The first 158 lines.
Câu chuyện về "Dải đường sắt trong Ngân hà" đã bắt đầu từ một giờ học về các vì sao như thế...
Cậu bé Giovanni, nhân vật chính của câu chuyện là một thiếu niên nghèo...
Người cha cậu hiện đang đi đánh cá ở mãi ngoài vùng biển khơi phía Bắc...
Cứ sau khi hết giờ học, Giovanni lại phải đi làm đỡ đần người mẹ đang đau ốm của mình.
Giovanni có một người bạn thân mà cậu rất yêu quý, Campanella
Cho dù Giovanni có bị bạn bè bắt nạt, thì Campanella vẫn luôn xuất hiện và bênh vực
Đợi anh, em kiếm tìm kí ức về một đêm trăng
Một đóa hoa thơm kéo lại gần những gợn sóng lăn tăn
...và không gì ngoài anh, bao trùm lên cơn gió còn vương lại
Và thế rồi em có thể thấy được bầu trời...
Em muốn cho anh thấy cơn mưa thấm ướt mặt biển đang gào thét
Những ước mơ được tô vẽ không biết tự lúc nào đã nằm lẫn vào trong cát.
...và đừng khóc khi màu sắc đã bao trùm lên thời gian
Và thế rồi, em có thể thấy được bầu trời
Em chỉ muốn gửi tới anh khoảnh khắc mà giai điệu ngân lên...
Bao bọc lấy đôi bàn tay bé nhỏ.
Ngay cả khi có được anh, liệu gió có ngừng thổi ?
Hay liệu rằng em sẽ cô độc và lạc lối trong đêm?
Em sẽ kể anh nghe về tia sáng đang đùa giỡn trên mặt nước
Trái tim đã vấy bẩn này không thể nhìn thấy những ngôi sao đang lấp lánh
Và em nghĩ đến anh, bao trùm lên mọi quá khứ đã ngừng trôi
Và thế rồi, em có thể thấy được bầu trời...
Em chí muốn gửi anh khoảnh khắc mà giai điệu ngân lên.
Đôi tay bé nhỏ chợt siết lại
Ngay cả khi có được anh, liệu gió có thổi ?
Hay liệu rằng em sẽ mãi đứng một mình và lạc lối trong đêm tối ?
Đợi anh, em kiếm tìm kí ức về một đêm trăng
Một đóa hoa ngát hương kéo những gợn sóng lăn tăn lại gần
... và chẳng gì ngoài anh bao trùm lên chút gió còn vương lại
Và thế rồi em có thể thấy được bầu trời...
Và thế rồi em có thể thấy được bầu trời...
Và thế rồi em có thể thấy được bầu trời...
Câu chuyện này của chúng tôi...
... là món quà gửi đến bạn tử khu rừng, thảo nguyên cho đến những dải đường sắt...
...từ cầu vòng cho đến ánh trăng...
Đêm dưới đường sắt ngân hà
Các bạn à, tôi từng nghe cha gọi đây là một dòng sông đấy.
Các bạn có biết thứ mơ hồ màu trắng này thực sự là gì không ?
Vị thầy giáo vẽ lên bảng đen một chòm sao treo lơ lửng...
... kéo dài suốt từ trên xuống dưới, mơ hồ và mỏng manh như một làn khói trắng...
Thầy chỉ vào nơi có dạng như dải Ngân hà,
rồi quay xuống hỏi mọi người...
Campanella đã giơ tay lên...
Sau đó, 4-5 người nữa cũng giơ tay lên...
Giovanni cũng đã định giơ tay...
Tuy nhiên, cậu đã quyết định dừng lại ngay lập tức.
Cố nhiên, tất cả mọi người đều biết đó là chòm sao mà họ thường bắt gặp trong những cuốn tạp chí...
Nhưng dạo đó, hình như lúc nào Giovanni cũng ngủ gật trong giờ học...
Cho dù có đọc sách vào những lúc rảnh rỗi hay không, cậu cũng có cảm giác mình chẳng hiểu thêm được điều gì...
Cậu dần trở nên chán nản...
Tuy nhiên, thầy giáo đã nhanh chóng phát hiện ra điều đó...
Giovanni, em cũng biết mà, phải không nào ?
Giovanni hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy. Thế nhưng cậu không thể trả lời câu hỏi ấy một cách rõ ràng...
Người bạn ngồi phía trên cậu chợt quay lại...
Cậu ta nhìn Giovanni rồi cười một cách mỉa mai.
Vật này có lớp thủy tinh rất dày nên ánh sáng cứ thế mà rớt đầy vào đó.
Nói cách khác, chúng ta có thể nhìn thầy rất nhiều những vì sao.
Ở mãi đằng xa ấy, chúng ta có thể nhìn thấy một đám hỗn độn trắng xóa...
Nói cách khác, đó là định nghĩa hiện tại về dải Ngân hà.
Nếu vậy thì, độ lớn của thấu kính này là chừng bao nhiêu?
Hơn nữa, những ngôi sao trong số đó thì sao ?
Thôi, cũng đã đến lúc phải dừng lại rồi.
Chúng ta sẽ tiếp tục giải thích nó trong giờ sau...
Mà, hôm nay là Lễ hội Ngân hà đấy...
Các bạn hãy ra ngoài và chú ý quan sát bầu trời, nhé!
Vậy chúng ta tạm dừng ở đây.
Những đứa trẻ hồn nhiên chơi đùa trong đêm Lễ hội của Sao.
Riêng Giovanni, cậu phải ra ngoài mua sữa cho mẹ.
Dạo bước qua phố, Giovanni bất chợt dừng chân trước một cửa hàng đồng hồ...
Trong đó, người ta bày một la bàn về những chòm sao.
Giovanni dường như quên hết mọi thứ.
Cậu nhìn chằm chằm vào nó.
Nó nhỏ hơn thứ mà cậu đã được thấy ở trường rất nhiều.
Nó cứ quay mãi, khớp với từng phút giây trôi qua...
Khi ấy, bầu trời xuất hiện trước mặt cậu dường như vẫn say ngủ trong cái dạng elip không hề thay đổi của nó.
Quả nhiên, sau trong đó, suốt từ cao xuống thấp...
Dải Ngân hà cứ mơ hồ như làn khói, trải dài tựa một dải thắt lưng lụa obi mềm mại.
Ở phía dưới, nó mờ nhạt dần, yếu ớt như những tia nắng buổi hoàng hôn.
Ngoài ra, phía sau đó là một chiếc kính viễn vọng nhỏ đứng trên 3 cái chân đỡ đang phát ra thứ ánh sáng mang màu vàng ánh kim.
Người ta đã vẽ lên bức tường thứ nhất phía đằng sau đó một bức vẽ tráng lệ với mọi chòm sao trong Ngân hà cùng hình của những con thứ, cá , rắn...
Có thật là trong Ngân hà đầy ắp những con bọ cạp khổng lồ như thế ?
Bất chợt cậu nghĩ: "A, mình cũng muốn đi thử đến một trong những nơi đó... "
Giovanni chợt chìm vào mơ hồ trong giây lát.
Sau khi rời khỏi cửa hàng đồng hồ,
cậu vô tình gặp những người bạn, và họ đã dội vào cậu những lời nói hết sức lạnh lùng.
Trong số đó cũng có bóng dáng của Campanella
Cảm thấy thật cô đơn,
Giovanni quyết định đến ngọn đồi ở ngoại ô thành phố, nơi có trạm khí tượng.
Giovanni đến dưới chân cột khí tượng.
Cậu thả mình xuống đám cỏ lạnh.
Aa... Mọi người đã nói rằng dải thắt lưng obi bằng lụa ấy là những vì sao.
Nhưng, cho dù nhìn thế đi chăng nữa, mình vẫn không tin bầu trời kia thật lạnh lẽo như những gì thầy giáo đã nói.
Càng nhìn kĩ, càng khiến người ta nghĩ đến một đồng cỏ cùng với một chiếc cầu con con...
Không thể nào khác đí được...
Giovanni chợt lập tức nhận ra rằng chiếc trụ của cột khí tượng đằng sau mình từ lúc nào đã trở thành một mặt tam giác thậ mơ hồ.
Cậu cứ nghĩ những vì sao sẽ lấp lánh, lấp lánh rồi vụt tắt như ánh sáng của những con đom đóm.
Nhưng trái lại, chúng dần trở nên rõ ràng và lấp lánh nhưng bất động...
Chúng hằn in một cách đạm nét lên thảo nguyên của bầu trời.
Những đốm sáng màu làm vừa mới xuất hiện trên cánh đồng của bầu trời...
... bỗng chốc lao thẳng xuống...
Điểm dừng chân tiếp theo: dải Ngân hà...
Điểm dừng chân tiếp theo: dải Ngân hà...
Khi Giovanni nhận ra thì chiếc tàu hỏa nhỏ mà ban nãy cậu đã leo lên vẫn tiếp tục chạy...
Giovanni ngồi trên băng ghế trong một toa tàu với những ngọn đèn vàng nhỏ bé, đưa mắt hướng ra phía ngoài cửa sổ...
Vừa lúc ấy, cậu chợt ngận ra một cái dáng cao cao, khoác trên mình chiếc áo đen ướt nhẹp đang hướng mắt ra phía ngoài cửa sổ ở vị trí ngồi ngay phía trước mình.
Là Campanella.
Chết rồi, mình làm ướt nhẹp hết mọi thứ rồi...
Nhưng mà chẳng sao cả, đây là chuyến tàu đến từ thiên đường mà.
Mình thật sự muốn ngắm nhìn những con thiên nga.
Chắc chắn mình sẽ được nhìn thấy khoảnh khắc mà chúng vỗ cánh bay lên...
Ơ?
Kia chẳng phải là ánh sáng của mặt trăng đó sao?
Khi nhìn sang phía bên kia, bờ nước màu lam của Ngân hà...
Hàng nghìn đốm sáng bằng bạc phía trên trời cao, tựa những bông lau đong đưa trong cơn gió đang nhẹ nhàng dội những gợn sóng lăn tăn vào bờ...
Trăng sẽ không lên đâu.
Vì đây là Ngân Hà nên mọi thứ luôn lung linh như vậy đấy...
Giovanni vừa nói vừa như muốn nhảy cẵng lên.
Đôi chân gõ nhịp đều đều...
Cậu nhóm hẵn ra ngoài cửa sổ, huýt những tiếng sáo dài tưởng như vọng mãi đến những vì sao.
Tất cả khuấy động một khoảng nước rộng mênh mông.
Trên cánh đồng, đâu đâu cũng thấy những cột đèn với các mặt tam giác.
Dường như Giovanni đang hồi hộp, cậu cứ lắc đầu qua lắc đầu lại liên tục.
Trên khắp cánh đồng rộng lớn và xinh đẹp ấy, có biết bao nhiêu những chiếc cột phát ra thứ ánh sáng màu lam như thế...
Chúng nằm rải rác, và chập chờn như khẽ rung lên thành từng hồi...
Vậy là mình đã đến được cánh đồng trên thiên đường rồi...
Con tàu này chẳng hề dùng đến chút than đá nào nhỉ.
Chẳng phải nó dùng xăng hay điện gì đó sao ?
Chầm chậm.... Chầm chậm....
Và thế là, giữa không gian thoáng đãng và những cơn gió, con tàu bé nhỏ mà đẹp đẽ ấy cứ thế chạy mãi đến một nơi xa xăm nào đó...
A...Hoa rindou đã nở rồi đấy. ( Hoa long đởm )
Vậy là đã sang thu rồi nhỉ.
Campanella vừa chỉ tay ra cửa sổ vừa nói
Trên những khoảnh trống ngắn ngủi bên đường ray tàu...
... những đóa hoa rindou kiều diễm đã nở.
Hay là ,mình xuống hái chúng rồi lại trèo lên cho cậu xem nhé.
Giovanni vừa ưỡn ngực ra vừa nói.
Không được nữa rồi, chiếc tàu này đang chạy mà.
Chẳng rõ lúc đó Campanella đã kịp nói thế hay chưa...
... thì những đóa hoa rindou tiếp theo chợt sáng lên...
Và thế là, những đóa hoa rindou bé nhỏ tự chiếc ly lướt nhanh qua trước mắt rồi tụt lại phía sau...
Những chiếc cột phát sáng với mặt tam giác bốc cháy một cách mơ hồ tựa làn khói.
Ngân hà luôn luôn phức tạp nhưng cũng ẩn chứa nhiều điều kỳ diệu.
Khi bắt gặp hình ảnh tuyệt vời này, Kenji-san đã vẽ nên bức tranh phong cảnh 'Dải đường sắt trong Ngân hà'
Dải đường sắt Ngân hà chạy giữa các vì sao nhưng nó không phải một chuyến du lịch ngoài hành tinh.
Nó chạy trong phong cảnh được vẽ bởi thứ ánh sáng tạo nên từ các vì sao.
Trong tác phẩm, những cột đèn với mặt tam giác biểu thị cho những vì sao làm nên một chòm sao.
Đương thời, những mặt tam giác này đã được sử dụng khá nhiều trong việc quan trắc để làm bản đồ.
Việc dùng những mặt tam giác để đo đạc điểm đầu của những vì sao, hiện giờ vẫn được sử dụng để vẽ các bản đồ ngoài hành tinh.
Tất cả không phải chỉ xuất phát từ giấc mơ của Kenji-san mà nó còn chứa một sự liên tưởng sâu sắc.
Cậu bé Giovanni, người đi trên dải đường sắt Ngân hà, đã đến được bầu trời đêm mùa hè cao vời vợi, đến ngóc ngách của Ngân hà...
... men theo dải Ngân hà đến hướng Nam của con thiên nga đang tung cánh.
Dọc cánh và cổ của con thiên nga đó, khi nhìn giống như hình chữ thập nên được gọi là lưỡi Thập tự
Nếu ai đó làm một việc tốt thực sự, thì họ quả thật là người hạnh phúc nhất.
Vậy thì... có lẽ mẹ sẽ tha thứ cho mình...
Campanella đã nhìn thấy điều mình thực sự quyết tâm làm.
Đột nhiên, không gian bên trong con tàu cứ trắng dần, trắng dần rồi sáng lên.
Trên hòn đảo nhỏ bằng phẳng, sừng sững một cây thánh giá khổng lồ, trắng xóa.
Liệu có nên gọi đó là gợn mây của Bắc cực ?
No comments yet. Be the first to leave one.