The first 200 lines.
Ở phần trước ...
Tôi đã hiểu tại sao họ tạo ra vị trí thứ 5 dành cho cô.
Lần cuối cùng chuyện này xảy ra,
gia đình bác sĩ Nottingham đã phải quyên góp
cả một toà nhà cho bệnh viện.
Và em xin lỗi
vì đã quá quan tâm
tới cả hai người.
Tôi biết là rất khó khăn cho anh khi phải ký duyệt bản ngân sách đó.
Những người đó không phải là bạn của anh, Max.
Họ là nhân viên của anh.
Dù tin hay không, anh đã làm những gì tốt nhất cho bệnh viện này.
Hôm nay tôi có thể bảo vệ các bạn,
nhưng ngày mai thì có thể không.
Tạm biệt.
Chả phải hầu hết mọi người đều bắt đầu một ngày bằng chào buổi sáng à?
Nhưng hôm nay không phải là ngày bình thường, Sandra Fall.
Hôm nay là ngày cuối cùng của tôi.
Vì là cuộc chia tay lớn, đầy xúc động ... 6 feet!
Xin lỗi.
- Anh có thể gọi tôi là Sandra. - Ồ!
Thật ý nghĩa.
Nghe này, tôi muốn cảm ơn
vì công việc cần mẫn và các danh sách nóng của cô,
và vì tôi bắt cô chạy khắp bệnh viện này
để mang thông tin cho tôi
từ văn phòng của cô.
- Được rồi. - Vì vậy, thứ lỗi cho tôi,
tôi đã chọn đại một thứ.
Tôi tặng cô một món quà nhỏ ...
Làm ơn đừng nói với tôi là mèo của cô đã chết.
Đó là phiên bản đầu tiên, cực hiếm, của cuốn "Gitanjali"
được viết bởi Rabindranath Tagore.
Có nhớ Vijay cũng từng có cuốn sách này?
Ông ấy hay đọc cho anh những bài thơ trong đó,
và đôi khi mắt anh lại ngấn lệ.
Nhìn kìa.
Hấp dẫn.
Bữa tối bít tết ngoạn mục của Peter Lugar
cho hai người.
Tôi biết đó là một trong những nhà hàng yêu thích của cô,
và tôi phải nói là vì quan tâm tới sức khoẻ của cô
và sự bền vững của hành tinh,
chưa kể đến sự tàn nhẫn khi đối xử với động vật ...
Giờ tôi ăn chay.
Ồ, tuyệt.
Vậy thì ...
Rất tử tế.
Rất chu đáo.
Anh đã quan tâm đúng chỗ.
Cái ống nghe đó từng thuộc về
Vivien Thomas, một trong những người hùng của cậu,
người đã sử dụng ống nghe đó
để đi tiên phong trong phẫu thuật tim hiện đại.
Tôi rất cảm kích.
Cảm kích? Hôm nay mọi người bị sao vậy?
Sao mọi người lại ...
- Thất vọng? - Phải.
Tôi chỉ muốn đối xử tốt với những người
tôi yêu quý nhất nơi này
cho một lần sau cuối.
Max, tôi phải nói thẳng với anh.
Món quà này còn hơn cả đẹp.
- Và? - Nhưng chỉ có một món quà duy nhất
mà tất cả mọi người cùng muốn,
đó là anh ở lại đây.
Phải rồi.
Chào ... Trevor Vaughan?
Báo cáo nhận nhiệm vụ, hy vọng là thế.
Phải, phải.
Rất xin lỗi vì đã bắt anh đợi.
Đó không phải phong cách của tôi, nhưng cách tổ chức
và lịch trình của tôi nói chung
đã trật khỏi đường ray kể từ khi tôi mất y tá trưởng.
Không sao. Tôi luôn tự khiến mình bận rộn.
Mong anh không phiền, tôi thấy thứ này trên bàn anh.
Cái ... À, vâng.
Một chút cuồng tín của cả khoa
về cuộc thi viết tiêu đề.
Anh có ý tưởng tuyệt vời nào mà tôi có thể dùng làm của riêng không?
Hy vọng là không bể kèo,
nhưng viết tiêu đề hóm hỉnh nằm ngoài bộ kỹ năng của tôi.
Drats, Trevor Vaughan.
Giờ nếu anh muốn nói về việc giữ gìn sức khỏe hành vi
thì tôi là người anh cần tìm.
Được rồi, thảo luận nào.
Được đào tạo tại bệnh viện St. Vincent ở Melbourne.
Tăng thứ hạng ở Tufts.
Quản lý Khoa sức khỏe hành vi tại Baptist.
Trevor, thật sự rất ấn tượng.
- Cảm ơn. - Vậy tôi cho là
câu hỏi lớn nhất mà tôi có lúc này
là anh xuất thân từ các tổ chức tư nhân.
Anh có thấy bất cứ vấn đề gì
khi làm việc tại một bệnh viện công như New Amsterdam?
Điều trở ngại duy nhất là tôi phải hoàn thành công việc
trong khi săm soi đôi mắt xanh tuyệt vời của anh.
À ...
Vậy ...
Anh ta nói vậy thật hả?
Anh ta ném cho anh câu đó
như thể bọn anh đang ăn mừng trên Đảo Lửa.
- Anh ta có dễ thương không? - Có dễ thương không à?
Như được gửi từ Asgard tới.
Được đục đẽo bởi các vị thần, em hiểu không?
- Anh ta biết rõ là vậy. - Ồ.
Combo chết người.
Em cũng vậy mà.
Em nghĩ hai ta đều đồng ý rằng 4 đứa trẻ nhà mình đã hạ thấp em.
Một chút thôi, tình yêu của anh.
Nhưng em biết không, kể ra cũng nể anh ta,
cái sự tự tin đó,
các hành động đó, trong một cuộc phỏng vấn ư?
Hoàn toàn không chuyên nghiệp.
Đúng là thế.
Không nghi ngờ gì cả.
Mặc dù, tình cờ là,
anh ta là ứng viên tốt nhất mà anh có
dưới sự cắt giảm ngân sách mới của Veronica ... Anh chỉ nói vậy thôi.
Rất tiếc là anh phải tiếp tục tìm kiếm, cưng ạ.
Anh biết.
Anh phải nói là, việc này khiến anh thấy có lỗi,
nhưng câu chuyện ly kỳ này
để lại vài cảm xúc khá tuyệt,
trong trường hợp anh vô tội.
Iggy, đừng tự cảm thấy tội lỗi.
Đôi mắt của anh tuyệt đẹp.
Cảm ơn, chồng tôi.
Anh sẽ tìm thấy ai đó thôi.
Anh biết.
Bác sĩ Malvo, đợi chút.
Em là một phụ nữ khó bắt kịp.
Em chạy 400m ở trung học.
Có thể hiểu được,
nhưng em dừng lại chút được không?
Về cơ bản thì đó không phải là cách để thắng một cuộc đua.
Anh đã nhắn tin cho em, và để lại cả tin nhắn thoại.
Em nói chuyện với anh được không?
Em biết anh muốn xin lỗi và nói rằng không liên quan gì
tới chuyện Claude bị sa thải. Em tin anh,
anh không báo thù. Đó không phải cách anh chơi.
Chuyện xảy ra với Claude thật lộn xộn.
Nhưng ta đã trải qua nhiều chuyện để kết thúc thế này.
Nhưng ... chỉ là ...
Giờ mọi chuyện quá phức tạp.
Em xin lỗi.
Chị biết là ta đã ngừng ăn thịt và cá,
nhưng em nói sao
với 20 đơn đặt hàng rau bina?
Chị đã chi bao nhiêu tiền?
Phần hay nhất đây.
Không xu nào, là quà của Max.
Không.
Chị đã chi bao nhiêu để mua suất nội trú của em?
Em nghe ở đâu ra vậy?
Trả lời câu hỏi đi. Khoản hối lộ lớn thế nào?
Chị không hối lộ. Chị không hối lộ ai cả.
Chị không ...
Tất cả những gì chị làm ... là môt khoản quyên góp.
Một khoản quyên góp để cho bạn gái của mình
một suất nội trú không hề tồn tại ở New Amsterdam?
Ta đều biết là em đùa
về vụ nội trú,
nhưng khi trưởng khoa đọc hồ sơ của một bác sĩ,
người được đào tạo tại Pakistan,
tại một bệnh viện vô danh, thì ông ta ngừng đọc.
Ý chị là, kể cả em có chữa được ung thư
thì em cũng giành được vị trí đó.
Tất cả những gì chị làm ... là mở mang tầm mắt cho trưởng khoa,
để ông ta thấy được ... em là ứng viên giỏi nhất.
Bao nhiêu?
90 ngàn đô la.
Leyla, chị làm vì em.
Vì chúng ta.
Chào hai người. Rất mừng đã tìm thấy cả hai.
Hai người có nghe nói về chuyện người đẹp mắt xanh
hôm nay đã bị tấn công ở Khoa tâm thần?
Có nghe không? Tin tức đã đến Khoa cấp cứu chưa?
Chính là tôi!
Họ có thích các món quà không?
Họ ... Họ rất thích.
Thích, nghĩa là sự thờ ơ vô cảm
được che đậy một cách hời hợt
với một chút tức giận.
Bỏ qua cho họ đi. Thật khó để nói tạm biệt.
Em dễ tính vậy.
Em sẽ rất nhớ nơi này, anh hiểu em mà,
nhưng ta sắp bước sang một chương hoàn toàn mới
trong cuộc sống cùng nhau tại London.
Thử nói với em là anh không hào hứng đi?
Anh rất, rất hào hứng.
Tốt.
Vậy là Luna đã ổn định trong vòng một tuần ở Connecticut
- với Glenn và Calvin? - Chuẩn.
Chúng ta đã bàn giao chìa khoá?
Đã xong.
Đã đăng ký chuyến bay?
Đã xong và xong.
Vậy đến lúc đi rồi.
Có vẻ không thật, nhỉ?
No comments yet. Be the first to leave one.