The first 197 lines.
Chị ổn chứ?
Tôi không nên hỏi thế.
Tôi biết chị không khỏe.
Nhưng chị có thể viết mấy chữ để ta trao đổi chút không,
hay bây giờ chị không đủ sức?
Chị muốn viết không?
Được rồi.
Được rồi, tôi có ý này. Chữ cái đầu tiên là gì?
- T. - T.
Không.
Được rồi.
Làm lại lần nữa nào.
Tôi biết, tôi xin lỗi.
Tôi xin lỗi.
Ta thử những chữ cái này nhé?
I.
N? Không.
Tôi...
Chị nói lại đi.
Có phải tại cái ống thở không? Cái ống thở ấy?
Chị muốn bỏ cái ống thở đi không? Chị muốn tôi bỏ cái ống ra không?
Chị muốn bỏ nó ra? Nhưng nếu tôi bỏ ra, chị sẽ chết thì sao?
PHIM TÀI LIỆU NETFLIX
Tôi là Violeta gọi từ Phòng chăm sóc đặc biệt
của Bệnh viện Highland.
Vâng, 14:19 là thời điểm tử vong.
Bệnh nhân nam 66 tuổi, nhiễm HIV.
Có tiền sử sa sút trí tuệ và phổi tắc nghẽn mãn tính.
Có thể đã dùng chất kích thích quá liều, trước là cocaine, giờ là methadone.
TÁC PHẨM CỦA F/8 FILMWORKS
Đây là ai? Gọi giường cấp cứu vào đây.
Không sao rồi.
- Ghi lại điện tâm đồ... - Điện tâm đồ.
HỢP TÁC VỚI MOTTO PICTURES
Tôi chỉ nghĩ là ta cần cân nhắc
"Bệnh nhân thực sự muốn gì?" Bởi vì nếu anh ấy không chịu
dùng kháng sinh, ta buộc phải phẫu thuật
đặt dẫn lưu não thất.
Tình hình bệnh nhân không khả quan,
anh ấy đã 30 tuổi,
ta không biết bệnh tật sẽ ảnh hưởng
đến việc ra quyết định của anh ấy thế nào, ta không biết được.
Nên tôi không đồng ý bây giờ ta quyết định để bệnh nhân tử vong.
ĐẠO DIỄN BỞI DAN KRAUSS
Thực tế là thế này.
Chúng ta, tất cả những người đang đứng đây, đều sẽ phải chết
và tốt nhất là trước khi chết, ta có quyền lựa chọn chết như thế nào.
Em yêu, anh biết có rất nhiều dây rợ ở đây.
Rất khó chịu. Anh biết. Anh biết mà.
KHÁCH THĂM BỆNH NHÂN
Không sao đâu em, anh biết mà.
Vì sao có nhiều dây như thế
là để em không kéo cái gì ra khỏi người. Để bảo vệ em.
Nghe không?
Anh biết em không nói được, hả?
Em muốn...anh giúp gỡ dây ở chân ra?
Anh không thể, em biết mà.
Em muốn ngồi dậy?
Anh không làm được.
Được rồi, nếu đấy là điều em đang cố nói với anh thì anh hiểu rồi.
Anh biết, em muốn anh gỡ dây ra cho em.
Được rồi, không sao đâu.
Tôi phải nói là nếu các cơ của cô ấy không hoạt động trở lại...
Nếu cơ bắp hoạt động trở lại thì, anh biết đấy...
- mọi chuyện sẽ đơn giản hơn. - Tôi hiểu.
Nhưng nếu bây giờ, những biểu hiện của cô ấy cho thấy bệnh tình trở nặng...
Hoặc...kể cả không thay đổi.
Không thay đổi.
Cô ấy sẽ phải nhờ đến máy móc trợ giúp mới có thể hô hấp được.
Liệu có thể có phương án nào khác,
hoặc phải dùng đến cái máy thông khí đó, thật sự...
chỉ có hai lựa chọn này sao?
Phẫu thuật mở khí quản là...
thực sự là phương án can thiệp tốt nhất chúng tôi có thể đưa ra lúc này
nếu như cô ấy đồng ý, một cách tự nguyện, là phụ thuộc vào máy để duy trì sự sống.
Đây có phải điều cô ấy mong muốn không
hoặc là cô ấy có thể chấp nhận không?
Có phải...như vậy nghĩa là
cô ấy sẽ sống thực vật?
Có phải...ý tôi là...
tương tự như vậy đúng không?
Vâng, một dạng sống thực vật.
Tôi cần cô giúp tôi vượt qua giai đoạn này.
Tôi phải làm điều đúng đắn cho cô ấy.
Anh sẽ làm điều đúng đắn cho em.
Vậy là bà ấy đến bệnh viện
- bằng xe hơi và... - Không. Bà vốn ở trong xe.
Họ đang cố đưa bà ấy đến bệnh viện thì bà ấy đột quỵ.
Khoảng 16 đến 26 phút sau cơn đột quỵ tuần hoàn máu mới trở lại.
Từ 16 đến 26 phút ngừng tim.
Người nhà đã hô hấp nhân tạo trong xe?
- Đúng. - Được rồi.
Sáng hôm ấy, chị bảo mẹ là sẽ đưa bà đi bệnh viện.
Mẹ không muốn gọi cấp cứu
vì...nghĩ đến $2000 chi phí.
- Chị biết đấy... - Ồ...
mẹ tôi có hơi...
Cuối cùng bà cũng chịu đi.
- đang trong lúc không dư dả cho lắm. - Tôi rất tiếc.
Vâng, rồi mẹ lên xe của chồng tôi, chúng tôi lái xe đi,
mẹ đột nhiên nói, "Các con, nhanh lên!" và rồi mẹ...
Chúng tôi phải kéo bà ra khỏi xe và bắt đầu cấp cứu
bằng hô hấp nhân tạo.
Lúc đó chắc cô sợ lắm.
Ôi, tôi phát hoảng luôn.
Tôi rất ấn tượng. Phải nói là mẹ cô rất may mắn.
Ta nói tiếp nhé. Cô biết gì về tình hình của mẹ?
- Họ nói cần phản ứng mạnh. - Đúng.
Tôi kiểm tra xem mẹ có thể phản ứng gì không.
Ban đầu, tôi chạm tay mẹ,
tôi làm đủ trò mà bà ấy không hề mở mắt.
- Tôi chạm vào tay mẹ. - Vâng?
mở mắt trừng trừng.
Chị Selena? Hãy nắm lấy tay tôi.
Nắm lấy tay tôi.
Chị nắm lấy tay tôi đi.
Được rồi.
Tôi có muốn bà ấy nhìn thẳng vào mắt tôi và
làm theo tôi nói không?
- Có. - Có, tôi rất muốn.
Tôi có lo lắng rằng
có thể ta sẽ không thấy được phản ứng nào nữa không? Có chứ.
Đối với tôi, toàn bộ tình huống lúc đó chính là một phép màu.
- Đúng. -Tôi tin sẽ có phép màu khác.
Cô ấy là một người con hiếu thảo, cô ấy sẽ làm bất cứ điều gì
để cứu sống mẹ. Cô ấy rất kiên cường trước khó khăn,
nhưng có lẽ việc tự mình đưa ra một quyết định như thế
là quá sức đối với cô ấy.
Đúng vậy.
Tôi tin các anh hiểu chuyện này. Cháu gái các anh rất may mắn.
Con bé là con một. Chị ấy là tất cả của nó.
Tôi hiểu.
Thật sự rất khó khăn.
Liệu có một biện pháp chẩn đoán nào có thể đưa ra kết luận chắc chắn
và chính xác rằng Selena không thể hồi phục được nữa không?
Bà ấy sẽ không tỉnh lại và trở lại bình thường, tôi không biết
đã có ai nói rõ ràng điều này với mọi người chưa.
Đây là lần đầu tôi nghe.
Mỗi ngày, những bệnh nhân bị thương tổn thần kinh
quá nặng đều phải gắn vĩnh viễn máy móc hỗ trợ lên cơ thể.
Thật không may, bác sĩ chúng tôi cũng rất đau khổ, vì dường như
chúng tôi chỉ đang cố cứu lấy một cơ thể,
giữ cho cơ thể ấy sống sót
chứ không phải đang cứu một con người.
Nhưng Chúa đã cho tôi thấy
thật sự có phép màu, và chúng tôi cầu mong nó sẽ xảy ra một lần.
Tôi hiểu rồi.
Nếu tôi phải tự mình quyết định,
bỏ máy móc đi và tôi vẫn tự thở được, tốt lắm, đó là Chúa đã an bài.
Nếu tôi không tự thở được, không sao,
Chúa cũng đã an bài.
Cô biết đấy, tôi tin những lời cầu nguyện...
nhưng tôi cũng tin vào lẽ tự nhiên.
Thật sự rất khó khăn.
Tôi sẽ hối hận nếu không phẫu thuật khí quản
bởi vì đó là...em gái của tôi.
Nhưng tôi...
Tôi không chịu đựng nổi.
Tôi hiểu.
Tôi muốn thử mọi cách có thể.
Tôi chỉ muốn thử khi còn có thể, cái gì cũng được.
Trên đời có rất ít thứ ta có thể đảm bảo chắc chắn 100%.
Nếu ta phán đoán sai, ta sẽ gây tổn thương cho người khác.
Điều tôi lo lắng là nếu ta tiếp tục can thiệp
nếu ta tiếp tục làm điều này điều kia lên cơ thể cô ấy
- cô ấy sẽ khổ hơn. - Vâng.
và chưa chắc đã hiệu quả.
Hồi tôi mới làm bác sĩ thực tập,
tôi từng được yêu cầu đặt một ống thông tĩnh mạch lớn vào cổ bệnh nhân.
Bà ấy đang hấp hối.
Tôi lập tức khẩn trương cứu sống.
Ngay trước lúc chuẩn bị xong, tôi ngẩng mặt lên và nhìn thấy
một y tá đang đứng ở hành lang,
cô ấy nhìn tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi và nói,
"Gọi cảnh sát đi. Họ đang hành hạ bệnh nhân trong phòng chăm sóc đặc biệt."
Trái tim tôi như ngừng đập.
Tôi chợt nhận ra, "Trời ơi, cô ấy nói đúng.
Những gì tôi đang làm bây giờ không hề giúp bệnh nhân.
Tôi không thể loại trừ căn bệnh đang giết chết bà ấy."
Và tôi không muốn làm như vậy nữa.
Vô gia cư, suy nhược cơ thể không phục hồi được.
Ông ấy đã phải nằm đây từ rất lâu rồi.
Chúng tôi sẽ trông nom bác,
- giúp bác cảm thấy tốt hơn. - Vâng.
Bác có gia đình hay bất cứ ai
là họ hàng không?
Không, tôi không...
Vâng? Sao ạ?
Tôi không quen biết ai.
Vậy thì chúng tôi sẽ chăm sóc bác.
Được rồi.
Nếu điều trị, ta phải phẫu thuật mở não thất.
- Vậy thì... - Nếu mọi người phản đối
nếu bảo tôi, "Không, ông ấy chấp nhận tất cả.
Ông ấy muốn sống, cho dù là sống thực vật bên một cái máy thở
và ống thông dạ dày đến cuối đời," chúng ta sẽ phẫu thuật.
Tôi không nghĩ bệnh nhân có thể quyết định được,
No comments yet. Be the first to leave one.