The first 200 lines.
Top Teo .com
HONG KONG 5 năm trước
Thôi ngay đi!
Tôi muốn chiến thắng, và ông bắt tôi dừng sao?
Sau trận chiến dài cả ngày, kết quả đưa ra là hòa.
Phần thưởng sẽ được chia đều cho hai bên.
Không có chia chác gì cả, không phải với cô ta.
Vậy là cô từ chối chia chác, vậy thì hãy tự đề cử và đào tạo một địch thủ đi.
Một người sẽ thay cô đánh trong đợt sau.
Được rồi.
- Được lắm. - Quyết định vậy đi.
SYDNEY 4 năm trước
Nghĩ ra mà thắng được à, thằng to con?
Im đi con phò. Thua tới nơi rồi kìa.
Không phải trong lần hẹn đầu đâu.
Thắng rồi! Woo!
Cái đù má!
- Số 12. - Kumite? Đùa đấy à?
Tốt rồi!
RIO DE JANEIRO 2 năm trước
Con mẹ mày!
BANGKOK 1 năm trước
MOSCOW 6 tháng trước
Svietta, một vài người Tàu tới thăm cô.
PITTSBURGH Ngày nay
- Đủ rồi ạ. - Oh, cảm ơn cô. Đi thôi.
Ôi trời, tới giờ phải đi rồi, cháu yêu.
Em phóng khoáng với bà ấy quá, cưng à.
Anh có gì đây?
- Thưa anh, anh cần gì? - Oh, từ từ nào, em gái.
Anh là Donny. Tên em là gì?
Anh muốn dùng gì?
Em sao vậy, cục cưng?
- Tôi không sao cả. - Em làm sao vậy?
Mày làm sao thế, con phò?
Mày biết không, có lẽ...
mày và tao nên vào xe tải, và rồi mày có thể kiếm chút hoa trái...
Đù! Gẫy mẹ tay rồi.
- Nà, này, này! Bình tĩnh đã nào! - Tao muốn con phò này bị đuổi.
- Đù. - Này.
Donny? Nào, nào. Chết rồi. Donny.
Nào, đỡ anh ta dậy, đỡ anh ta dậy! Đỡ dậy nào!
Thôi nào, thôi nào, anh bạn.
Cầm mũ anh ấy đi.
Xin lỗi, mọi người. Xin cứ dùng tự nhiên Đưa anh ta ra mau đi!
Thu dọn đồ đi, Jane. Tôi không muốn cô quay lại đây.
Này con phò.
Oh, chết cha mày đi. Bọn tao chưa xong đâu.
Phục vụ bọn tao tí nào.
Con phò!
Xem mày bắt tao phải làm gì này.
Tốt hơn là mày cứ làm thế đi, cứ sống chó má đi hoặc là tao sẽ đào cả mả nhà mày lên.
- Tao sẽ đập chết mẹ con phò này! - Thôi, thôi. Đi nào!
Mày cứ để im đấy, mẹ mày.
Mày thấy nó làm gì với răng tao chưa? Mày thấy nó làm gì với răng tao chưa?
Cái đệch gì thế?
Đù.
Đù.
ĐIỀU ÁC QUỶ CẦN NHẤT LÀ KHIẾN NGƯỜI TỐT NHẮM MẮT LÀM NGƠ. __BỐ.
- Con đi đây mẹ. - Con đi đâu hả con yêu?
Hong Kong.
Oh, đừng, đừng.
Không, con không được làm thế. Ngoài đó nguy hiểm lắm.
Con gái lớn rồi mẹ à. Con tự lo được mà.
Nhìn con xem, Janey. Giống hệt bố con.
Nhưng đừng kết thúc giống ông ấy.
Con hiểu mà.
Oh, này con yêu!
Đừng quên mang gói thuốc lá về nhé?
Vâng, mẹ à.
Một bà lão dưới chân đồi nói rằng, nếu con quét sân, bà ấy sẽ cho con 50$.
Đây, cầm đi.
Nhưng con chưa quét vội đâu.
3 tháng rồi mà vẫn chưa gặp được ứng viên thích hợp.
Xin thứ lỗi.
Bà có biết tôi cần dừng ở đâu để tới nhà trọ này không?
Lát nữa, khi mọi người xuống thì cô đừng xuống nhé.
Xuống bên xe cuối cùng. Sau đó rẽ trái rồi rẽ phải.
"Sư phụ Wai mời mọi người tới tham dự cuộc thi võ thuật tuyển chọn...
võ sinh được hconj, sẽ được miễn miếng ăn chỗ ở."
- Ở đây viết gì vậy? - Nếu cô được chọn, cô sẽ được học võ thuật Thiếu Lâm.
Sư phụ này cực nổi tiếng. Trường của sư phụ ấy có nhiều vũ khĩ Trung Quốc cổ lắm.
Gọi cô ấy vào.
Vậy là.
- Cô là người giỏi nhất họ có? - Đúng rồi đây.
- Cô muốn thử sức à? - Thử sức sao? Với cô?
Không. Nhưng tôi sẽ đánh cô.
Đừng, đừng, cứ mút kẹo đi.
- Tôi nghĩ võ sinh của cô sẽ đánh với chút giúp đỡ. - Thế à? Thật sao?
- Nói với trò ấy xem, trò ấy sai chỗ nào? - Tôi chịu.
Cô ta di chuyển chậm, mắc quá nhiều lỗi.
Vậy là cô phản công với vài miếng riêng mình à?
Kungfu thật sự không đánh rồi dừng. Mà là uốn lượn, xung quanh rồi xuyên qua đối thủ.
Đóng đồ đi, Belle. Trò bị đuổi.
- Sư phụ, con biết con có thể thắng cô ta mà. - Còn ta thì biết trò không thể.
- Đi mau. - Sư phụ!
Những người còn lại cũng đi được rồi.
Cô, ở lại.
Cô hẳn phải thú vị lắm.
Cô có sức mạnh, tốc độ và bản năng không cần đào tạo.
Nhưng nó sẽ vô nghĩa nếu cô không hiểu khi nào cần đánh và ngụy trang tấn công là ra sao.
Nếu cô ở đây với tôi,
Tôi sẽ dạy cô nhiều điều.
- Bao lâu đây? - 3 tháng.
- Có thù lao không? - Không trả tiền mặt.
Vậy không được rồi.
Có nhiều thứ giá trị hơn tiền nhiều.
Sao vậy, cô gái? Cô đi đâu thế?
Tôi có thể chỉ và giúp cô.
- Tôi đang tìm một nhà trọ thanh niên. - Sao cơ?
- Nhà trọ thanh niên. - Thanh niên... Oh, nhà trọ thanh niên.
À, không xa đây đâu. Rẻ mà cũng đẹp lắm.
Đi theo tôi, ngay trong đây thôi.
Cảm ơn.
- Oh, cảm ơn. - Cảm ơn vì đã ủng hộ.
- Tạm biệt. - Cảm ơn, tạm biệt.
- Chào anh họ. - Chào.
Đây là anh họ tôi, anh ấy là người tốt, anh ấy sẽ chỉ cho cô.
Chào.
Này, chuyện sao vậy.
Không có gì. Em thấy cô ấy ở ngoài và thuyết phục cô ấy đi cùng.
Đường này.
- Nhà trọ thanh niên đây sao? - Không, đây là đất của tôi.
Nếu cô muốn toàn thân rời khỏi đây, thì đưa túi xách đây.
Cô cần nghỉ ngơi nhiều hơn đấy.
Về giường đi.
- Tôi muốn cảm ơn cô. - Chỉ vậy thôi à.
Những gã đã tấn công tôi, chúng lấy mất túi rồi.
Trong đó có gì giá trị không?
Tiền của tôi. Ảnh về bố. Đó là thứ duy nhất tôi có về ông ấy.
Vậy là cô còn may chán.
Những thứ bị cướp có thể lấy lại. Còn cơ thể không dễ hồi phục đâu.
Về giường nghỉ đi.
Cô đã nghĩ về đề nghị của tôi và đây là quyết định sẽ làm. Hấp dẫn đấy.
Nhưng không hoàn toàn bất ngờ tẹo nào.
Thanh kiếm này được giá lắm đó.
Đó là của bố tôi, đồ cổ đấy!
Sao cô biết tôi sẽ tới?
Bởi đề nghị tôi đặt ra cho cô rủi ro hơn nhiều...
việc cô chọn làm tối nay.
Rủi ro gì cơ? Thất bại sao?
Tôi biết cô là ai, cô Ling Chow. Cô cố trộm nhầm người rồi.
Xem cô còn hấp dẫn với tôi không nào. Cố đừng chết giữa chừng đấy.
Nếu cô sống, cô không còn là con mèo hoang lang thang trên phố nữa.
Cũng không phải là một cô gái hay người phụ nữ, mà trở thành vũ khí nguy hiểm với mục tiêu.
Tôi muốn biến đổi cô, bởi cô sẽ đánh thay tôi.
Thay cô?
Cô dành 3 tháng ở đây với tôi với vai trò đệ tử khép kín.
Không điện thoại, không mua sắm. Tôi sẽ đào tạo cô cho giải đấu.
Giải đấu khiến cô siêu giàu hoặc tổn thương nặng nề.
Cô sẽ ở đây. Ngủ cạnh kiếm của bố tôi nếu cô muốn.
Cô sẽ tìm thấy giường dưới sảnh. Và đó là mọi thứ cần thiết.
Top Teo .com
- Cô học làm vậy ở đâu? - Học gì? Quét á?
- Làm thế nào để hành động với satipatthana? - Xin lỗi, tôi chẳng hiểu đó là gì.
Trách nhiệm.
Khi cô quét sân, cô rất tập trung vào đó.
Tiện thể, tên tôi là Shu.
Trà nhé?
Cảm ơn. Tôi đoán ở đây không có cà phê.
Đúng rồi.
- Tôi đang ở đâu đây? - Cô đang ở đền Võ Đang.
- Cô sống ở đây à? - Phải.
- Một mình? - Thường xuyên.
Tôi có thể hỏi về người trong ảnh trên bàn thờ chứ?
Đó là ai?
Tò mò luôn gây phức tạp. Xin hãy dùng trà.
Được thôi.
Shu, nghe lạ lắm, nhưng...
Tôi đã thấy cách cô chiến đấu hôm qua. Thật không tin nổi.
- Hy vọng cô có thể giúp tôi. - Được thôi.
- Tôi đang tìm thầy dạy tôi... - Dạy gì?
Có lẽ cô sẽ không tin tôi nữa. Thật đáng xấu hổ.
Cô sẽ bất ngờ về điều tôi sẽ tin đấy.
Được thôi.
Tôi tới Hong Kong để tham gia giải đấu võ mang tên Kumite.
Và nếu tôi thắng, tôi có thể cho mẹ cuộc sống mà bố tôi hằng ao ước cho chúng tôi.
Sao cô cười tôi? Cô nghĩ tôi không thắng được à.
Cô đúng, Jane.
Thật buồn cười khi một cô gái da trắng bay tới đây để tự sát.
- Ý cô là sao? - Không hoàn hảo lắm nhỉ?
Tôi cầu xin người một con rồng. Và người thì gửi tới... một con búp bê.
Thật là sai lầm, tôi đi đây.
Jane, khoan đã.
Tôi ngưỡng mộ nguyên nhân và lý do cô tới tham dự.
Phải, cô dũng cảm và chiến đầu bằng cả linh hồn, nhưng còn nhiều điều phải học lắm.
Quên tôi đi, chỉ là... Cô không phải người tôi mong đợi.
Tôi vui vì không phải người cô đợi.
Bây giờ, liệu cô có thể chỉ tôi đường tới đại sứ quán không?
Tôi sẽ mặc kệ cô quét sân và uống trà.
Cược với tôi không?
Tin tôi hồi sinh được chú chim này chứ?
Đùa đấy à?
Nếu được, thì cô ở lại đây 3 tháng rèn luyện với tôi cho Kumite.
Còn nếu không được?
Ừm...
Được rồi, vậy còn chuyện mời tới Kummite? Không có điều kiện đi kèm.
- Và cả việc tôi thắng? - Không. Tôi thắng, cô sống.
Cô thắng, cô chết chắc.
Ba tháng ư?
No comments yet. Be the first to leave one.