The first 200 lines.
Chào. Cảm ơn vì đã tới.
Chào. Em nói...việc khẩn. Chuyện gì vậy?
Vâng, em rất...có chuyện gì đó.
với cái máy xén rác
bị tắc rồi.
Em không biết vì sao.
Em biết, anh sửa mấy thứ này rất giỏi
từ hồi trại hè anh sửa mấy thể loại này
nên em nghĩ anh sẽ giúp được.
Em biết anh nghĩ gì
sao em không gọi dịch vụ.
Em từng gọi dịch vụ 1 lần ở New York,
và gã thợ thó luôn cái vòng của bà em
từ Krakow, nên em không nghĩ sẽ gọi nữa.
Chào, White Josh. Anh đưa cả White Josh tới à. Tốt thế.
Nhà đẹp thế. Cô ở đây bao lâu rồi?
Hơi bị xúc phạm rồi đấy.
Mọi người ngừng hát được không?
Chuyện nó nhiều khía cạnh hơn thế.
Ok! Hiểu rồi!
Vậy, uh...bị tắc hả?
Chắc có không kẹt gì chứ
ở đằng sau? Có thể sửa được.
Tôi...không biết.
Để xem nào.
Như kiểu cả con gà ở đây vậy.
Như kiểu cô định phá nát nó ra vậy.
Vậy, trong khi White Josh
sửa cái máy nghiền rát sao anh và em không nói chuyện?
Dạo này anh thế nào?
Xin lỗi về Whi-Jo.
Em biết đấy, Valencia vẫn không thích
để 2 chúng ta ở cạnh nhau
nên nếu cô ấy biết
anh có thể nói có cả White Josh nữa.
Valencia... khi cô ấy giận thì, như kiểu... ugh...sư tử Hà Đông vậy.
Cô ấy giận vì gì chứ? Kiểu, em không...
em không hiểu?
Ugh! Cô điên à?!
Sao ai cũng muốn "yêu" tôi vậy?
Là 1 vòng tròn, vì tôi yêu cô, cô yêu Josh,
Josh và tôi từng yêu nhau.
Oh, cái đó.
Cô ấy vẫn giận vì vụ đó à?
Ôi chúa ơi!
Nó qua rồi mà, cô bạn.
Chuyện xưa của trái đất rồi!
Nó mới diễn ra 6 ngày trước.
Ý anh là, chỉ cần có thêm vụ gì.
Đặc biệt là vì Valencia...
Cô ấy đi học yoga ở nơi khác rồi.
Cô ấy không có đây hả?
Thật buồn cười vì cô ấy cứ giận
vì em luôn nhắc đi nhắc lại
là anh và em chỉ là bạn
và em chỉ thích người
đang độc thân thôi.
Nóng thế. Aah!
Nếu anh đổ mồ hôi phiền anh lấy khăn để ở dưới nhé?
Oh, xin lỗi. Mà xong rồi.
Đã sửa xong.
Oh, tuyệt. Vậy ta đi thôi.
Oh. Chờ đã!
Sao ta không xem phim...
còn cho cậu ấy chơi điện thoại? Hmm?
- Của cậu này. - Ah.
Cô cũng chơi trò này?
Điểm thấp thế. Tôi vượt cho xem.
Không, ta phải đi thôi.
Mà em không phải đi làm hả?
Thật ra, hôm nay là thứ 3-cuối tuần.
Như kiểu....thứ 6 vậy
còn thoải mái hơn và lại vào thứ 3.
Và, bên em làm bù
cứ làm 1 thứ 7 để bù.
Nghe có vẻ hơi loạn.
Em không phản đối.
Đi nào, ta đi thôi anh bạn.
Rất vui được gặp cô, Becks.
Mừng là giúp được cô.
Khuyên nhỏ nhé.
Uh, đừng cho gà vào máy nghiền rác.
Với cả xương cả, với cả đậu.
Thường người ta khuyên là không cho chanh, nhưng thực ra tốt đấy.
Tuyệt.
- Cảm ơn vì đã khuyên. Cảm ơn đã giúp. - Chắc rồi.
Mặc áo vào đi, không ai muốn thấy đâu.
- Tôi xin lỗi. - Không sao.
không. Không vấn đề.
Xin lỗi. Gặp sau nhé Becks.
Được rồi.
Ôi chúa ơi.
BayMax Team! Please take out with full credit! Translator: TrangJI |Editor: Thanh Vũ.
Darryl Whitefeather.
Chào, Darryl. Là Rebecca đây.
Nghe này, không biết hôm nay tôi có đi làm được không nữa.
Sao thế?
Tôi chỉ...thấy không khỏe.
Vậy sao? Sao lại thế?
Um...hôm nay là ngày
bà dì của tôi đến thăm...
Cô biết không? Cứ nghỉ tới khi nào khỏe đi nhé.
Cảm ơn.
Đàn ông thật ngốc.
Vào đi.
Darryl nói cô không khỏe.
Nếu thật là thế
thì cô nên đi viện đi.
Tôi biết gì rồi. Đây là Chan-itus.
Nói lại nhé, tôi chuyển tới vì muốn thay đổi
- không phải vì Josh. - Ờ, ờ, ờ..
- Tôi hiểu... - West Covina. Pretzel...
- Hiểu rồi. - Ok.
Được rồi. Tôi thừa nhận.
Tôi muốn làm bạn anh ấy.
Ok? Được rồi, chỉ là
cô bạn gái ngu ngốc của anh ấy
cấm anh ấy ở riêng với tôi.
Tôi nói rồi mà.
Tôi không biết phải làm gì.
Không sao, tôi biết.
Thôi nào.
Đó là tình huống xưa như trái đất.
Cô thấy bạn...
Bạn bè, không chọc tức cô bạn gái
mà vẫn tiến tới được với anh ta?
Có giải pháp cho cô đây.
Bộ phim nào chẳng có vụ này.
Rửa xe hả?
Tổ chức tiệc!
- Không. - Cái gì?
Phải, tổ chức tiệc.
Theo đó, khi Josh tới,
cô không ở riêng với anh ta
- và sẽ chẳng sao hết! - Ok, tôi hiểu rồi...
Nghe có vẻ được, uh, nhưng không làm thế được.
Tôi không tổ chức tiệc. Tôi không làm thế được.
- Tôi chỉ đi tiệc thôi. - Ok. Tại sao?
Ôi chúa ơi...
đó là 1 câu chuyện dài.
- Khi tôi 12... - Ok.
Không. Tôi không có thời gian.
Chuyện gì? Đồ lót có vấn đề?
Hay là bà dì? Tôi hiểu hết mà?
Tôi từng bị bà dì tới đột ngột năm 1987
ở nhà của Roberta Janatelli, và
tôi nói này, đời vẫn vui.
Tôi buộc áo che đi chỗ đó,
và vẫn đi chơi với Bobby Henderson.
Và theo đó,
là mốt buộc áo.
Vậy nên, không có gì đâu.
Paula, cô không hiểu ý tôi rồi.
Tôi cần cô nghe, ok?
Đó là bữa tiệc tệ nhất mọi thời đại.
Tôi mời tất cả bạn trong lớp tới
để xem hòa nhạc của
nhóm tôi thích, Room Temperature.
Tôi mở tiệc
và có mấy người tới.
Hòa nhạc sau 10 phút.
Ai thích nào?!
À,
phản ứng lạnh nhạt ghê.
Hiểu chứ?
Nói đùa thôi mà.
Và rồi chuyện đó xảy ra.
Nói nhỏ thôi. Con bé đang có tiệc.
Thế mà là tiệc? Có mỗi con bé và 3 đứa bạn ngớ ngẩn.
Cô còn chẳng làm nổi tiệc cho con bé!
Sao anh không gọi con bồ anh
và bảo nó làm cho?!
Um, họ đang tổng duyệt cho vở
Bố mẹ tồi nhất mọi thời đại.
Nó được diễn ra ở Westchester Community Playhouse.
Đủ rồi. Tôi chịu đủ rồi.
Tớ lấy vé cho nhé? Ai muốn nào?
Nếu anh bước ra khỏi cửa
thì đừng về nữa!
- Hứa hả? - Phải.
- Tôi ghi lại nhé? - Được.
Con ở lại nhé.
Bố đi đây.
Anh dám.
Anh dám.
Anh dám!
Đừng nói với ai
ở trường về việc này nhé?
Ôi chúa ơi.
Đó là gốc rễ của việc sợ tiệc tùng.
Không, nó là gốc rễ của mọi nỗi sợ của tôi.
Cô nghĩ tôi không biết sợ sao?
Tôi dậy mỗi sáng trong chiếc áo lạnh buốt
lo sợ rằng mình đang phí phạm cuộc đời
với 1 người đàn ông làm hớt tóc
ở một nơi gọi là The West Brovinas.
- Cô chưa từng nói tên cho tôi. - Phải.
Còn con tôi...hi vọng của chúng
là vào được 1 băng tốt.
Tôi sợ mỗi ngày trong cuộc đời này.
No comments yet. Be the first to leave one.