The first 200 lines.
=== Tập 2x05 - Finger Patrol === --- Patrol Ngón Tay ---
Đây. Thà muộn còn hơn không đúng chứ?
Anh biết không, tôi đã nghĩ ra trong đầu mình nguyên cái kế hoạch
trong trường hợp anh lại mời tôi đi chơi lần nữa.
Tôi sẽ thật dịu dàng và sẽ kiểu, "Tất nhiên, tôi rất sẵn lòng."
- Và rồi cho anh leo cây. - Vậy thì, chuyện gì đã xảy ra?
Anh đã mời tôi thật.
Từ bây giờ...
Từ bây giờ, hãy cứ từ từ thôi.
Xem mọi chuyện tiến triển thế nào.
Tôi thích thế.
Tuyệt.
Hãy làm vậy.
Cùng xem chuyện này sẽ đi đến đâu.
Này, anh bị dính một chút ở đó.
Khởi động chế độ giết người.
Grid, khoan đã.
Vui thật đấy. Tôi mừng là chúng ta đã làm chuyện này.
Grid, Grid, Grid, không, dừng lại! Grid, dừng lại! Không, không...
Ôi, Roni.
Cái quái gì vậy ông nội?
Xin lỗi đã ngắt ngang đêm ác mộng của cậu nhá.
Đó không phải ác mộng.
Thế thì mộng tinh vậy. Kệ mẹ cậu.
Cậu thấy cuộn băng đâu không? Tôi để ở trong phòng tôi.
Không.
Sao vậy? Có gì trong đó?
Sếp thú nhận tất cả thứ cứt đái kinh hãi mà ổng đã làm với tôi.
Vãi!
Tôi đoán giờ cái đó là bình thường ở đây rồi.
Này, xin thứ lỗi.
Một trong hai người có tình cờ thấy một cuộn băng nào không?
Thật tốt khi lại được ngồi đây với cô, Jane.
Giống như ngày xưa.
Không như ngày xưa đâu.
Sẽ không bao giờ được như xưa cả.
Cái thứ Josh Clay đưa cho tôi đã hết rồi.
Hết thật rồi.
Cô có biểu hiện triệu chứng nào của việc cai nghiện không?
Biểu hiện như một đống cứt thảm hại thì có tính không?
Tôi có thể thấy nó hết dần
khi tôi đéo bị mất quyền kiểm soát nhân dạng.
Tôi đã suy nghĩ về điều tiếp theo tôi sẽ làm.
Tôi phải chích hay hít cái lồn gì bây giờ để có thể...
Tôi là người duy nhất có thể làm nhân dạng chính và tôi đã phá hỏng hết.
Họ đều tỏ ra tức giận với tôi.
- Cô đã làm những gì cần thiết. - Cần thiết con cặc.
Vấn đề không phải là tôi. Con bé mới là quan trọng.
Chúng ta có thể bắt đầu lại.
Tại sao chúng ta không bắt đầu bằng việc vẽ một bản đồ mới của Ngầm Giới nhỉ?
Vẽ ra một lược đồ chính xác, và tìm hiểu xem mỗi nhân cách cần gì và muốn gì.
Baby Doll.
Chúa ơi. Tránh xa ra! Ông là một kẻ tệ hại và dối trá!
Cháu gái, cháu là người cuối cùng trên thế giới này mà ta muốn làm hại.
Nhưng cháu nói đúng. Ta rất tệ bạc
và ích kỷ
và ta xin lỗi.
Nếu cháu có thể cho ta cơ hội, ta sẽ cố gắng trở nên tốt hơn.
- Cháu ghét ông lắm! - Ôi, cô bé đáng thương.
Đau lắm. Cháu... Mặt của cháu đau,
và cổ họng cũng đau nữa, và đầu cháu cảm giác như đàn ong vậy.
Cháu cảm thấy... Cháu cảm thấy thật cô đơn.
Cháu lúc nào cũng cảm thấy cô đơn sẵn rồi.
Chắc chắn phải có gì ta có thể làm để lau đi những giọt nước mắt này.
Baby Doll.
Đây là Dorothy.
Tớ thích kiểu tóc của cậu.
Tớ cũng thích của cậu.
Đây là phòng của cậu hả?
Trời đất ơi!
Sao cái gì cũng thật xinh xắn
và thật mềm mại nữa!
- Tớ xin lỗi. Tớ... - Không sao hết.
Cậu có thể chơi với bạn ấy nếu cậu thích.
- Tên cậu ấy là gì thế? - Sĩ quan Cork.
Còn đây là Mallory.
Wow.
Đây là Frank và Ramona. Họ là vợ chồng đấy.
Các khách hàng chú ý.
Đừng quên xem qua phân bón đặc biệt của chúng tôi.
Hãy ghé qua gian hàng số 5 và mua ngay hôm nay.
Xin lỗi. Tôi đang tìm Mickey Harris.
Cô tìm thấy rồi. Tôi có thể giúp gì?
Ồ, chà, thực ra, tôi đến đây để giúp chị.
Bài báo này nói Đoàn kịch Cộng đồng Cloverton đang mở các buổi thử vai,
và tôi có thể liên lạc với đạo diễn.
Đạo diễn kiêm biên kịch.
- Chị nhắc lại được chứ? - Tôi là đạo diễn kiêm biên kịch
của Đoàn kịch Cộng đồng Cloverton, và tờ báo này cũ rồi.
Buổi thử vai là ngày hôm qua.
Chà, cô Harris, tôi có thể thấy chị là một người bận rộn,
với việc đạo diễn và viết kịch bản và cả làm trợ lý bán hàng nữa.
Tôi không dám mơ tới việc làm phí thời gian của chị đâu.
Hãy tin tôi, điều này sẽ cực kỳ thỏa đáng.
Được rồi, bắt đầu đi.
Bắt đầu.
Ở đây?
Gian hàng số 3?
Tôi cho rằng cô đã chuẩn bị một đoạn diễn.
Tất nhiên rồi.
Tôi không thể xem tiếp.
Họ thật trẻ trung và xinh đẹp.
Tại sao họ phải già đi chứ?
Mẹ ơi, là con đây.
Con đã trưởng thành rồi.
Mẹ...
Nhìn con đi.
Một phút thôi...
- Dọn dẹp ở gian hàng 5. - ...như mẹ thực sự thấy con vậy.
Tôi xin lỗi. Xin lỗi, chúng ta thử lại được không?
- Mickey, kiểm giá, gian 6. - Đó là tôi đấy, cô gái.
Tôi nghĩ chúng ta xong rồi.
"Rita năm 84."
"Cuộc thi giữa các ngôi sao truyền hình." "Jane/Mama Pentecost."
Ơ địt mẹ cái băng ngu chó ấy đâu rồi nhờ?
Oắt đờ hợi?
Anh tìm gì sao?
- Củ cải gì đây? - Một số cải tiến khả thi,
các ý tưởng, tôi vẫn chưa chắc chắn lắm.
Cải tiến? Cho tôi? Như mấy đống cứt của Cyborg đó hả?
Ý tưởng là vậy, phải,
nhưng những thứ Victor Stone có không phải thứ Cliff Steele cần.
Anh thấy thế nào về việc có lại thêm các bộ phận của con người?
Bộ phận nào?
Tôi muốn cho anh lại hệ thống xúc giác.
Cảm giác...được đụng chạm.
Và cái thứ điên rồ này là ý tưởng của ông để tôi giống người hơn sao?
Không. Lạy Chúa, không.
Bản vẽ đó, tất cả bản vẽ chỉ là sự mơ mộng của tôi.
Những ý tưởng tệ hại, một mớ rác rưởi mà tôi phải
bỏ qua trước khi có thể hy vọng hoàn thành kết quả cuối cùng.
Đây là một chiêu trò phải không?
Muốn tôi địt ghét ông nữa chứ gì,
hay là ông thực sự có thể làm được vậy?
Vì mơ mộng sai chỗ là thứ cuối cùng tôi cần đến, Sếp.
Sau tất cả mọi chuyện chúng ta đã trải qua,
tôi nghĩ chúng ta đã qua giai đoạn chiêu trò rồi.
Nhưng tôi thật sự cần anh phải kiên nhẫn.
Để hiện thực hóa điều này cần nhiều năm.
Thập kỷ, có thể là vậy.
Ông có sống được tới thập kỷ không?
Phải rồi. Kiên nhẫn.
Anh đang làm gì vậy?
Anh gọi đồ ăn hả? Cho tôi xem thực đơn được không?
Tôi vừa hẹn gặp con trai tôi, Paul.
Nghe hứa hẹn đấy.
Chúng tôi sẽ dọn dẹp ngôi nhà của đứa con trai đã chết của tôi.
Nghe ít hứa hẹn hơn rồi đấy.
Cậu ta đang cố vượt qua và bước tiếp.
Tôi nghĩ rằng giúp đỡ nó là điều tối thiểu nhất tôi có thể làm.
Khi nó hỏi là ai gọi vậy, tôi đã nói là Larry Trainor.
- Tôi không nói được gì thêm. - Ít ra anh đã nói gì đó.
Tính ra, anh đang có một ngày tuyệt vời hơn tôi nhiều.
Cô đã đi thử vai.
Tôi đã mở miệng. Nói vài từ.
Nhưng tôi không biết có nên gọi đó là một buổi thử vai
cũng như có nên gọi bản thân mình là một diễn viên hay không.
Cô mang ly rượu đó theo được không?
Cliff.
Xin chào, Cliffie.
Chú khỏe không, Cliff?
Tuyệt cmn vời.
Hai đứa bay giờ chơi với nhau rồi à?
Hai cô bé nắm trùm của mọi tai họa? Hay đấy.
Vâng, thưa quý ngài. Chúng cháu là đôi bạn rất thân.
Chào.
Hai đứa nó dễ thương vãi cứt.
Anh bạn, anh đã bỏ lỡ bữa tiệc trà quỷ quái rồi.
Đéo gì?
Gì?
B-A-B-Y-D-O-L-L.
Ai siêu nhất? Baby Doll!
Cậu muốn tớ nghĩ cho cậu một bài hát hông?
Tớ siêu lắm đó. D-O-R-Y...Không, khoan đã.
D-O-R-O-T-E-E. Dorotee!
Chúng ta ngồi xuống một tí nha?
Không, không. Bãi cỏ này là dung nham đó.
- Mình mệt rồi. - Ôi, không, đừng mệt mà.
Chơi trò khác nha.
Đuổi bắt!
Thuyền hải tặc!
Thuyền hải tặc?
Trò chơi trẻ con cho những bé gái.
Giờ ông chịu nói chuyện với tôi sao?
Tôi tưởng tôi đã nói rồi mà, tôi không phải người lớn.
Mau lên. Cậu phải xoay tròn.
Nếu cậu không xoay tròn, thế giới sẽ phát nổ.
Tớ thắng rồi! Tớ thắng rồi!
Tớ là cái máy xoay tròn siêu nhất!
Ta có thể cảm nhận thấy sự bực bội của ngươi, cô gái đáng mến.
Thôi đi.
Mọi trái cây đều phải đơm chín.
- Kể cả ngươi. - Thôi ngay!
- Cậu nói chuyện với ai vậy? - Không ai cả.
Chỉ là một người bạn.
Ở trong đầu cậu hả?
Tớ có rất nhiều bạn trong đó.
Cho tớ gặp họ được hông? Đi mà, đi mà?
- Cậu phải tỏ ra lịch sự đó. - Tớ lúc nào cũng lịch sự hết.
- Hứa nha? - Uh-huh.
No comments yet. Be the first to leave one.