The first 200 lines.
Không có tín hiệu.
- Mọi người có tín hiệu không? - Không có.
Thư giãn đi nào. Chúng ta sẽ đến trong nửa giờ nữa thôi.
Tại sao chúng ta lại rời Bali vậy ạ?
Chổ này thậm chí còn không tồn tại trên bản đồ nữa.
Ít nhất, chúng ta sẽ trân trọng những gì chúng ta có.
Zậy ó hỏ?
Nếu em cứ nói như chuyện như một ông già,
ở trường sẽ không có ai muốn làm bạn với em đâu.
Chị phải nói đó là kinh nghiệm sống mới đúng chớ.
Cái gì cơ?
Chị mày có rất nhiều người theo dõi trên Instagram đấy nhó.
Em thì có bao nhiêu hở?
Chị chỉ có 200 người. Em có một tỷ đây này.
Này, cha đã nói với các con chuyện này trước đây.
Cái ông đã nuôi dưỡng cha ở trại trẻ mồ côi bây giờ rất ốm yếu.
Đó là lý do tại sao chúng ta đã lên kế hoạch đến thăm ông ấy.
Bởi vậy, các con nên biết rằng không phải ai cũng có cha mẹ đâu.
Nhìn vào bố của các con này,
Ngay cả khi không có cha mẹ, ông ấy vẫn có một tinh thần chiến đấu mạnh mẽ.
Các con cũng nên có tinh thần như vậy.
Vậy tại sao cha mẹ không chỉ nhận nuôi bọn con?
Em nghĩ đã đến lúc.
Chúng đủ lớn để biết rồi.
Biết gì ạ?
Cha mẹ không phải là cha mẹ ruột của các con.
Cha mẹ đã nhận nuôi mấy đứa con từ lúc còn rất nhỏ.
Ồ không, vậy là cha mẹ đang đưa tụi con trở lại trại trẻ mồ côi à?
Đùa thôi, Haqi!
- Cha mẹ đang đùa. - Đó là một trò đùa.
Con ổn nếu con được nhận nuôi.
Aww, Haqi con của mẹ.
Nhưng nó có lý vì Haqi trông không giống bất kỳ ai trong chúng ta.
Này, Haqi là cậu con trai đẹp trai nhất của mẹ đó.
Dina, đừng nói vậy.
Bà của mấy đứa đã từng nói rằng mẹ không xinh đẹp,
và cho đến bây giờ mẹ vẫn còn bị mặc cảm vì câu "không xinh đẹp" ấy
Nhưng mẹ ơi, nếu mẹ cứ nói với ai đó rằng họ xinh đẹp,
cuối cùng họ sẽ tự tin thái quá như Dina vậy đó!
Câm miệng! Chị quá tự tin!
- Chị nghĩ rằng chị rất xinh đẹp. - Đúng vậy!
-
Đó là gì?
Tụi con ổn chứ?
- Haqi. - Con muốn xem.
Đợi trong xe đi.
Cha!
Nif, nó là gì?
Là một con vật gì đó à?
Đúng thế.
Một con nai.
Đi nào.
Đi vào thôi.
Xuống lấy hành lý đi.
Được rồi.
Mẹ ơi.
Cậu khỏe không?
Khoẻ.
Anh khỏe không?
Ổn chứ?
Vâng, rất ổn.
Đây là vợ tôi.
Nadya.
Còn đây là Sandi và Dina.
Đã nhiều năm qua.
Vâng, đã rất lâu.
Lâu rồi không đến đây.
- Đây là Siti. - Siti?
- Vợ tôi. - Ồ.
Hanif, Siti.
Cô khỏe không?
Nadya.
Em là Haqi
Mặt chị ấy bị sao vậy ạ?
Im đi. Con đừng có thô lỗ thế.
Đây là Dina và Sandi.
Chúng tôi có vài món quà từ Jakarta.
Nó dành cho trẻ em.
Cảm ơn anh.
Tôi sẽ mang chúng vào trong. Vào trong thôi.
Đi nào.
Cảm ơn Chúa.
- Nif! - Tôn.
Nadya.
Khỏe không?
Khoẻ chứ?
Vâng, tuyệt vời.
Hanif!
Người anh em.
Chào, Nad.
Rất vui được gặp cậu, anh bạn.
- Càng ngày càng to lớn ra đấy? - Anh cũng thế.
Chị thế nào rồi?
Chào! Khỏe không?
- Haqi. - Xin chào!
Chào người đẹp.
Xin chào.
Chào.
Chào.
Chúng ta vào thôi.
Đi nào.
- Anh yêu à? - Hả?
Ổn thôi.
Dì ơi, dì bị cảm à?
Lại đây, nắm đấm.
Vẫn không có tín hiệu.
Con dẹp cái điện thoại lên đi.
Chúng ta lại ở đây như ngày nào.
Lần này với bạn bè.
Maman.
- Anton. - Cậu có khỏe không?
Tốt.
Bọn trẻ đang ở đâu?
Hai trong số chúng đang ở đây, thưa ngài.
Những người còn lại đã đi du ngoạn bằng xe buýt.
Tối nay chúng sẽ về nhà.
Tại sao cậu gọi tôi là 'Ngài'?
Xin lỗi, Nif.
Hasbi, Rani.
Đây là bác Hanif.
Xin chào.
Hasbi.
Rani.
Sandi, Dina, Haqi, lại đây!
Đó là bọn trẻ của tôi.
- Lên cao 5 thôi. - Đập tay!
- Sandy. - Rani.
Dina.
Hasbi.
Ông Bandi đâu?
Ông ấy liên tục nhắc đến ba người.
- Tôi sẽ dẫn anh đến gặp ông ấy. - Được.
Ông. Bandi?
Là con đây, Hanif.
Anton đang ở đây.
Jefri cũng vậy.
Bọn con đến đây để gặp bác.
Chị đã đến đây bao giờ chưa?
Chưa. Chưa bao giờ.
Nhưng Hanif đã kể cho tôi nghe rất nhiều về trại trẻ mồ côi này.
Kỳ lạ thật.
Tôi chưa bao giờ nghe nói về ông Bandi cho đến khi chúng tôi trên đường đến đây.
Hmm, tôi tự hỏi tại sao?
Có lẽ do Jefri quá bận để kể về thời thơ ấu của mình.
Nhưng mọi người vẫn ổn, phải không?
Ý tôi là...
Tôi xin lỗi, tôi không cố ý hỏi như thế đâu.
Ổn mà. Anh chị vẫn là đôi vợ chồng mới cưới.
Anton cũng hay giữ bí mật vầy lắm.
Mời mọi người.
Cảm ơn em, Siti.
Em yêu.
Chúng ta cũng vào trong chứ?
Đây là ông Bandi.
Ông ấy đã nuôi dạy bọn anh ở đây.
Nếu không phải vì ông ấy...
2 ta có lẽ sẽ không bao giờ gặp nhau.
Có lẽ Jefri, Anton, và anh...
Sẽ chết vì bị bỏ rơi.
Đây là khu dành cho trẻ em.
Đây là phòng khách.
Bọn tớ xem TV ở đây.
Bọn tớ đã dọn phòng cho mấy cậu rồi.
Cảm ơn nhé.
Mình ghét khi nợ ai đó lắm.
Mấy cậu sống ở đây bao lâu rồi?
Tớ đã ở đây từ khi còn là một đứa trẻ.
Và Rani ...
Từ khi em ấy 10 tuổi.
Mẹ em ấy đã bỏ em ấy lại đây.
Bà ấy không bỏ em ở đây.
Bà ấy sẽ trở lại thôi.
Bà ấy đã bỏ rơi em rồi, Ran.
Bà ấy sẽ không bao giờ đến thăm em đâu.
Chà, có lẽ bà ấy sẽ sớm đến thôi.
Trong giấc mơ của em hay sao?
Tại sao bà ấy lại bỏ rơi chị ý?
Việc bà ấy mang thai chỉ là một tai nạn.
Một tai nạn ư? Làm thế nào mà chuyện đó xảy ra được?
Đó có phải là phòng của cậu không?
Không phải.
Phòng đó lâu rồi không có mở cửa. Đi nào.
Tớ đã dọn dẹp giường và đảm bảo rằng nó không có mùi gì hết.
Ồ được rồi.
- Haqi! - Đó là giường của em!
Ngồi xuống đây.
Tớ xin lỗi vì đã làm phiền cậu rất nhiều.
Không có gì. Dù sao thì tớ cũng không có gì để làm.
Cậu ngủ ở đâu?
Uh, trong một căn phòng khác.
Không phải ở đây.
Nó chưa từng được mở ra trong 20 năm rồi.
Có gì bên trong vậy ạ?
Không biết nữa.
Có một người phụ nữ đã từng làm việc ở đây. Bà ấy tên là Mirah.
Một ngày nọ, bà ấy đi ra khỏi trại trẻ mồ côi với một cô gái tên là Murni.
Đột nhiên bà ấy quay lại và hét lên rằng Murni đã bị một con quỷ bắt cóc.
Huh? Một con quỷ?
Bà ấy không ngừng la hét như cứ như là phát điên lên ấy.
Sau đó họ nhốt bà ấy vào đây.
No comments yet. Be the first to leave one.