The first 200 lines.
Cô nghĩ là mấy cái vòng cao su tự mua vui cho chúng được à, cô Jones?
Tuần trước là một chuỗi kẹp giấy dài 20 feet,
và có người báo là cô đã mang
6 lốc Diet Coke từ bếp nhân viên về nhà.
Hai. Tôi chỉ lấy hai lon thôi.
Nếu cô may mắn, họ sẽ không sa thải cô. Chỉ lại trừ lương của cô thôi.
Cũng không mấy khó khăn để biết là
anh không thể mua nổi bộ đồ đó với đồng lương của một quản lý cấp trung.
Cô đang nói gì thế?
Còn không kể các chuyến đi hàng tuần đến thành phố Atlantic.
Rồi còn có cô nhân viên Jane Smith không tồn tại này nữa?
Cô đi quá xa rồi đấy.
Thứ không xuất hiện là những khoản tiền mất tích này.
Cái từ đấy là gì nhỉ...
Tham ô? Hay là từ kia? Bắt đầu bằng chữ "F."
Trọng tội (Felony)?
Cô muốn gì?
- Cũng như anh thôi. - Để cô bỏ việc?
Thực ra, nếu anh sa thải tôi và cho tôi 6 tháng tiền đền bù thì tốt hơn.
Và một bản giới thiệu hấp dẫn nữa, không thì tôi sẽ email cho bên nhân sự.
Một kẻ tống tiền tài năng.
Bố mẹ cô chắc tự hào lắm nhỉ.
Này, hóa ra tớ rảnh để đi uống nước rồi.
5 giờ ở chỗ nào đấy, và tớ cũng cần sửa lại bản lý lịch của tớ.
Cậu sẽ cho việc uống rượu ban ngày vào phần "Kinh nghiệm" hay "Kỹ năng đặc biệt"?
- Lần này lại là gì? - Anh ta là một thằng khốn.
Và công việc đang "rút linh hồn cậu qua một cái máy Xerox" à?
Không, đấy là việc trước rồi.
Công việc này đang hút hết não của tớ qua lỗ thông khí.
Cậu chán bởi vì cậu vượt quá tiêu chuẩn của mấy công việc vớ vẩn này.
Thế mà tớ vẫn chưa đủ tiêu chuẩn cho bất cứ việc gì khác.
Nhảm nhí. Này! Cậu giỏi làm mấy chuyện nhảm nhí.
Cô có muốn chơi trò Phép thử tình yêu với tôi không? Tôi nghĩ chúng ta là một cặp đấy.
Thật là một đề nghị tuyệt vời, nhưng giờ tôi đang bận.
Tôi biết cô.
Nhưng lúc đấy cô tóc đỏ. Tôi xem chương trình của cô.
Là Patsy! Patsy đây! Tôi thực sự muốn làm bạn với bạn.
- Lâu lắm rồi. - Lúc đấy tôi 12 tuổi.
Tôi học được rất nhiều từ Patsy.
Patsy dạy tôi cách cầm điều khiển bằng một tay,
và dùng tay kia đánh ông giám mục hói đầu.
Tôi sẽ chơi cùng anh.
Tất nhiên rồi. Sao lại không?
Jess, không đáng đâu.
Tớ nghĩ là có đấy.
Nhưng giờ tôi không thích trò Phép thử tình yêu cho lắm.
Trò Thử sức mạnh thì sao nào?
Tôi thắng, anh trả tiền cho chúng tôi,
xin lỗi bạn tôi, và đi kiếm chỗ khác mà chè chén.
Tôi thắng thì sao?
Tôi sẽ đưa anh ra ngoài và gặp gỡ cậu nhóc hói đầu đấy của anh.
Được thôi.
Các quý ông và quý bà. Chào mừng đến sự kiện chính.
Chiến đi, Bobby! Anh làm được mà.
Ouch!
- Đau đấy nhỉ! - Whoo-hoo!
Dứt khoát vãi!
Có vẻ khó quá nhỉ.
Vẫn chưa đâu, nhưng tôi chắc là cô sẽ đưa tôi đến đó.
Là một cú knockout!
Cái gì?
Whoa!
Xin lỗi.
Tôi không nghe thấy, đồ khốn.
Xin lỗi.
Cậu ấy tập bài "30 Ngày Ác Mộng". Jillian Michaels thay đổi cuộc đời cậu ấy.
Cậu có thể dùng khả năng của cậu cho việc gì đó có ích hơn.
Cậu có thể bay...ờm, nhảy.
Là ngã có điều khiển thì đúng hơn. Này, tớ có ý này.
Sao cậu không mặc một cái áo choàng và chạy quanh New York?
Cậu biết là tớ sẽ làm thế nếu tớ có thể mà.
Tớ không hiểu.
Cậu có tiền, vẻ ngoài, một chương trình radio, đáng sợ, nếu không phải là đáng yêu, người hâm mộ
và cậu còn cự kỳ nổi tiếng. Cậu còn muốn gì hơn nữa?
Cứu thế giới, tất nhiên rồi.
Cậu muốn làm anh hùng chứ gì? Tớ sẽ cho cậu biết cách làm anh hùng.
Trish Walker bao hết tiền rượu, mọi người!
Trước khi gặp Kilgrave...
và sau khi gặp Kilgrave.
Ôi, Chúa ơi.
Bức ảnh đó mới chỉ chụp sáu tháng trước.
Sau đó Kilgrave tóm được anh ấy.
Tôi nghe tiếng anh ta lê bước trong hành lang mỗi buổi sáng
vào lúc 10 giờ kém 15, đều đặn.
Người nghiện không biết cách giữ thời gian biểu đều đặn.
Tôi không bao giờ nghĩ nhiều về việc đó. Nhưng...
Main Street.
Birch Street.
Higgins Asshole Drive.
Mẹ kiếp!
4 tháng trước, anh ta cũng vừa chuyển vào phòng ở cuối hành lang.
Sau khi Kilgrave giữ được anh ta.
Kilgrave cũng phải mất khá nhiều công sức.
Nhưng đấy là một vỏ bọc tốt.
Mọi người đều xua đuổi kẻ nghiện ngập.
Malcolm thạo việc làm gián điệp rồi.
Anh ta có thể làm nghề đấy luôn nếu Kilgrave không làm anh ta chết vì thuốc quá liều.
Chúng ta sẽ cứu anh ấy ra.
Không phải trước khi tôi bắt được Kilgrave.
Biên dịch: Vân Cua, Khắc Lan. Biên tập: Tăng Hải Đạt.
Xin lỗi, xin lỗi. Cô vừa nói gì với anh ta?
- Xin lỗi, tôi muộn rồi. - Làm ơn đi, tôi đang cố giúp một người bạn.
Tôi bảo anh ta đi đến ki-ốt số 16 ngoài công viên.
Tại sao?
Một gã người anh bảo tôi đi tìm một người quàng khăn xanh và trắng và...
Tôi không có thời gian cho chuyện này.
Này anh, anh có định mua gì không thế?
Đây không phải là thư viện công cộng.
Này anh, tôi đang nói với anh đấy. Anh muốn tôi gọi cảnh sát không?
Này!
Tôi bảo đây không phải là thư viện.
Cầm cốc cà phê lên.
Tạt nó vào mặt ông đi.
Đi nào, đồ nghiện.
Ông có sao không?
Đọc tin nhắn đi, Trish. Tôi biết hắn ta đang làm gì.
Cách hắn ta gặp mặt. Gì cũng được. Gọi cho tôi.
Bố khỉ.
Ah.
- Ai đấy? - Hàng xóm của cô, Ruben.
Tôi nghe có tiếng vỡ và tôi lo cho cô.
Mọi chuyện ổn cả chứ?
Tôi không sao.
Tôi và chị tôi nướng bánh suốt cả ngày. Tôi mang đến cho cô ít bánh chuối đây.
Đừng nói với chị ấy nhé? Cô có thích bánh chuối không?
Không.
Trish, là tôi.
Cái quái gì thế, Trish? Người gác cửa bảo cậu có nhà.
Cậu quay lại sau được không?
Sau à?
Cậu bảo cậu muốn giúp Malcolm. Đến lúc mặc áo choàng vào rồi đấy.
Chúng ta sẽ không bao giờ biết được Malcolm sẽ gặp Kilgrave ở đâu.
Bởi vì hắn ta ép ai đó báo địa điểm cho Malcolm vào phút cuối.
Kilgrave đang cẩn trọng bởi vì hắn biết cậu nhắm vào Malcolm sao?
Không, hoặc Malcolm có thể chết. Nhưng hắn ta sẽ không tôi tiếp cận hắn.
Nên tôi phải dùng súng tầm xa bắn mũi thuốc sufentani vào hắn.
Sẽ không làm được nếu hắn di chuyển.
Cuộc đột kích bắn tỉa tầm xa cần phải có kế hoạch.
Đối tượng của cô cần phải ở trong một vị trí đã được quyết định trước,
tốt nhất là nên cách xa dân thường.
Vậy là tôi nghĩ cậu đã bỏ qua việc anh ta cố giết cậu rồi nhỉ.
Phải cần đến súng lục. Tiếp sát và cá nhân.
- Hắn ta sẽ chết trước khi kịp ngã xuống đất. - Tôi cần hắn sống, Rambo.
Tôi sẽ làm hắn bất tỉnh, tôi chỉ cần một chỗ để giấu hắn thôi.
Một viên đạn vào đầu thì hiệu quả hơn đấy.
Không phải cho cô bé đang phải ngồi tù, bị buộc tội vì tội ác của hắn.
Không có bằng chứng là hắn ta tồn tại thì cô bé sẽ đi đời. Và điều đấy là vì tôi.
Nên đây là quyết định của tôi.
Tôi sẽ quyết định.
Dù cô có khả năng gì,
tôi đoán là sẽ không bao gồm việc đầu hàng, rút quân,
hay cô lập kẻ địch đâu nhỉ.
Anh ấy là anh hùng chiến tranh.
Anh ta cũng là người rất hối hận vì đã tấn công cậu,
cho đến khi anh ta quyết định biến nó thành cơ hội chơi bời.
- Chuyện không phải như thế. - Và cũng không phải là việc của cậu, Jess.
Miễn là tôi không phải làm việc cùng anh ta. Tôi cần cậu thuê một chiếc xe và lái nó.
Cậu vẫn chưa có bằng lái xe à? Cậu có vấn đề gì với mấy cái xe thế?
- Khoan đã, Trish là tài xế ấy hả? - Tôi tham gia.
Không, không, không. Một anh chàng từ đội cũ của tôi sẽ lái.
Không đời nào!
Nhưng chúng ta cần người đã được huấn luyện, không phải một người dẫn chương trình radio.
Tối qua vui đấy, nhưng thế không có nghĩa là tôi cần ý kiến của anh.
Tôi biết, tôi cũng không cần đâu.
Em nói đúng, tôi hơi quá rồi. Tôi xin lỗi.
Oh!
Khỉ thật. Tôi phải lên sóng trong 1 tiếng nữa. Biết sao không? Mặc kệ đi, tôi sẽ hủy.
Không, Kilgrave phải thấy là mọi việc vẫn bình thường.
Tôi có thể giúp.
- Cảm ơn, nhưng tôi không cần anh. - Cô có cần đấy.
Không, cậu ấy không cần.
Nhưng thực tình, anh ấy có thể có ích đấy.
Tuyệt! Gọi cho tôi và cho tôi biết kế hoạch nhé.
- Tôi đi mặc quần đã. - Tốt đấy.
Anh sẽ phải đến rất gần.
Độ chính xác của súng gây mê chỉ khoảng 20 feet.
Hắn ta luôn quay lưng vào tường. Hắn sẽ thấy anh đến.
Hắn sẽ không thấy tôi.
Nếu anh giỏi thế, sao anh lại bị đuổi khỏi đội đặc nhiệm?
- Tuyệt mật. - Tất nhiên là thế rồi.
Đây là nhà an toàn à? Trông như cửa hàng đồ nội thất thập niên 70 thế.
Tầng 2 là cơ sở CDC không sử dụng nữa.
Một lính của tôi là điều tra viên của họ. Giữ một vài bệnh nhân số 0 ở đây.
Nó có một phòng bệnh biệt lập.
- Anh biết nhiều thứ về đặc công nhỉ. - Ờ.
Nhưng anh không biết gì về Kilgrave cả.
- Đúng. - Sai.
Đúng, nghĩa là tôi không biết.
Bất cứ điều gì. Anh không biết bất cứ điều gì cả.
Tôi không biết gì cả.
Cho tôi xem phòng bệnh biệt lập đấy đi.
- Không, tôi biết một điều. - Chúa ơi.
Tôi biết ngày mai tiếp cận Kilgrave là quá sớm.
- Cần phải có kế hoạch bắt người. - Tôi có kế hoạch.
Thêm nữa, Kilgrave biết tôi ghét chụp ảnh. Hắn ta sẽ biết tôi sẽ phát hiện ra Malcolm.
Ờ, đúng. Tôi phát hiện ra đấy là Malcolm.
Anh cũng xua đuổi anh ta như tôi thôi.
Lại thêm một lý do để đi vào mà không chuẩn bị.
Có cả cách âm nữa. Không có gì vào hay ra.
Tôi có thể cài chương trình bảo vệ, nhưng phải chờ đến ngày kia.
No comments yet. Be the first to leave one.