The first 200 lines.
THÀNH PHỐ MẤT TÍCH Dịch phụ đề: QKK
- Ngài Dukas, làm ơn. - Đi chỗ khác, tôi đang bận.
Thưa ngài, làm ơn, người khách lạ, ổng muốn gặp ngài.
- Đi chỗ khác đi. - Ổng có một cái đồng hồ vàng bự.
Ổng đang phân phát tiền.
Tiền? Dừng lại! Dừng tang lễ! Mọi người dừng lại!
Thưa ngài, dừng lại là xui xẻo.
Tộc trưởng Nuwas, vị khách danh dự của chúng ta, không có gì vội vã. Người khách lạ đâu?
Lối này, đi!
Tôi là AnatoIe Dukas, Quận trưởng của thành phố này.
Hân hạnh được chào mừng ông tới thành phố của chúng tôi.
Tôi tên là PauI Bonnard.
Tôi đã tới văn phòng của ông và nhờ có mấy cô gái này tình nguyện giúp tôi tìm ông.
Các cô giỏi lắm.
Nếu ông muốn tìm một chỗ tạm trú hay muốn đổi tiền...
...thì tôi sẵn sàng phục vụ ông, thưa ông.
Cám ơn rất nhiều.
Tôi hy vọng ông có thể giới thiệu cho tôi một hướng dẫn viên.
Một hướng dẫn viên? Cho phép tôi hỏi ông muốn đi đâu?
Vô sa mạc Sahara.
Tuyệt vời! Tôi có người hoàn hảo cho ông...
...và bản thân tôi sẽ cung cấp trang thiết bị.
Tôi không thích khuân vác.
Rất hân hạnh được phục vụ ông.
Nếu ông tới văn phòng tôi sau đám tang tôi sẽ giới thiệu cho ông một người xuất sắc nhất.
- Lúc mấy giờ? - 5 giờ.
Tốt.
Ồ!
Cô!
Cô thật xấu hổ! Lợi dụng một vị khách.
- Đưa cho tôi. - Khoan.
Cô sẽ phải đền tội.
Làm ô danh thành phố Timbuktu. Đưa tên trộm này vô tù.
Xin lỗi, nhưng tôi không muốn buộc tội người phụ nữ trẻ này.
Nhưng cổ đã phạm tội.
Có lẽ nộp tiền phạt sẽ gỡ gạc lại được lương tâm công dân.
Thưa ông, ông vô cùng cao thượng.
Nhà cầm quyền tha cho cô. Cô được tự do.
Cô có thể cám ơn quý ông này.
Cám ơn, thưa ông.
Tôi ngượng quá.
Xin ông thứ lỗi, tôi phải quay lại đám tang của tộc trưởng Nuwas.
- Hẹn 5 giờ tại văn phòng tôi. - 5 giờ.
Làm ơn, xin đừng phân phát tiền khi tôi vắng mặt.
Được rồi, đi thôi. Tất cả mọi người.
- Sao cô lại trộm cái đồng hồ? - Tôi muốn có nó.
Nếu cô muốn, sao không hỏi xin?
Cô có thể có nó.
- Thiệt sao? - Tất nhiên.
Cám ơn ông.
Joe! Joe January!
Tối nay ảnh không có ở đây, ông Dukas.
Joe, Joe January.
Có gì ông thích à?
Không có gì. Những người phụ nữ này sống ở đây à?
Thưa ông, họ là con dân của thành phố. Mời.
Joe! Joe January!
Ông Bonnard, cô gái này sẽ chăm sóc cho ông một chút.
Tôi có chút việc thường nhật phải hoàn thành.
Hãy trông chừng vị khách cẩn thận.
- Thưa ngài. - Có Joe January ở đây không?
- Ảnh vừa chuyển tới. - Chuyển tới?
- Phải, với mọi đồ đạc. - Với mọi đồ đạc?
- Joe, anh không khỏe hả? - Đi chỗ khác đi.
Chúng ta có thể đi chỗ nào khác không? Tôi có vài thông tin quan trọng.
Tình cờ tôi đang ở tù.
- Nhưng, Joe, cửa mở mà. - Tôi không quan tâm.
Sao vậy? Anh bị mất trí rồi hả?
Tự nhiên tôi bị bắt vô tù, nhớ không?
Uống rượu say và đập bể bàn ghế là đủ tệ rồi, nhưng bom, Joe!
Anh đã chế tạo bom!
Đó không phải là bom, đó là ngày 4 tháng Bảy.
Ngày 4 tháng Bảy thì có gì sai?
Anh chưa nghe về một gã tên Geo...
- Ai? - Anh sẽ không hiểu đâu.
Tôi là một người rất thông cảm, nếu anh...
- Đừng có tru tréo với tôi. - Tôi không có tru tréo!
Tôi đang nói bằng một giọng dịu dàng, thân thiện. Anh được tự do.
Tôi đã nộp tiền phạt cho anh, 200 quan, như tôi vẫn thường làm...
...và ghi trong cuốn sổ của tôi.
Anh là một kẻ lừa đảo, anh Dukas. Lâu nay anh vẫn cướp của tôi không thương tiếc.
Anh cứ rút rỉa tôi bằng tiền phạt và ghi vô sổ.
Và chuyện gì xảy ra?
Tôi đưa anh từng đồng xu tôi kiếm được vậy mà vẫn còn nợ anh.
Một ly rượu có thể làm anh tỉnh lại, Joe.
Phải, đồ bợm mập!
Lần này anh cho tôi 30 ngày, và trước đó là 270 ngày.
Cộng lại coi.
Tôi được tặng 300 ngày ở trong tù này.
Tổng cộng, bằng chi phí của chính phủ.
- Hãy cẩn thận... - Đừng có tru tréo nữa và hãy ra khỏi đây.
Tôi không tru tréo.
Tất nhiên, nếu anh đã chán việc cho tôi ăn và ở miễn phí, cứ nói một tiếng...
...và tôi sẽ bước ra khỏi cái cửa đó như một người tự do.
Anh có thể được tự do nhanh hơn anh tưởng.
Không, đừng giỡ trò.
Có một quý ông ngoại quốc vừa tới Timbuktu.
Người ổng đầy tiền. Tên ổng là ông Bonnard.
Tự anh đi cướp ổng đi.
Ai lại muốn cướp ổng?
Ông Bonnard đang định làm một cuộc thám hiểm vô Sahara yêu dấu của chúng ta.
Tôi đã mua sắm cho ổng được chút ít.
Tôi biết mà.
Tôi báo cho ổng biết là chỉ có một người trên khắp Châu Phi...
...biết rõ Sahara như trong lòng bàn tay, Joe January.
Ổng có đủ tiền để đưa tôi ra khỏi Vườn Địa Đàng này không?
Anh chỉ cần hỏi ổng, Joe.
Anh đã nói đủ rồi.
Đồng ý. Sáng mai ông sẽ đi.
Tôi đã kiếm lừa cho ông. Chúng đã sẵn sàng để chất đồ.
Tôi tưởng chúng tôi sẽ đi bằng lạc đà.
- Ông có từng cỡi lạc đà chưa? - Chưa.
Chúng tôi sẽ dùng lừa.
Nếu ông cho tôi biết ông đi đâu, tôi sẽ đặt đúng chính xác số thức ăn.
Trong vùng sa mạc.
Làm ơn, xin đừng hiểu lầm tôi, ông Bonnard.
Tôi biết đó không phải là việc của tôi, nhưng bởi vì bây giờ chúng ta là bạn,
- tôi nghĩ ông sẽ muốn nói cho tôi biết. - Gì?
Hoặc là ông đi chụp hình hoặc là đi thăm bạn bè...
Không.
Vậy thì ông là một khách du lịch, một người ngưỡng mộ những phong cảnh kỳ thú.
Không, tôi không phải là một nhà du lịch.
Thôi đi, Dukas.
Người ta đi đâu hay làm gì không phải là việc của anh hay của tôi.
Ông định đi một chuyến bao lâu?
Mười tuần, hay hơn.
- Đi và về? - Không, chỉ một chiều.
Đúng là một quãng đường xa, thưa ông.
Chúng ta có thể đi bằng hai con lừa thồ và hai con để cỡi.
Ta sẽ cần thêm hai con nữa, cho chuyến trở về.
Hai con nữa? Vậy là sáu?
Được rồi. Vấn đề cuối cùng, bao nhiêu?
- Anh muốn bao nhiêu? - Tôi biết ông là một người giàu có.
- Tôi không giàu có. - Đúng là không may.
Nếu anh để cho tôi lo việc đàm phán này, bạn thân mến...
Anh bỏ những ngón tay nhớp nháp của anh ra khỏi chuyện này, bạn thân mến.
Tôi sẽ nhận việc này nếu kiếm được đủ tiền để chuộc tôi ra khỏi Timbuktu.
Và số đó là bao nhiêu?
Tôi nợ tên hút máu người này khoảng 1.000.
Còn cô thì sao, Dita?
Cứ cho là vài trăm nữa.
Và 2.500 cho một chiếc thuyền đi khỏi Dakar.
Ông có chịu trả 4.000 không?
Được.
Tốt. Vậy là xong. Không phí thời gian một cách ngu ngốc.
Ông phải thuê một người hướng dẫn...
Ôi, im đi.
Tôi chúc mừng anh đã thỏa thuận được, Joe.
Hẹn gặp lại ông. Đi nào, tôi sẽ đãi cô một ly.
Không.
Tại sao không? Đây là đêm cuối cùng của tôi.
Có thể là đêm cuối cùng ở Timbuktu.
Đi mà, chúng ta sẽ tạm biệt một cách dễ thương.
Không có thời gian cho chuyện tầm phào.
Còn phải chọn lừa để sáng mai đi. Đi nào.
Tôi đi theo thì anh sẽ không kiếm chác được nhiều.
Để mắt vô cái bóp của ông, Bonnard.
Xin lỗi, Dita, có phần của tôi trong đó.
Bonnard.
Ông Bonnard.
Đàn bà.
Không phải tôi.
Thế giời này đầy những động vật dữ tợn.
Nhưng chỉ có một loài tàn nhẫn.
Con người.
Thú vật có thể giết người, nhưng con người còn làm chuyện tệ hơn.
Hắn làm tổn thương.
Tôi ghét con người.
Sáng rồi. Tôi phải đi.
Không.
Cô phải đi ngủ.
Không.
Hãy trò chuyện với tôi.
Cô giống như một đứa bé đòi kể chuyện thần tiên.
Một đứa bé.
Phải chi tôi từng được vậy.
Phải chi tôi có thể bắt đầu lại...
Cô có thể.
Ai cũng có thể làm những gì mình muốn.
Tội lỗi không làm nên tội đồ.
Tội lỗi là một vết thương có thể chữa lành.
Hết chuyện rồi hả? Đi thôi.
Ra khỏi đây! Đi chỗ khác đi!
Nếu ông muốn gột rửa linh hồn Dita, không liên quan gì tới tôi.
Có lẽ phải tốn ít thời gian đó.
Cười đi, cứ cười tôi đi, bởi vì có một người ngồi trò chuyện với tôi suốt đêm...
...như thể tôi là một con người.
Cười đi, cứ cười đi, đồ con heo hoang!
Tôi ghét mấy con ả ầm ĩ.
Rác rưởi! Rác rưởi! Anh là vậy đó!
Tôi không nghĩ như vậy là lịch sự.
Nếu ông muốn la cà ở đây để bị cô nương này gạt gẫm thêm, thì cứ việc.
Chúng ta có thể đi ngày mai. Sa mạc sẽ vẫn còn đó.
- Không, tôi phải đi. Lừa đã chất hàng chưa? - Chất rồi.
Được rồi, tôi sẽ tới ngay.
Ông có trả tiền cái này chưa?
Rồi.
Không nên để sự cám dỗ trước mặt quý cô.
Chúng ta sẽ lên đường trong 15 phút.
...trừ khi ông có kế hoạch khác.
No comments yet. Be the first to leave one.