The first 142 lines.
REAL DAKOTA INTERFEST
PIOTR FIODOROV.
ANASTASIYA MIKULCHINA
YEVGENIYA MALAKHOVA
KRISTINA ASMUS
AGNIYA KUZNETSOVA
SOFYA LEBEDEVA
YEKATERINA VILKOVA
DARYA MOROZ
ANATOLY BELY
VIKTOR PROSKURIN
MAKSIM DROZD
ALEKSEY BARABASH
OLGA LOMONOSOVA
KỊCH BẢN YURI KOROTKOV, ARTIOM BITKIN, RENAT DAVLETYAROV.
HÓA TRANG ANASTASIYA ESADZE.
THIẾT KẾ ALEKSANDR OSIPOV.
ÂM THANH ANATOLY BELOZIOROV ASFP, SERGEY BUBENKO.
BIÊN TẬP MATVEY YEPANCHINTSEV, NATALYA KUCHERENKO.
SẢN XUẤT - GRIGORY PODAEMELNY, MAKSIM POTASHNIKOV, NIKITA SUSLOV.
ÂM NHẠC ROMAN DORMIDOSHIN.
CHỈ ĐẠO NGHỆ THUẬT ARTIOM KUZMIN.
HÌNH ẢNH SEMION YAKOVLEV.
SẢN XUẤT - VLAD RIASHIN, RENAT DAVLETYAROV.
ĐẠO DIỄN RENAT DAVLETYAROV.
VÀ NƠI ĐÂY BÌNH MINH YÊN TĨNH
Dựa vào tiểu thuyết của BORIS VASILYEV.
TẬP 3
Bọn Đức à?
À, tôi nghĩ mình đã thấy gì đó.
Có lẽ chúng ta chờ hoài công cũng nên?
Có lẽ. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Trừ phi cô nhầm chúng là những gốc cây thì không kể.
Đồng chí đi ngủ đi. Gần sáng em gọi cho.
Osianina, không có thời gian ngủ đâu. Tôi mà xổng mấy thằng Đức này thì sẽ ngủ một giấc vĩnh viễn, hiểu không?
Có lẽ bây giờ chúng cũng đang ngủ.
Chúng cũng ngủ à?
Chứ sao! Chúng cũng là người mà. Chính anh nói rằng mỏm núi là lối đi duy nhất để
- ra đường sắt. Mà chúng thì đến đường sắt. - Từ từ nào, Osianina!
Năm mươi cây số, đúng thế,
mà lại không quen địa hình. Lại còn sợ từng khóm cây bụi cỏ. Có phải thế không?
Phải đây, đồng chí chuẩn uý.
Nếu thế thì có lẽ chúng cũng phải ngủ giữa rừng thật.
Mà phải ngủ đến sáng bảnh mắt ra ấy. Chúng ta hút thuốc nhé, đồng chí Rita?
Em không hút thuốc.
Phải! Tôi quên chúng cũng là người. Cô nói đúng đấy: chúng cũng phải nghỉ.
Tôi không ấy buồn ngủ.
Thì nằm tí cho đỡ mỏi chân tay. Có lẽ cô không quen đi xa à?
Tôi sẽ đi kiểm tra các vị trí.
Em lại có thói quen ấy rất tốt.
"Đất Nga đau khổ thê lương Sinh ta vào những năm trường gian khổ..."
"Ấu thơ nào biết đi đâu Tử sinh cũng đã qua cầu, nào quên."
Biết bao năm tháng triền miên, quật cương có phải? ước mong có là?"
"Máu xương dành lấy tự do Buồn vui thành nếp nhăn cho mặt người."
- Cô đọc cho ai nghe thế? Tôi hỏi là cô đọc cho ai nghe kia mà? - Chả cho ai cả. Em đọc cho em thôi.
- Thế việc gì phải đọc thành tiếng? - Thơ mà lại.
- Cô đang căng mắt ra đấy. - Trời vẫn sáng đấy, đồng chí chuẩn uý.
Nói chung là tối. Nhưng này, cô đừng ngồi trên đá như thế. Đá chóng lạnh,
nó sẽ lấy hơi ấm của cô mà cô không biết. Cô nên trải áo ra mà ngồi.
Đúng đấy. Cảm ơn đồng chí chuẩn uý.
Còn đọc thì không nên thành tiếng. Buổi tối thì không khí ẩm thấp,
mà bình minh lại yên tĩnh quá. Đứng xa 5 cây số cũng nghe thấy. Mà còn phải quan sát nữa.
Cẩn thận đấy, chiến sĩ Gurvich.
- Sonia, bọn anh phải đi ngay. Anh sợ là em sẽ không đến. - Anh Kostia.
Anh sẽ nói ... Sonia ...
Lên xe thôi!
Anh sẽ viết thư cho em.
Đây là Blok. Anh đã đánh dấu trong đấy. Em sẽ thấy.
Tạm biệt, Sonia! Anh sẽ viết, anh hứa.
"Sonia không bao giờ nhận được thư. Anh ta đã chết vào cuối tháng..."
"... với cả trung đội mình, trong sư đoàn dân quân Moscow, ..."
"... bị địch bao vây Viazma."
- Thấy gì không Brichkina? - Vẫn yên ạ.
Phải xem cây cối có đung đưa không, chim chóc có xao xác không.
- Cô lớn lên trong rừng mà. Cô sẽ biết thôi. - Em sẽ.
Cô có làm việc ở nông trang không?
Có chứ, nhưng chủ yếu là giúp việc cho bố. Bố em coi rừng và bố con em cùng ở đội biên cảnh.
Hèn gì cô bắt chước tiếng vịt thật giống.
"Liza, Liza, Lizaveta, sao em không chào anh lấy một lời,..."
"... sao em không hát cho người em yêu? Hay người của em chẳng đáng yêu chiều..."
Ở quê tôi người ta hay hát câu này lắm.
- Còn ở quê em … - Sau này tôi sẽ hát cùng với cô, Lida ạ.
Chiến đấu xong chúng ta sẽ hát.
- Thật chứ? - Thì tôi đã nói rồi.
Nhớ đấy, đồng chí chuẩn uý! Hứa rồi đấy nhé!
- Tóc nhuộm đấy à? - Tóc trời cho đấy. Bù xù quá phải không anh?
Không hề gì. Cứ thư thả.
Đồng chí chuẩn uý này, đồng chí đã có vợ chưa?
Có rồi, đồng chí chiến sĩ Komelkova.
- Thế chị ấy ở đâu? - Ở đâu ấy à? Ở nhà.
Thế còn các cháu?
Các cháu? Chúng tôi đã có một thằng bé con.
- Đã có? - Mà nó chết ngay trước chiến tranh rồi.
- Mất rồi? - Ừ.
Mẹ tôi không giữ được cháu...
Vợ tôi lại bỏ đi.
- Sao lại co mình thế này? - Em lạnh.
Gượm đã. Đưa trán đây. Nào!
Sốt rồi, đồng chí chiến sĩ ạ. Đồng chí biết không?
Đây là vùng đầm lầy mà cô thì mất ủng.
Uống luôn hay pha loãng ra?
- Gì thế anh? - Thuốc. Uống đi.
Thuốc a? Rượu mà!
Ừ, rượu.
Anh điên à? Em sẽ không uống đâu.
Tôi ra lệnh phải uống! Uống với ít nước đi.
Ô hay, sao anh cứ thế nhỉ! Ở nhà mẹ em là thầy thuốc…
Không có mẹ ở đây đâu. Bây giờ chỉ có chiến tranh, và bọn Đức thôi.
Ai sống qua chiến tranh rồi sẽ gặp mẹ. Rõ chưa?
Uống đi!
Nín thở, nào!
- Em choáng rồi! - Ngày mai sẽ khỏi hẳn thôi.
- Ngủ đi, đồng chí chiến sĩ. - Anh không có áo khoác thì sao?
Đừng ngại, tôi khoẻ lắm. Ngày mai cô phải khoẻ.
Tôi hết sức yêu cầu như vậy.
"Không có mẹ ở đây. Chỉ có chiến tranh và bọn Đức."
"Ai sống qua chiến tranh rồi sẽ gặp mẹ."
Rita! Khẽ chứ! Nghe thấy không?
Chim kêu…
Chim ác là! Chim ác là kêu đấy, Rita. Nghĩa là có người làm kinh động chúng.
Chúng ta có khách. Osianina, đi gọi các bạn dậy. Nhưng phải bí mật, không được có tiếng động!
Bảo phiên dịch lại đây cho tôi.
Xin chào đồng chí chuẩn uý.
Xin chào. Chetvertak đằng ấy thế nào?
Nó đang ngủ, chúng em chưa đánh thức.
Đúng đấy. Cô ở đây làm liên lạc,
- Nhưng chớ thò đầu ra nhé. - Vâng.
Nào, chúng mày ra đi chứ!
Chúng đây rồi, hai tên.
Ba, bốn ...
Năm.
Sáu. Bảy. Tám. Chín. Mười.
Mười một. Mười hai.
Mười lăm.
Mười sáu.
Mười sáu tên, đồng chí chuẩn uý. Lúc đấy chỉ hai tên.
Đúng. Có thể đó là một nhóm trinh sát.
- Gurvich, quay lại với mấy người kia đi. Bảo Brichkina lại đây. Hết sức bí mật nhé! - Vâng.
Nhớ phải bò đấy, đ/c phiên dịch. Bây giờ chỉ có bò mới sống thôi.
Đồng chí chuẩn úy!
Sao vậy? Vui lên chứ Brichkina. Chúng có 16 đứa, thế là tốt.
Dễ phát hiện hơn nếu chỉ hai tên. Đường về nhà cô vẫn nhớ kỹ chứ?
Vâng, đồng chí chuẩn úy.
No comments yet. Be the first to leave one.