The first 132 lines.
Thế con muốn ăn gì?
Bánh Nachos (món ăn Mexico nổi tiếng), kẹo Red Hots, kẹo Socola, bỏng ngô và một cốc Slushee (trái cây đá xay).
Cháu làm gì thế? Làm quả bom trong đít à?
- Chọn hai thôi. - Vâng.
- Bỏng ngô và kẹo socola. - Được rồi.
- Bỏng ngô cỡ lớn. - Được rồi.
Nhưng con vẫn cần một cốc Slushee nếu không sẽ nghẹn đến chết vì kẹo socola.
- Được rồi. - Bảo họ phủ pho mát...
... lên bỏng ngô.
À nói mới nhớ. Tối nay anh có hẹn.
Cái này khiến anh nhớ á?
Phải và anh sẽ cần chú giúp.
- Em giúp? - Tiếp theo.
Chờ đã.
Một bỏng ngô cỡ lớn với pho mát ...
... một cốc Slushee to và một hộp kẹo Socola.
- Anh muốn ăn gì không? Em mời. - Anh thôi.
Anh chỉ cần ăn bất cứ chỗ thừa nào dính trên áo nó.
Thế bác sẽ đói đấy.
Thế thôi.
Vậy vụ hẹn hò thì sao anh?
Bạn cô ấy ở ngoài thị trấn đến chơi, và anh nói cũng được.
Chú biết đấy, thứ hai là công việc, thứ ba mới là ăn uống.
Nhưng vì vài lý do mà cô ấy cứ khăng khăng bạn mình phải có cuộc hẹn.
- Thế anh đang yêu cầu em à? - Phải.
Anh em ta làm vài cảnh với đôi hàng "nóng bỏng"?
Ôi, Chúa ơi, quên đi.
Đừng ngốc thế, sẽ vui mà. Chúng ta chưa bao giờ hẹn đôi.
- Không phải tai nạn đâu, Alan. - Thôi nào. Làm ơn, làm ơn, làm ơn đi?
- Được rồi, dừng cầu xin buổi hẹn đi. - Em chưa bao giờ cầu xin.
Em năn nỉ.
Em đoán ta phải tìm người trông Jake.
Cháu không cần người trông trẻ. Không có chuyện gì xảy ra với cháu đâu.
Lo lắng về cháu á? Bác đang lo về nhà bác cơ.
Hết 24,50 $.
Whoa. Được rồi.
Ôi trời.
- Sao? - Em đi ra khỏi nhà ...
...mà không mang theo ví. Anh tin được không?
Kì lạ làm sao, anh tin.
- Hai mươi bốn đô năm mươi xu, làm ơn. - Chờ chút.
Em biết chuyện xảy ra như nào rồi. Vì anh lái mà em không kịp mang theo ví.
Lý do duy nhất anh lái là vì chú kêu xe chú hết xăng.
Hai mươi bốn đô năm mươi xu, làm ơn.
Chờ chút. Chú nói sẽ trả tiền đậu xe...
...điều mà chú không thể làm vì "quên" ví.
Đừng nói quá lên thế, lần sau em trả mà.
- Lần trước chú cũng nói y thế. - Phải nhưng lần này em quên ví mà.
Hai mươi bốn đô năm mươi xu, làm ơn!
Được, anh sẽ trả.
Anh biết không, sao không lấy thêm đây cái bánh xúc xích, để tròn 30 đô.
Sub by Thủy Nghé ^^!
Được rồi, bác Charlie và bố đi giờ đây.
- Chào. - Bố tin con sẽ hành động có trách nhiệm...
- ...và đi ngủ đúng giờ. - Vâng.
Con biết không, đây thực sự là bước ngoặt trong đời con.
Con tự chăm sóc bản thân. Con đang trở thành một người đàn ông.
Bố cũng thế.
Con trai, dường như mới hôm qua bố mang con từ bệnh viện về nhà.
Con như, con như chú lợn con bé nhỏ nhăn nheo đang khóc.
Thế bố có đi hay không?
- Chú xong chưa? - Chờ chút.
Tạm biệt, con trai tôi.
Giữ nó cho buổi hẹn đi bố.
Đừng đốt nơi này, nếu cháu làm thế thì đừng có ở đây khi bác về nhà.
Chú biết rượu Scotch loại rẻ không hoàn toàn làm từ mạch nha phải không?
- Không buồn cười đâu. - Anh đâu có đùa.
Thằng đó có lẽ chỉ trộn nó với nước trái cây.
Ôi, Chúa ơi, em no quá.
Em không nghĩ còn có thể cho thêm gì vào miệng được nữa.
Anh hy vọng chỉ là một cách nói thôi.
Đây thật là một nhà hàng xinh đẹp.
Không có gì giống thế này ở chỗ em cả.
Thật sao? Không có nhà hàng nào đẹp ở Idaho sao?
À phải. Ý em là chỗ em có một T.G.I. Friday và một Applebee...
... nhưng anh không bao giờ được nhìn thấy ngôi sao điện ảnh như ở đây.
Nina, họ chỉ là người bình thường thôi.
Chuyên ra mà nói, anh không gọi Geraldo Rivera là ngôi sao điện ảnh.
Chà em thấy thật thú vị.
Từ khi đến thị trấn này cuối tuần.
... Em nghĩ chắc chắn ta sẽ có buổi tối tuyệt vời.
Giờ hẹn hò này đã quá muộn chưa?
Em cũng cho rằng thế.
- Không đùa đâu. - Chừng nào ta có thể đổi qua lại.
Alan, anh cho rằng đến lúc thanh toán rồi.
- Đồng ý. - Thanh toán, làm ơn.
- Quay lại ngay. - Chú đi đâu đấy?
" Phòng của các cậu bé".
Ý nó là căn phòng nhỏ để giải quyết mấy thứ vớ vẩn.
- Là gì thế Charlie? - Không có gì. Xin lỗi.
Ở chỗ em người ta gọi nó là nhà xí.
Anh tưởng chú đi tiểu.
Em đã, em có, em đang.
- Mấy cô gái xinh đấy. - Phải, họ rất tuyệt vời.
Không sao cả khi lắc rồi nhảy nhót để mấy giọt cuối cùng không rớt vào quần.
Có lẽ chú không nên mặc quần kaki.
Uh-oh.
- Chú làm gì thế? - Thế anh nghĩ em đang làm gì?
Kinh ngạc.
Chuyện này có thể mất một lúc, Charlie.
Được rồi, thế thì chơi.
Anh làm gì thế? Thế chú nghĩ anh đang làm gì?
Được rồi. Được rồi.
- Này, Alan? - Sao?
Chuyện này có thể mất một lúc.
Jennifer đâu?
Cô ấy đã đi vào nhà người trông coi rồi...
... để kiếm Corey.
- Em ở lại đây. Anh sẽ đi tìm cô ấy. - Không, em đi với anh.
Mọi người rời đi để vào nhà người trông coi á?
Corey? Chị ở đây không?
Không, đồ ngốc. Corey đã chết một giờ rồi.
Corey?
Trời mình nên đi ngủ rồi.
Cô có điên không ấy?
Chà cũng có một vài trường nghĩ như thế.
Thế bố cho cháu ở nhà một mình tối nay à.
Tại sao không? Cháu đủ lớn rồi. Cháu không cần người trông trẻ.
Được rồi. Cô sẽ để cháu xem tiếp phim.
Chờ đã, chờ đã, cô không phải đi. Cô muốn một thanh bánh xốp không?
Chắc rồi, tại sao không?
Vậy phim đến đâu rồi?
Vâng, về cơ bản thì khi một anh chàng chỉ có nửa khuôn mặt, hãy để anh ta một mình.
- Charlie, anh vẫn ở đây à? - Anh nói với chú là phải mất một lúc.
Chà em đoán con tàu chưa sẵn sàng rời nhà ga.
Anh biết họ nói gì không, đi vào toilet và không ra cái gì còn hơn...
... ra cái gì mà không ở trong toilet.
Thật sao? Và ai nói câu đó?
Em không biết. Mấy câu nói dân gian.
Nước rửa tay là một ý tưởng hay cho gia đình, anh thấy vậy không?
Anh đoán thế.
Anh thử nghĩ mà xem. Rửa tay bằng xà phòng bánh...
No comments yet. Be the first to leave one.