Split

Split

Download Vietnamese Subtitle

Release info

[ TaiPhim4K ] - Split 2016 2160p BluRay-Vietsub
A Commentary by taiphim4k
sync time for TaiPhim4K.com

Tags

bluray
Published on: 2025-02-01
Downloads: 89
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

- Chúc mừng sinh nhật mình! - Chúc mừng sinh nhật!

- Bức này chụp đẹp đấy. - Trông nó...

Cảm ơn.

Ôi, Chúa ơi. Dễ thương quá.

- Đợi đã. Ai muốn không? - Ôi, Chúa ơi!

- Nhìn phần trên này. - Mọi người.

Chuyện này sẽ xảy ra khi ta mời làm phước.

Bố tưởng con muốn mời mọi người.

Bố, con không thể mời mọi người trong lớp vẽ, trừ người duy nhất

không có kỹ năng giao tiếp xã hội để làm người đó tổn thương

hơn mong muốn. Và con không phải quái vật.

Bố tự hào về con. Chắc vậy.

Cậu ấy bị phạt ở lại nhiều lần và thỉnh thoảng hét vào mặt giáo viên.

Rồi còn có cả tin đồn cậu ấy toàn bỏ nhà đi.

Để cậu ta đi Uber đi.

Con tin giờ ta về nhà được rồi.

Bố làm con tưởng con được phép có ý kiến sao?

Ta sẽ không đi đâu đến khi bạn ấy được đón.

Xe nhà cháu bị hỏng. Cháu sẽ đi xe buýt về.

Không cần đi xe buýt. Để chú đưa cháu về.

Claire tiết kiệm được nửa số tiền nó cần để mua xe rồi.

Đúng không?

Và chú cũng chỉ chở mấy đứa được thêm vài lần nữa thôi.

Cháu...

Cậu sẽ không được nghe mấy câu đùa mà chỉ bố tớ nghĩ là hài hước

suốt dọc đường nếu như cậu không đi.

Cậu không muốn bỏ lỡ đâu.

Chà. Con có nhiều quà hơn con tưởng.

- Cháu để đây nhé? - Ừ. Để chú.

Cảm ơn, Marcia.

Có lẽ anh ta thích...

Có lẽ anh ta hài lòng về vị trí của anh ta.

Tôi giúp gì được?

- Không biết... - Gì?

Anh ta có phải là người ấy. Anh ta rất hài.

Anh ta làm mấy cái video hàng tuần này đấy.

Đây này...Thấy không? Nó rất ngẫu nhiên. Nó rất dị.

Ừ, cậu thích anh ta rồi.

- Dừng đi. - Không hiểu.

- Rồi, quay lại. - Sao mà không hiểu?

- Anh ta tóc vàng và dễ thương. - Tớ không hiểu.

Không, lông mày anh ta kiểu...

Im đi. Lông mày anh ta à?

Đó là thứ cậu không hiểu à?

Ừ. Tớ bị thu hút bởi lông mày. Được rồi.

Được rồi. Hay đấy.

- Ôi, Chúa ơi. - Sao?

Cậu thấy anh ta làm gì không?

- Sao anh ta làm được thế? - Tớ không biết.

- Vậy nên tớ mới cho cậu xem. - Quá giỏi.

Tệ quá.

Này! Xin lỗi, anh gì ơi. Tôi nghĩ anh lên nhầm xe rồi.

Ta tỉnh dậy trong này.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Sao ta lại ở đây?

Bố tớ sao rồi?

Anh ta ở ngoài kia.

Cậu có biết bố tớ sao rồi không?

Tôi chọn cô trước.

Mất vài phút thôi.

Tè dầm đi.

Tè dầm đi.

Không.

Không.

Không!

Không!

Mở cửa ra!

Được rồi.

Cậu không sao chứ?

Hắn muốn tớ nhảy cho hắn.

Được rồi.

Cửa bị khóa ngoài.

Mọi chuyện đều ổn.

Ta vẫn ổn.

Ta vẫn ổn.

Chú nghe thấy tiếng nước bắn bé tí,

và nó tiến đến.

Quái vật từ thiên nhiên, như này.

Rồi, nó đi qua con suối,

và nó cao đến nỗi nước còn chưa đến bụng của nó.

Rồi nó dừng lại.

Và tim chú như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Em mới đi săn nên bị hồi hộp đấy.

Chú John bị hồi hộp kìa.

Không đúng đâu, Casey. Bố cháu xạo đấy.

- Sừng nó to như nào? - Nó to đùng.

Lúc bắn thì nhìn vào đâu, Casey?

Vào thân.

Thế sao chú ấy nhìn vào sừng?

Vì chú ấy hồi hộp.

Con bé nói theo anh thôi.

Con có như thế lúc lấy giấy phép săn bắn sau ba năm nữa không?

Không, thưa bố.

Nhớ đeo găng sau khi ăn xong.

Khi ra ngoài, chân tay con sẽ bị lạnh đầu tiên.

Ba học sinh bị bắt cóc.

Bố của một trong ba học sinh tỉnh dậy ở khu mua sắm King of Prussia,

choáng váng và bị gây mê. Ông không thấy xe và bọn trẻ đâu.

NẾU CÓ TIN GÌ, BÁO CHO CHÍNH QUYỀN

Người dân quanh đó không tin nổi việc này.

Một cộng đồng yên bình đang chao đảo sau vụ bắt cóc.

Nếu bạn có thông tin về vị trí của các cô bé này,

hãy liên hệ với cảnh sát ngay.

BARRY S. TÔI CẦN GẶP BÀ. CHUYỆN GẤP LẮM.

Cậu có mở được cánh cửa đó cũng chẳng ích gì, Claire à.

Còn một cánh cửa bị khóa nữa.

Được rồi. Hắn sẽ sớm quay lại đây,

và ta sẽ không để hắn bắt bất kỳ ai nữa.

Ta cứ... Ta chỉ toàn khóc, rồi la hét và không dám đánh hắn

vì ta sợ sẽ làm hắn bực.

Chúa ơi, thế thì ta đúng là nạn nhân rồi. Lạy Chúa!

Ta nên đánh lại hắn.

Ta nên đánh hắn một trận điên cuồng.

Tớ thấy hắn khiêng và đặt một người lên giường dễ như bỡn.

Hắn đấm một phát là ta bất tỉnh ngay.

Tớ có học lớp karate Kenpo suốt sáu tháng,

và ta phải làm đau kẻ địch để khiến hắn phân tâm.

Các cậu nói nghe dễ dàng quá.

Cậu làm một cái rồi biết kế tiếp sẽ ra sao luôn.

Nó sẽ không như thế trong trường hợp này đâu.

Ta sẽ không thoát được khỏi đây.

Vậy cậu sẽ không chiến đấu bằng mọi sức lực cậu có à?

Cậu biết cơ hội duy nhất...

cơ hội duy nhất ta có là cả ba cùng đánh tên này.

Ta phải nhanh lên.

Bọn tớ cần cậu, Casey.

Claire thông minh mà. Nghe cậu ấy đi.

Tớ sẽ làm nếu như cậu cũng làm.

- Ta có thể thắng. - Hắn sẽ đánh ta.

Không.

Im đi.

Cả hai cậu.

Cậu phải lên tinh thần và giúp bọn tớ thoát khỏi đây.

Dẹp đi.

Và dẹp luôn cả sáu tháng karate ở khu mua sắm King of Prussia của cậu đi.

Không. Cậu không thể như thế hôm nay. Vào lúc này thì không thể.

Sao cậu làm thế? Sao cậu cứ như này?

Sao cậu làm như cậu không giống bọn tớ thế?

Casey, lúc ngắm bắn...

con phải luôn mở cả hai mắt.

Che mục tiêu bằng nòng súng rồi di chuyển cùng nó để lấy nhịp độ.

Bố nói trước, lần đầu sẽ khá khó chịu đấy.

Con sẽ bắn xuống dưới hoặc ra sau nó.

Con sẽ học cách theo nó.

Con cái khôn hơn con đực, cũng như con người vậy.

Con cái dùng mũi để sinh tồn. Chúng đảm bảo là chúng có chỗ nấp.

Chúng luôn nhớ là chúng đang cố sinh tồn.

Con đực đi một mình.

Con đực trở nên ngốc hơn vào mùa giao phối.

Con trai thích tạo tiếng ồn.

Ừ, đúng rồi.

Con tốt hơn con trai, nhỉ?

- Ừ, đúng rồi. - Này.

Nếu thấy chuyện gì có lý thì tớ sẽ nói.

Chúng ta chưa biết đây là gì.

Chào. Tôi đã rất có cảm hứng.

Không, cái đó cơ.

Cái trước cái áo choàng hồng có gai ấy.

Cái đó đáng lẽ phải như cái áo khoác may đo,

nhưng tôi sẽ in mấy tiêu đề báo lên nó bằng tay.

Tôi là người đơn giản thích mặc áo sơ mi và váy, nhưng cái này...

Chúng rất nghệ thuật, Barry.

Đúng kiểu mấy cô ở Hamptons sẽ mua với giá 15.000 đô

- để mặc đi tiệc từ thiện một lần. - Thôi đi!

Này, tôi không ở lâu được. Đây chỉ là đến thăm thôi.

Thế nói tôi biết có chuyện gì đi.

Gì cơ, ý bà là cái email ấy à?

Không, chuyện thường thôi. Tôi cảm thấy quá tải ấy mà.

Câu chữ ngắn gọn trong email của anh nghe có vẻ rất đặc biệt và gấp gáp.

Anh tìm gì à?

- Không, tôi chỉ... - Không à?

...ngắm nhìn thôi. Giờ tôi ổn hơn rồi.

- Công việc thế nào? - Vẫn tuyệt.

Lần trước nói chuyện với họ, họ nghĩ anh là nhân viên gương mẫu.

Họ bảo anh tỉ mỉ và tận tâm.

- Anh biết mà, phải không? - Tôi biết.

Anh vẫn ổn trong mười năm. Anh đang sống rất tốt, Barry.

Và đó là nơi hiếm có và tuyệt vời cho anh làm việc.

Vâng, đúng vậy.

Này nhé, trong tất cả các khách hàng có cùng chứng rối loạn như anh,

thì anh làm việc ổn định nhất đấy.

Có chuyện gì à, Barry?

Bà bao nhiêu tuổi?

Chỉ là thông tin trên mạng hơi loạn.

Sao anh lại nghĩ đến chuyện đó?

Ai sẽ chăm sóc chúng tôi sau khi bà nghỉ hưu hoặc mất?

Bà biết đấy, bọn tôi sẽ phải tự chăm sóc bản thân,

và không ai tin là bọn tôi có tồn tại.

Nếu có gì xảy ra với tôi,

tôi đã sắp xếp để đồng nghiệp của tôi ở Baltimore tiếp quản.

Này, bà sống một mình à?

Anh biết mà.

Xin lỗi. Ý tôi là từ bao giờ?

Vẫn luôn thế.

Như vậy chắc cô đơn lắm.

Bà biết không? Tôi...

tôi khá hơn nhiều rồi. Đáng lẽ không nên gửi bà email đó.

Tôi chỉ... Nhìn tôi này. Tôi quá hấp tấp.

Nhân tiện, có ai đang nghe không?

Có ai quan tâm đến bọn tôi không?

More Vietnamese subtitles for Split

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left