The first 200 lines.
Aneesha.
Aneesha.
Ta nên vào tầng hầm.
Aneesha.
Aneesha.
Ta nên xuống tầng hầm.
Đi nào, Luke.
Lại đây con. Được rồi.
Lại đây con. Lại đây nào.
Cẩn thận, Lukey. Cẩn thận.
Chết tiệt. Được rồi.
Chúng ta ở đây đợi đến khi nó kết thúc. Được chứ?
Anh sẽ cần đèn. Chắc là ở trong hộp. Được rồi.
Đó là cơn bão hả?
Cô Finnegan nói bão chỉ xảy ra ở nơi khác.
Có lẽ cô ấy nói đúng. Nhỉ?
Được rồi.
Này. Chúng ta, ờ...
Chúng ta an toàn cùng nhau ở đây.
Với bố.
Bố hứa là ta sẽ ổn chứ?
Ừ, bố hứa.
Bố hứa, con yêu. Bố có bao giờ nói dối con không, bé yêu?
Bố có mùi thơm lắm.
Ồ, cảm ơn con.
Em... Em ra ngoài đây.
Không, bên ngoài không an toàn.
Aneesha.
Aneesha. Aneesha, thôi mà.
Anh sẽ đi. Em ở lại với chúng. Được chứ?
Nghe này, em muốn ghét anh chứ gì?
Được thôi.
Nhưng anh không để em ra ngoài đó.
Không an toàn.
Trong này có an toàn không?
Sao bố mẹ cãi nhau? Bố mẹ sợ à?
Không, không.
Không, con yêu. Mọi chuyện sẽ ổn.
Bố sẽ ra ngoài nói chuyện với hàng xóm
và mẹ sẽ bảo vệ các con trong này.
Được chứ?
Sarah?
Ahmed?
- Chuyện gì vậy? - Không biết.
Em không tìm thấy thằng bé.
Nó phải ở đây.
Dylan? Dylan?
- Con ở đâu? - Dylan?
- Barbara! - Vâng?
Chuyện gì xảy ra vậy?
Đủ chuyện. Sóng điện thoại di động. Điện... Điện bị chập.
Chỉ điện thoại cố định là hoạt động nhưng tôi không gọi được 911.
Judy nghĩ đó là bão.
Ồ. Carl... Carl bảo đó là vụ nổ hay gì đó.
Nhà Rothkrug đang rời đi. Ta có cần đi không?
Tôi không biết nữa.
Xâm Lăng
LONDON, ANH, VƯƠNG QUỐC ANH, TRÁI ĐẤT
Trong tôi có lòng trung thành ADN của tôi có chất hoàng gia
Có bảy gam cocaine ADN của tôi có chiến tranh và hòa bình
Tôi có sức mạnh, chất độc Nỗi đau và niềm vui...
- Này! - ...trong ADN của tôi
- Tôi có... - Không tệ.
Ôi trời, bạn ơi.
- Alfie thấy vú rồi. - Cái gì?
Ừ. Tận mắt luôn. Có cả núm vú với các thứ.
- Thật hả? - Ừ.
- Một hay hai hả bạn? - Hai.
Nói chung là lúc đó tớ đang ở trên xe buýt Lancaster,
- lo việc của mình, sao cũng được. - Ừ.
Một cô cực nóng bỏng lên xe.
Và trong khi tớ đi về phía cô ấy.
Tớ thề là xe buýt đi vào ổ gà.
- Khiếp thế. - Không đời nào.
Ừ. Thế là ngực cô ấy nảy tung ra mới kinh.
Điên thật.
- Cậu thật may mắn. - Tớ biết, bạn ạ.
Và tớ ở đó, tự nhủ,
bộ ngực khác mà tớ từng tận mắt thấy là của Tommy Béo.
Ừ.
Đúng thế.
Tớ đã tạ ơn Chúa.
Này, đi phải nhìn chứ, thằng hâm.
Tao lại khiến mày vãi đái ra quần rồi à, Casp?
Muốn gọi mẹ mày không?
Tao... Tao không muốn một thằng quái dị nữa.
Ở yên đó.
Này! Này! Em Cuttermill!
Tại sao em đứng dọa em Morrow?
Thầy đã bảo để bạn ấy yên mà.
Không, thưa thầy. Caspar đánh rơi đồ thôi ạ.
Em chỉ định giúp cậu ấy thôi.
Đúng không, Caspar?
Vâng ạ.
Được rồi.
Được rồi, em Cuttermill. Em giúp thế đủ rồi.
Tôi muốn thấy em lên xe buýt. Ngay.
Xe buýt. Ngay. Đi mau!
Em có sao không, Caspar?
Mau lên! Nhanh lên!
- Casp, cậu ổn chứ? - Ổn chứ, Casp?
Chúng là lũ khốn, được chứ?
Này, cậu ổn chứ?
Này, chúng không thể hại cậu nữa...
- Ổn chứ bạn? - ...và đúng thế.
Này Casp!
Này Casp!
Được rồi. Kiểm tra thôi.
Em có đủ các thứ rồi chứ? Được rồi. Có đồ ăn vặt chưa?
- Chắc cậu ấy ổn chứ? - Ừ. Cậu ấy đây.
- Cậu đây rồi. - Cậu ấy đây.
- Cậu ổn chứ? - Ừ.
- Ăn bim bim khoai tây không? - Thôi, cảm ơn.
- Cậu ổn chứ? - Tớ ổn.
Nào, vui lên. Người tớ yêu mến nhất đời.
- Này! - Cái quái gì thế?
- Nhìn này. Bọn dở hơi! - Đồ ăn hại.
Mày định làm gì, thằng hèn?
Này, Jamila, muốn ngồi đây không?
Rồi cho tớ xem mấy chỗ khác mà cậu xỏ khuyên.
Nghe này, nghe cho kỹ nhé, anh bạn.
Trừ phi cậu muốn tớ đá cặp bi lạc chỗ của cậu lên cổ...
thì nên im mồm lại.
Rõ chưa?
Này, được rồi. Trật tự. Jamila, ngồi xuống.
Được rồi, lần cuối nhé.
- Các em đi vệ sinh chưa? - Rồi ạ.
Đừng để gặp chuyện như lần trước. Phải không, Monty?
- Này? - Này!
Được rồi, thầy đùa đấy.
Thắt đai an toàn vào. Sẵn sàng cả chưa?
- Rồi ạ! - Đi thôi!
TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ DỰ BỊ SURREY POINT
Ngày thứ nhất.
Em thực sự làm chị bực, Hinata.
Em lấy nhẫn của chị.
Em uống hết bia.
Em bỏ chị ở đây.
Chị đã cài lại Tinder.
Đừng lo, chỉ để giường được ấm áp...
cho đến khi em quay lại.
Hôm nay, không khí cảm giác thật khác lạ.
Cả bình minh và bầu trời nữa.
Như thể trọng lực mạnh hơn.
Như thế nó cố giữ chị không trôi xa khỏi em.
Khi em quay lại... Chị sẽ bắt em nhìn tất cả.
Tất cả 335 ngày.
Chị nhận ra điều vô cùng kỳ lạ.
Rằng dù chị vẫn ở trên Trái Đất này...
cả thế giới của chị đã biến mất.
Hẹn mai gặp em.
Chào, Yamato đây.
Chào. Cô đến luôn được không?
Hình như tàu Hoshi gặp chuyện gì đó.
JASA - CƠ QUAN HÀNG KHÔNG VŨ TRỤ NHẬT BẢN
Chuyện này xảy ra khi nào?
Ba tiếng trước.
Chúng tôi đang thiết lập lại hệ thống.
Trên kênh nào?
135, 473, 997, 545. Tất cả số đó.
- Có truyền tới NASA không? - Không.
- Còn Roscosmos? - Dường như cũng không có gì ở đó.
- Trạm vũ trụ? - Không có tín hiệu ở đâu cả.
Sao không nói với tôi sớm hơn?
Xin lỗi. Cô ấy mới ngủ dậy.
Hệ thống không bị trục trặc.
Không có cuộc gọi khẩn cấp.
Nghĩa là có mảnh vụn hoặc thiên thạch đã đâm vào vệ tinh GS5.
Nếu có gì đâm vào nó ở vận tốc 75 km trên giờ
và ở góc 34 độ,
nó sẽ làm hỏng vệ tinh và làm gián đoạn liên lạc với tàu Hoshi.
Gọi NASA đi.
Bảo họ truyền tin trên tàu thăm dò sao Hỏa A75.
Vấn đề là NASA cũng mất tín hiệu của A75.
Có vẻ như tín hiệu vệ tinh mặt trăng của Roscosmos cũng bị mất.
Anh nói gì?
Có thể là bão vũ trụ cực mạnh.
Đang kết nối tới vệ tinh tiếp dữ liệu và theo dõi.
Đang truyền một tin nhắn tới ISS.
KHÔNG CÓ TÍN HIỆU
Chuyện gì vậy?
Một cuộc gọi cấp cứu tự động.
Không tin nổi. Lỗi hệ thống máy chủ à?
Từ khi nào?
Ba tiếng trước.
Ý cô là sao, ba tiếng trước?
Ta vừa mới nhận được chúng.
Sao lại mới nhận được?
Sao giờ chúng mới đến, Yamato?
- Có phải hệ thống bị... - Không.
- Thế tại sao nó không chạy? - Tôi không biết.
- Lẽ ra chúng đã phải chạy. - Lẽ ra đã phải chạy?
Ta không nhận được tín hiệu cấp cứu của tàu con thoi?
- Thiết lập kết nối đi! - Vâng.
CAM. TÌNH TRẠNG
Cơ trưởng Murai?
Cơ trưởng Murai?
Hinata?
Hinata!
Cô ấy đi rồi...
No comments yet. Be the first to leave one.