The first 200 lines.
Bỏ súng xuống và đầu hàng đi!
Không thì chúng tôi bắn đấy!
Đứng yên đó!
Ai di chuyển thì tôi bắn người đó.
Tôi làm thật đấy.
Được rồi, mời anh nói.
Phụ nữ cứ có cơ hội là lại phàn nàn
rằng cuộc đời họ bất hạnh thế nào.
Thật ra, chẳng phải đàn ông bất hạnh hơn sao?
Tôi nghĩ thế.
Chẳng lẽ bọn tôi tới chỗ làm để chơi à?
Chúng tôi phải chịu đựng rất nhiều để có thể lo cho gia đình.
Đúng là như thế.
Vậy vào ngày nghỉ, không phải họ nên để đàn ông nghỉ ngơi ư?
Bọn tôi là người máy à?
Hay là đầy tớ thế?
Vâng, tôi hiểu ý anh.
Tôi nghĩ vị thính giả này đang rất giận dữ do tình hình giao thông căng thẳng.
Tôi sẽ mở một bản nhạc để giúp anh giải tỏa cơn giận.
Bài hát này có lẽ là điều anh cần.
Vâng.
Tớ đang từ công viên giải trí về nhà.
Mọi thứ không vui thế đâu.
Cậu biết kiểu của mẹ con tớ mà.
Lần sau chắc mẹ con mình ở nhà thôi.
Cậu đang ở đâu đấy?
Vậy à?
Nghe hay đấy.
Thỉnh thoảng gặp nhau đi.
Được rồi, đi đường cẩn thận đấy.
Anh chạy nhanh lên được không?
Anh phải chạy đúng giới hạn tốc độ, em hiểu mà?
Ở đây đâu có cái máy quay nào. Anh lái nhanh hơn đi.
Joon Ho buồn ngủ rồi.
Ta cần tuân thủ trật tự công cộng
mặc dù không ai theo dõi.
Em cũng hiểu mà, phải không?
Đang ngắm cảnh à? Tên thất bại.
Chạy nhanh hơn nữa!
Bố!
Mình muộn mất rồi.
Sao em không gọi anh dậy?
Từ khi nào mà anh cần em đánh thức vậy?
Anh đi làm đây.
Anh ngồi đi.
Sao cơ?
Em có điều muốn nói với anh.
Anh đang trễ đấy!
Anh ngồi xuống đi.
Có chuyện gì thế?
Không để sau được à?
Nói đi. Chuyện gì nào?
Có vấn đề gì thế?
Em muốn li dị.
Sao cơ?
Em muốn li dị.
Tại sao chứ?
Em không thể sống với anh nữa.
Giờ anh đang rất bận, em có nghiêm túc không đấy?
Em nghiêm túc thật à?
Anh đã làm gì sai sao?
Anh không làm gì sai cả.
Thật ra, anh quá tốt là đằng khác.
Và?
Anh thẳng tính quá.
Nên anh chẳng có gì thú vị cả.
Em quá chán khi phải sống chung với anh.
Em có thể chịu được việc không ngủ chung
và đồng lương ít ỏi của anh,
nhưng em không thể chịu được sự buồn chán nữa.
Vậy còn Joon Ho thì sao?
Thế này thì thật bất hạnh cho thằng bé,
nhưng tốt hơn là thấy mẹ nó sống
theo cái kiểu này và rồi nhảy lầu tự sát.
Chúng ta bàn sau nhé. Anh trễ rồi, được chứ?
Nói cho xong rồi đi.
Hãy bàn việc này khi anh về.
Anh trễ rồi, được chứ?
Cái gì đây?
Nếu có người đậu xe thế này
thì mình biết lấy xe kiểu gì đây?
Thật là...
Alô.
Có phải biển số xe anh là 2089?
Thì sao?
Xe anh đang chặn đường xe tôi.
Anh phải dời xe của mình đi.
Có chuyện đó à?
- Của tôi mà. - Tôi...
Xe của anh đang trong bãi đậu xe.
Tôi đang vội nên anh làm ơn...
Tôi đang ở tỉnh Gangwon.
Sao? Tỉnh Gangwon ư?
Ừ. Tỉnh Gangwon.
Nhưng sao anh có thể bỏ xe của mình thế này mà đi chứ?
Cái tên này. Thì tôi có việc nên phải đi thôi.
Xin anh đừng nổi nóng.
Tôi không thể lấy xe ra được.
Gọi xe cẩu đi, thật là...
Alô?
Này anh!
Thật là...
Đúng là tên khốn mà.
Bố à, con đây.
Con đang ở văn phòng à?
Vẫn chưa, con đang trên đường.
Lái xe cẩn thận đấy.
Dù con đang vội, cũng phải theo tín hiệu đèn giao thông.
Vâng ạ.
Công việc thế nào rồi?
Tốt ạ.
Nhớ tôn trọng sếp của mình.
Và làm gương cho cấp dưới.
Vâng, tất nhiên rồi.
Gia đình vẫn không có vấn đề gì chứ?
Cũng không có gì đâu ạ.
Bố gọi con vì bố vừa có một cơn ác mộng.
Ngày mới tốt lành nhé.
Vâng, bố cũng thế.
Nhanh lên đi.
Bạn có thể sang đường.
Anh đi trễ à?
Có vấn đề gì với cậu sao, Park Man Soo?
Cậu thường đâu có đi trễ?
Trưởng phòng đang tìm cậu đấy.
Tới chỗ ông ấy đi.
Tất nhiên rồi, đó là yêu cầu của ông mà.
Đừng lo về việc đó.
Vâng.
Tất nhiên rồi, hãy gặp khi có cơ hội.
Vâng, hãy giữ liên lạc.
Cậu uống trà không?
Không cần đâu, tôi ổn mà.
Mà này...
Gia đình vẫn ổn chứ?
Vẫn ổn.
Thế thì tốt.
Nghe này...
tới giờ thì cậu vẫn luôn làm tốt.
Sao cơ?
Cậu biết ta đang tái cơ cấu
văn phòng chính phủ nhỉ?
Văn phòng chúng ta được lệnh cắt giảm 10% nhân viên.
Mỗi bộ phận sẽ giảm một đến hai người,
và thật không may, cậu bị cắt giảm ở bộ phận của ta...
Điều đó thật không may...
Tôi sao?
Tại sao lại là tôi?
Tôi đi đến quyết định này sau khi suy nghĩ rất nhiều.
Mọi việc nó là như thế.
Tôi đã làm gì sai à?
Tôi nghĩ mình chăm chỉ hơn bất kì ai.
Ai lại không biết điều đó chứ?
Vậy tại sao lại là tôi?
Nói chuyện này cũng vô ích thôi.
Nó chỉ làm cho ta nổi giận với nhau.
Nên cứ chào tạm biệt nhau đi.
Cậu hãy chấp nhận thực tế.
Dù sao chỗ này cũng không dành cho cậu.
Tối nay cậu không có hẹn nhỉ?
Này.
Hôm nay phòng ta đi ăn tối đi.
Mọi người phải đi đầy đủ đấy.
Rót đầy ly đi.
Hãy cạn ly vì cậu Park Man Soo.
Vâng.
Hãy ghi nhận sự chăm chỉ của cậu ấy.
Tinh thần tuân thủ luật lệ của cậu ấy!
Vâng.
Hãy hi vọng rằng ý thức trật tự của cậu ấy...
Ý thức về trật tự!
Nó sẽ trở thành gia vị
và ánh sáng cho thế giới này.
Cạn ly!
Mọi người cùng uống nào.
Vâng.
Sắp tới lượt của cậu đấy!
Đang tới kìa!
Ngon quá.
Sếp à, tôi xin phép...
Cậu làm sao thế?
Chúng ta đang cạn ly vì cậu mà.
Uống đi chứ.
Có thế chứ.
Nhanh vậy mà đã tới một vòng nữa rồi sao?
Tuyệt lắm.
Rượu bữa nay ngọt thật đấy.
Hôm nay phải uống cho tới bến nhé.
Uống thêm ba vòng nữa nào.
Uống đi nào!
Thật là...
Cô ấy đi đâu rồi?
Cô Kang.
Ồ?
Cậu vừa đi đâu đấy?
Tôi tưởng cậu bỏ về rồi.
Cô Kang.
Sếp à.
Gì thế?
Tôi phải về đây.
No comments yet. Be the first to leave one.