The first 200 lines.
Tập trước Teen Wolf....
Đoán xem ai biết mọi thứ về thầy Douglas nào?
Ông ta là phát xít.
Chú nhớ ra Stiles, và 1 vết nứt khác được tạo ra.
- Nếu cảnh sát trưởng làm được... - Có lẽ chúng ta cũng có thể.
Nhưng vết nứt đó đã đóng rồi.
Vậy ta sẽ mở nó ra lại.
Bằng cách nhớ ra Stiles.
Hãy nhớ rằng, tớ yêu cậu.
Chúng ta phải nhớ lại mọi thứ.
Cổng vào đường hầm đã khóa.
Mọi thứ đã khóa.
Cậu nghĩ nó sẽ giữ chân chúng chứ?
- Có thể là không. - Chắc chắn là không.
Mấy cậu không hi vọng là tớ sẽ lạc quan đấy chứ?
Vậy, thứ này có thể lạnh tới mức nào?
Đủ lạnh cho chó săn địa ngục. Nó không giống với bồn tắm nước đá
cậu làm với Isaac nhưng, nó có thể hạ thân nhiệt cậu xuống
vượt mức bất kỳ người nào có thế sống sót được.
Vậy làm chúng ta lạnh cóng có liên quan gì tới ký ức của chúng ta?
Nó sẽ hạ nhịp tim của cậu xuống, và đưa cậu vào trạng thái giống thôi miên.
Giống như thôi miên.
Quy hồi thôi miên. Nếu như ta có thể tìm ra cách khiến nó hoạt động.
Chỗ này ghi "bắt đầu", nên, có lẽ nó không phức tạp đến vậy.
Nó phức tạp đấy.
Vậy, lạc quan mà nói, cậu nghĩ chúng ta phải làm việc làm trong bao lâu?
Tùy xem Liam và chú Stilinski câu cho chúng ta được bao nhiêu thời gian.
Nghe này, cháu không nói là chú phải tin anh ta.
Cháu chỉ nói là có lẽ anh ta giúp được chúng ta.
Liam, chú sẽ chân nhắc nhờ Theo giúp ta khi chú không có
1 đồn cảnh sát đầy cảnh sát có vũ trang hỗ trợ chú.
Bất kỳ đơn vị nào ngoài kia, đây là cảnh sát trưởng Stilinski.
Tôi nhắc lại, bất kỳ và toàn bộ đơn vị, đây là cảnh sát trưởng Stilinski.
Hãy trả lời lại ngay.
-Tất cả đơn vị... - Họ bị bắt rồi.
Chuyện, chuyện... chuyện đó là không thể. Chuyện đó...
Chúng không thể bắt tất cả mọi người được.
Chúng không thể.
Làm ơn, nói với tôi là chú có đem cái thẻ khóa đi.
Ta còn mang theo súng nữa.
Và cả tính hài hước của chú nữa. Tuyệt đấy.
Nhưng nếu chúng ta là nhưng người duy nhất còn sót lại ở Beacon Hills, vậy thì chúng ta cần nhau.
Nghĩa là chú sẽ cần tôi bên ngoài cái nhà giam này.
Bọn ta cần tin cậu.
Vậy thì chú cần phải thực tế đi, vì tin tưởng không quan trọng ngay lúc này.
Đây là bọn chúng đấu với ta. Và chú muốn ta đông hơn nhiều
nếu đem so với quân số của chúng.
Cháu ghét phải nói anh ta đúng nhưng mà... anh ta nói đúng.
Nếu ta thả cậu ra
và ta thấy bất kỳ hành động nào
mà ta cảm thấy đáng nghi,
ta sẽ ghim vào đầu cậu nhiều viên đạn tới mức Chúa còn không thể nhận ra cậu.
Tôi là kẻ vô thần. Cứ bắn thoải mái.
Chú sẽ phải gần hơn vậy chút nữa, cảnh sát trưởng ạ.
Quét nó qua máy đọc thẻ đi, coi nào. Ngay đây rồi.
Lên rồi xuống. Chú làm được mà.
Cảnh sát trưởng, ta cần anh ta.
Nói ta nghe vài thứ.
Cái gì?
Nói chú nghe gì cơ? Chú đang nói cái gì...
Nói ta nghe về con trai ta.
Nói ta nghe 1 điều cậu nhớ về Stiles. Chỉ 1 điều thôi.
Chú quét cái thẻ khóa đó, tôi sẽ nói cho chú mọi thứ chú muốn.
Cảnh sát trưởng. Chúng đang đến.
1 điều. Chỉ 1 điều thôi.
Cậu ấy thông minh!
Đủ thông minh để không tin tưởng tôi.
Chúng tới đây rồi.
Gần tới mức nào?
- Quá gần. - Quá đông? -
Cháu nghe tiếng vài con ngựa. Có thể hơn.
Năm. Tôi, tôi nghĩ 5 là nhiều nhất.
3 chúng ta. 5 tên bọn chúng. Sẵn sàng chưa?
Chờ đã, chú đùa sao? Chúng ta đánh với 5 Kỵ Sĩ Ma hả?
- Ta có thể hạ chúng. - 5 đứa bọn chúng sao?
3 người chúng ta.
Yeah.
Ugh.
2 người chúng ta.
Chìa khóa, chìa khóa!
Cậu nghiêm túc đấy hả?
Đây.
- Đưa tôi cái khác. - Cái nào?
Cái nào cũng được. Nhanh lên!
Có quá nhiều chìa khóa ở đây!
Thật sự tôi cảm thấy cậu không cố gắng gì hết, Liam.
Tôi đang cố đây!
Không. Nhanh nào, Liam, đưa tôi mộ...
Cái này còn không phải là chìa khóa ô tô!
Nó là 1 cái chìa khóa nhỏ, nó quá nhỏ, quá nhỏ!
Thôi nào!- Okay, đây, cầm lấy cái này.
Whoa! Trúng rồi! Đi, đi, đi!
Okay, nó đang làm gì đó rồi. Cậu sẵn sàng chưa?
Hãy nhớ,
thứ này sẽ đủ lạnh để giết cậu.
Nên nếu có gì đó không ổn hoặc là, nó không có tác dụng...
Nó sẽ có tác dụng mà.
Tớ hi vọng cậu không nói thế vì cậu nghĩ là tớ biết tớ đang làm gì.
Tớ nói thế là vì tớ biết cậu sẽ nghĩ ra cách.
Oh, okay, được rồi, ôi, lạnh đấy. Thực sự lạnh đấy.
Vậy chúng ta phải làm gì? nói chuyện với cậu ấy chăng?
Giúp cậu ấy nhớ ra? Chờ tới khi cậu ấy biến thành cây kem người sói đông đá?
Chúng ta cần chỉ dẫn cậu ấy. Giữ cậu ấy tập trung.
Scott, cậu cần phải nghĩ về cậu ấy. Tập trung vào Stiles.
Cố hình dung cậu ấy trong đầu cậu. Nghĩ xem cậu ấy trông như thế nào,
những thứ cậu ấy đã nói.
Tới không thích chuyện này. Có gì đó không ổn.
Chờ đó. Chờ thêm giây lát đi.
Ah!
Tớ đưa cậu ấy ra khỏi đó đây.
Chờ đã!
Scott...
Cậu nghe tớ nói không?
Scott. Cậu nghe tớ nói không?
Cậu nghe tớ nói không? Cậu nghe tớ nói không?
Cậu nghe tớ nói không? Cậu nghe tớ nói không?
Scott, đừng ngủ. Cậu phải mở mắt ra.
Tớ đang cố.
Nó không phải là ngủ. Tớ nghĩ là cậu đang mất ý thức.
Và nếu cậu làm thế, tớ nghĩ bọn tớ sẽ mất cậu.
Scott, hãy cố tỉnh giấc đi. Scott!
Cậu đã hôn cô ấy, Scott. Cậu đã hôn Lydia.
Stiles, làm ơn thả tớ ra.
Nó là do trăng tròn, tớ thề đấy.
Cậu biết là tớ sẽ không cố tình làm bất kỳ việc nào như thế mà.
Và nó đang giết tớ đây.
Tớ cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng.
Chỉ cần, làm ơn, thả tớ ra.
Tớ không thể.
- Ta đi đâu đây? - Tới bệnh viện.
Bệnh viện? Tại sao mà... Chúng ta sẽ làm cái quái gì ở bệnh viện chứ hả?
Trốn. Nghe này, chúng ta không thể chạy hơn chúng được, đúng không?
Tôi biết từng thước tấc của chỗ đó. Từng căn phòng, từng ngóc ngách.
Trốn, chúng ta làm được vậy thôi sao?
Ta chỉ cần giữ chúng tránh khỏi Scott càng lâu càng tốt.
Tại sao? Cậu ta định làm gì?
- Anh ấy sẽ nhớ lại. - Nhớ lại cái gì?
Stiles.
Sẽ ra sao nếu cậu ta không thể?
Vậy thì chúng ta...
Chúng ta sẽ bị quên lãng.
Cậu nghĩ cậu đã tấn công người lái xe.
Scott. Cố tìm cậu ấy đi.
Okay, sao mà chuyện này giống như cậu là Batman còn tớ là Robin vậy?
Cố tìm cậu ấy trong ký ức của cậu đi.
Cậu có gì đó, Scott.
Dù cậu muốn hay không, cậu có thể làm những thứ không ai khác có thể làm.
Tìm cậu ấy trong 1 ký ức. Tốt hay xấu cũng được.
Scott, phải có cái gì đó khác nữa, okay?
Chúng ta luôn có kế hoạch B. We always have a plan B.
Đây chỉ là giấc mơ thôi. Cậu đang mơ.
Tại sao cậu không thể tin ai chứ? Bởi vì cậu tin tất cả mọi người!
- Chuyện gì đang xảy ra với cậu ấy vậy? - Tớ không biết.
Cậu ấy trông không ổn. Cậu ấy trông có vẻ... lạc lối.
Tớ nghĩ cậu ấy đang lạc. Tớ nghĩ có lẽ vì có quá nhiều thông tin.
Như là, cậu ấy đang bị chôn dưới tất cả những ký ức. Bị quá tải vì chúng.
Vậy ta làm gì để giúp cậu ấy đây?
Scott? Scott, cậu nghe tớ không?
Cậu phải cố tập trung!
Thế đấy, không còn đường lui nữa.
Nghiêm túc không hiểu được làm sao cậu sống sót mà không có tớ.
Frontotemporal dementia.
Tớ sẽ làm gì đó.
Liam, đi nào. Ta không chạy trước chúng bao xa đâu. come on.
Cậu làm cái quái gì thế hả?
Đừng! Đừng tắt nó đi.
Cậu muốn kéo bọn chúng tới đây? Từng đứa bọn chúng sao?
Đó chính xác là điều tôi muốn làm. Vì nếu bọn Kỵ Sĩ Ma ở đây,
nghĩa là chúng không cố đến bắt Scott.
Vậy cậu không quan tâm nếu chúng bắt cậu sao?
Cuối cùng thì chúng sẽ bắt tất cả chúng ta thôi.
Cậu! Cậu đi trước. Đó là lý do duy nhất tôi đi cùng cậu.
Vì trong lúc chúng đang bận quấn cái roi quanh cổ cậu,
hay bán thủng 1 lỗ vào đầu cậu,
tôi sẽ chạy theo hướng ngược lại.
Tôi sẽ ở phe cậu chừng nào còn có lợi cho tôi.
Tin tôi đi, tôi biết. Trust me, I know.
Theo.
Theo?
Theo?
Tôi ổn.
Chỉ, chỉ là có cảm giác tôi vừa ở đâu đó trong thoáng chốc.
Ở đâu?
Trong 1 cơn ác mộng.
Cậu nói cậu biết nơi để trốn.
Đi theo tôi.
Không, đừng!
Cậu bị nguyền rủa, Scott.
Cậu nghe thấy chứ?
Tiếng sấm?
Có thể.
Việc này không có tác dụng.
Vậy ta phải nghĩ ra cái gì đó khác.
Tớ biết. Tớ, tớ biết.
Cậu ấy có chết cóng trong đó không?
Nếu ký ức của cậu ấy không giết cậu ấy.
Phải có cách khác để làm việc này. Phải chứ?
Tớ không biết. Đây là lần đầu tiên tớ thử I don't know.
mở 1 vết nứt không-thời gian.
Nên tớ giống như là đang dò dẫm trong bóng tối vậy, okay?
No comments yet. Be the first to leave one.