The first 93 lines.
Này, cảm phiền?!
Tấm biển ghi "Có người." Cửa thì đã khóa rồi.
Mới sáng sớm ai mà để ý đâu! Em xin lỗi!
Bố mẹ thân mến. Hôm nay khởi đầu cũng như mọi ngày...
...cảm giác mọi người đều đang rất hối hả, con cũng vậy.
Đặc biệt là với bạn cùng phòng như chị Rogue.
Mặc dù rất khó để gần gũi với chị ấy, và cũng không tốt cho sức khỏe khi làm vậy.
- Các cậu có nghe thấy gì không...? - Em cần phải đi tắm!
Well, người em đầy lông mà. Anh mong đợi gì chứ?
Thật sự rất cần phải biết canh thời điểm để có thể tìm được một chút yên tĩnh ở đây.
Đôi khi chỉ cần phải ngồi yên một chỗ, giống như khi có chú Logan ở đây.
Nhưng chuyện đó không sao cả bởi vì chú ấy cũng chẳng muốn nói chuyện với ai.
Nhìn gì hả, nấm lùn? Ta đọc to tiếng quá sao?
Không, tôi chỉ đang tận hưởng sự yên tĩnh này.
- Ăn sáng nào anh em! - Mình đói lắm rồi đây.
- Trứng! Món ăn dinh dưỡng không thể thiếu. Mình thích đấy. - Mở TV coi có gì hay nào.
Ai uống hết sữa rồi?
... các nhân chứng mô tả một sinh vật trông giống như Bigfoot ở khu vực rừng hoang dã Canada...
Đôi khi chú Logan cũng có thể trở nên rất bất lịch sự, bố mẹ biết không?
Kết quả, nhà chức trách đã tạm thời đóng cửa vườn quốc gia Núi McKenna cho đến khi có thông tin thêm.
Núi McKenna?
Này, Logan, ông ổn chứ?
Ý con là, Giáo sư Xavier luôn nói rằng tất cả mọi người ở đây như là một gia đình...
- ...và tất cả mọi người phải hòa hợp. - Lựu đạn nè né đi!
Nhưng chú Logan thì có vẻ không thích như thế.
Chú ấy luôn bỏ đi làm việc một mình.
Ý con là, cuộc đời của chú ấy cũng sóng gió hơn của tụi con rất nhiều.
Mr. Logan?
Chào. Xin lỗi, tôi... Ông ổn chứ?
Ờ, ổn, ổn mà. Chỉ trang trí lại chút thôi.
Evan, cậu làm cái gì thế?
- Phòng mình hết chỗ treo ảnh rồi. - Đây là không gian chung mà, cậu biết đấy?
Đâu phải ai trong bọn mình cũng là fan của The Festering Boils đâu?
Mọi người sẽ quen thôi. Gặp sau nha.
Evan là người nhỏ tuổi nhất, và cậu ta cực kỳ trẻ con, bố mẹ biết không?
Cứ như là cậu ta không hề quan tâm hành động của cậu ta ảnh hưởng đến người khác thế nào.
Nhưng nói lại thì, kiểu, có thể cậu ta cũng có.
Những người bạn khác ở đây đều rất tốt, ví dụ như anh Scott.
Đôi khi ảnh có thể tỏ ra có trách nhiệm đối với Giáo sư Xavier và những học sinh khác.
Nhưng còn lại thì, ảnh cũng chỉ là một đứa trẻ, như bao học sinh trung học khác.
Hôm nay thì ảnh đúng là như vậy thiệt.
Tạ ơn trời là có Giáo sư Xavier.
Thầy ấy luôn bình tâm với mọi việc diễn ra nơi đây, một việc không phải lúc nào cũng dễ dàng...
...nhất là với chú Logan. Con dám cá có khi thầy cũng phải nổi điên sau khi ổng đã cào nát phòng của thầy ra.
Có thứ gì trong bản tin đó, tôi cũng không rõ, khiến tôi nổi điên.
Hãy nói về chuyện đó nào. Mời ngồi.
Charles, có thứ gì đó bị chôn vùi trong ký ức tôi.
Ông có thể thâm nhập vào đầu tôi và giúp tôi gỡ rối điều đó không?
Được rồi. Nhưng trước tiên, anh cần phải thư giãn.
Phải, ông nói thì dễ rồi.
Đó là một giấc mơ hay là gì vậy?
Không, một ký ức đã từ rất lâu anh đã quên, hoặc có thể, bị chôn vùi.
Tôi tin ký ức thoáng qua đó đã khiến anh có những hành vi bất thường.
- Anh có muốn tiếp tục không? - Tiếp đi.
Anh ổn chứ?
Dù chuyện gì đã xảy ra với tôi, đó cũng là nơi mọi chuyện bắt đầu...
...với con quỷ trong bộ áo trắng đó.
Hắn là kẻ đã làm điều này. Tôi phải đi ngay.
Anh định sẽ đến ngọn núi đó ở Canada, phải không?
Ngọn núi mà anh đã thấy trên TV và trong những cơn ác mộng của anh.
Ông đọc được điều đó lúc thâm nhập vào đầu tôi sao?
- Anh cần người đi cùng chứ? - Tôi có bao giờ cần không?
Well, con nghĩ con nên dừng ở đây trước khi Kurt bỗng hiện hình ra trong đây và tìm thấy con.
Cậu ta lúc nào cũng làm trò đó hết, khiến con giật cả mình.
Với lại con cũng sắp trễ giờ học rồi.
Cậu đây rồi. Cậu làm gì ở đây?
Trốn tránh khỏi, kiểu, cuộc sống thường nhật.
Sao cũng được. Đi nào, Scott sẽ cho tụi mình đi nhờ tới trường.
Tất cả những gì mình muốn chỉ là được có một chút không gian riêng tư ở trong cái biệt thự ngu ngốc này!
Ghê vậy! Nghe nói hôm nay có người phải kiểm tra môn thiên văn.
Là Logan.
Đừng. Sáng giờ ổng có hơi, kiểu, quái quái dị dị.
Đừng có làm quá vậy chứ.
Hey, man, có chuyện gì vậy?
Bộ chỗ này có người ngồi rồi hả? Xin lỗi, là lỗi của tôi.
Vẫn nghĩ là mình làm quá hả?
Thật ra thì, không, hết rồi.
Khởi động chế độ tự động.
Sao cô cậu lại đi theo ta?
Chúng tôi không có. Tôi chỉ...
Cậu làm ổng bực rồi đó.
Ta phải đưa cô cậu quay lại trước khi...
Tránh xa ta ra. Có thứ gì đó trong đầu ta.
Ta không điều khiển được. Không thể tin tưởng được.
- Ổng khóa tụi mình ở ngoài rồi! - Không. Ông ta nhốt bản thân ở bên trong để giữ an toàn cho chúng ta.
Có một gã điên đang lái máy bay đó! Cậu gọi đó là an toàn sao?
Chúng ta phải ra khỏi đây.
Cậu có thể dịch chuyển chúng ta xuống mặt đất không?
Yeah, phải rồi. Kiểu, hình dung thế này nhé:
Chúng ta đang quá cao và di chuyển quá nhanh.
Vậy mình đoán là chúng ta bị kẹt ở đây.
Câu hỏi là: chúng ta đang đi đâu?
- Cậu có vào buồng lái chưa? - Rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.