu bị đắm dưới dại dương mà.
Each one an aquatic time capsule.
Đấy.
Cái mới được thêm vào đấy.
Nhìn này. Bộ dao nĩa bạc, dĩa Trung Hoa.
Một cái đèn.
Tôi tự hỏi đã bao lâu rồi kể từ khi có ai đó thấy nó.
Là cùm à?
Đây là loại tàu gì vậy?
Tàu Nữ hoàng Châu Phi, tàu chở nô lệ.
Henry, sao anh biết việc đó?
Dịch bởi Mustang2901
Thật là khó tin, họ tìm thấy con tàu.
Thực sự khó tin. Nhưng vô lý quá.
Tôi cho rằng Tàu Nữ hoàng chìm ở chỗ đảo Caicos,
nhưng Rick phát hiện ra xác tàu ở đây,
cách 1,000 dặm về phía bắc chỗ đúng ra nó nên ở.
Nhưng chờ chút đã. Chờ chút.
- Sao nó đến được đấy? - Tôi không biết.
Henry, chuyện gì vậy?
Suốt hai thế kỷ nay tôi cứ nghĩ về đêm đó...
Từng khoảnh khắc, từng chi tiết.
Tôi đã nghe về những cái chết của cậu vô số lần
từ bệnh giang mai tới đậu mùa,
nhưng không thể cạy miệng cậu kể về chuyện này.
Giờ, chuyện gì vậy?
Có gì đó cậu chưa kể cho tôi.
Đó là tàu chở nô lệ, Nữ hoàng Châu Phi...
Thuộc về gia đình tôi.
Họ nói rằng anh biết nói tiếng Anh.
Ừ.
Tôi tin tưởng anh được không?
Có một chìa khóa
có thể mở xích của anh và mở cửa... cái duy nhất.
Tôi có thể lấy nó cho anh.
Anh hiểu chứ?
Tối nay, mở hết những cửa khác, và cái này nữa
sau đó tới chỗ kho vũ khí.
Đi xuống lối đó đó.
Anh hiểu chứ?
Hiểu.
Tôi đã thề sẽ đặt dấu chấm hết
cho mọi thứ cha tôi đã xây dựng.
Giải phóng những nô lệ trên tàu Nữ hoàng xong
là sẽ kết thúc công việc, nhưng tôi đã thất bại.
Tôi chưa bao giờ trở lại với chìa khóa.
Không, không, Henry, cậu không thể đổ lỗi cho bản thân vì việc đó.
300 người đã chết, Abe.
Máu vấy trên tay tôi.
Sự bất tử của tôi không phải là trạng thái, nó là một lời nguyền.
Một lời nguyền? Henry, cậu là bác sĩ mà.
Cậu là người của khoa học. Cậu không tin vào chuyện nguyền rủa.
Tôi tin rằng 99,9% mọi chuyện
đều có thể giải thích bằng khoa học.
Không có số phận, không có ma thuật, nguyền rủa nào cả
trừ một trường hợp... chính tôi.
Giờ từ từ nào. Dừng ở đó.
Cậu tự nói như vậy.
Chứ cậu đâu biết chuyện gì đã xảy ra.
Sao tàu Nữ hoàng tới được duyên hải New York?
Ông muốn nói gì?
Ý tôi là có vẻ còn nhiều chuyện nữa.
Và tới lúc cậu tìm hiểu thực sự
chuyện gì đã xảy ra trên con tàu đó.
Vàng? Ta đang nói về gì vậy, cướp biển à?
Đây là việc trục vớt và khôi phục hiện đại rồi
nhưng luật lệ tối cao của biển cả vẫn vậy...
Ai tìm được là của người ấy.
Vậy ta đang nói về bao nhiêu tiền đây?
À, quên nói với sếp. Có thể lên đến hàng triệu đô đấy.
Chúng tôi đã lục soát nhà kho của Rick, nhưng không có dấu vết của vàng.
Tối nay có một lễ tưởng niệm dành cho ông ấy ở chỗ bến tàu.
Rõ ràng đây là chỗ để uống
nếu cô là một người săn kho báu.
Được rồi mọi người. Đi gặp vài tay cướp biển nào.
Này!
Tôi biết rằng, nó hơi cá nhân
Rick là thứ gì đó lai giữa cá nhồng và cá mập trắng lớn.
Nhưng tôi muốn cảm ơn mọi người đã đến đây để kỷ niệm...
Một gã khốn thực thụ.
Tôi xin lỗi, George Speece?
- Tôi là thanh tra Martinez. - Rồi sao?
Ông từng là cộng sự của Rick Rasmussen.
Thanh tra, mọi người trong quán này đều làm nghề trục vớt và khôi phục.
Hầu hết mọi thứ chúng tôi tìm thấy đều bị ăn cắp không lúc này cũng lúc khác.
Tôi xin lỗi. Tôi không nói chuyện với cớm.
- Để tôi đoán... Anh ta không nói chuyện với cảnh sát. - Phải.
Tôi đoán một nửa số người ở đây cũng vậy thôi.
Và nửa còn lại thì không biết gì. Chúng ta đang phí thời gian, Jo.
Người ta không chịu nói
không có nghĩa là ta không thể tìm ra ai đã ở trên con tàu đó.
Anh thấy gì rồi, Henry?
Cậu thanh niên ngồi ở quầy.
Chính xác là tay cậu ta.
Những vết sứa quất đó
trùng khớp với những vết trên thi thể của Rick.
Cậu ta cũng ở trên tàu.
Phải, có thể, nhưng thế không có nghĩa là cậu ta đã giết...
- Henry? A... - Tôi xin lỗi, thưa anh.
Chúng tôi đang điều tra vụ của thuyền trưởng Rick Rasmussen.
Chúng tôi tự hỏi liệu có thể hỏi anh vài câu.
Tôi xin lỗi. Tôi thật sự không biết gì đâu.
Ồ, tôi xin lỗi. Tôi không hỏi tên của cậu.
- Là... - Davey, nhưng tôi thực sự...
Davey, cậu ở đây, tại buổi tưởng nhớ Rick.
Chắc chắn là cậu có thể cho chúng tôi biết vài điều.
No comments yet. Be the first to leave one.