The first 200 lines.
Bỏ súng xuống.
Tôi thật sự nghĩ Raquel trông rất ổn. Vậy là tốt.
Anh biết đấy, sau chia tay,
mọi thứ có thể phức tạp tới khi hai bên ổn định.
Vâng. Tôi cũng mừng. Raquel là...
- một phụ nữ tuyệt vời. - Phải. Mong điều tốt nhất cho cô ấy.
Nếu cô ấy và con gái ổn, chúng tôi ổn.
- Anh nóng à? Có thể bật điều hòa. - Không.
Nhiệt độ ổn rồi. Chỉ là tôi cảm thấy chút...
Chút khó chịu.
Anh uống cà phê từ đội phục vụ à? Không được phép đâu.
Có lẽ tôi sai thật. Tôi uống ba cốc. Mà tôi còn bị cái chứng này.
Ruột kết ấy mà. Không nghiêm trọng. Chỉ là vi khuẩn...
Chà, nó khiến tôi...
phải đi vệ sinh nhiều hơn bình thường.
Thật xấu hổ. Tôi không muốn đi nặng ở hiện trường vụ án.
Muốn tôi dừng xe?
Nếu không phiền. Cảm ơn.
Không có gì. Tôi sẽ dừng xe ở trạm xăng tới.
Sẽ là tốt nhất nếu ta dừng ở đây. Đó, ngay đây.
- Ta có thể dừng đây. - Kia ư?
Được rồi. Không vấn đề gì.
Cảm ơn anh.
Salva.
Salva.
Anh ổn chứ?
Tôi đỡ nhiều rồi.
Vài người không thể tin nổi.
Tôi sẵn sàng rồi.
Suárez, anh qua đây chút.
Pilar.
Nghe này, tôi muốn cô kiểm tra xe Ángel.
- Chúng tôi làm rồi. Một phần thủ tục mà. - Có gì bất thường không?
Ống dẫn dầu phanh tắc, nhưng không có nghĩa gì cả.
Ý cô là sao?
- Có thể có kẻ phá hoại. - Có thể. Nhưng không thường như vậy.
Ống dẫn dầu tắc, bộ phận gãy vỡ...
Đó là điều xảy ra khi xe lật nhào tới hai vòng với vận tốc 170 km/h.
- Tôi rất tiếc. - Khoan đã.
Anh ấy có nói đi xét nghiệm thìa ở đâu không?
Anh ấy không nói.
Tôi phải quay lại làm.
Suárez, Ángel tới Toledo khi nào? Hôm qua phải không?
Ừ, hôm qua. Nhưng...
Có khả năng anh ấy thấy nó ở đây,
và tới căn nhà này trước chúng ta.
Tôi không biết. Cũng có thể anh ấy lấy nó
từ quán bar hoặc hiệu thuốc.
Có thể anh ấy nghi ngờ ai đó
- và muốn chắc chắn... - Raquel. Bình tĩnh nào.
Cứ vậy không giải quyết gì. Chỉ Ángel biết nơi lấy.
Ángel và gã giúp chúng từ bên ngoài biết.
Cũng chính là gã nghe lén điện thoại của ta,
và cố giết Ángel bằng cách giở trò với phanh xe.
Cô ấy nói không có bằng chứng.
Ángel có một đầu mối...
và có kẻ cố sát hại anh ấy, hắn sẽ tiếp tục nếu Angel tỉnh lại.
Cô đang nói gì vậy?
Lần này...
chúng ta sẽ giăng bẫy.
Tôi đang nghĩ điều anh nói lúc nãy,
muốn điều tốt nhất cho Raquel.
Gì cơ?
Tôi không tin là thật.
Nếu như vậy, anh đã không...
ngủ với em gái cô ấy.
- Không phải việc của anh. - Xin lỗi, có đấy.
Khi nghe chuyện, tôi nghĩ: "Gã này hẳn là
yêu say đắm lắm mới sa vào mớ hỗn độn này." Yêu đương
và rồi ngủ với...
em gái...
của vợ mình.
Nhưng khi tôi biết anh đang
tán tỉnh giáo viên của con gái...
Cô giáo con gái anh.
Khi đó tôi mới hiểu ra. Anh là loại đàn ông
chỉ dùng nửa thân dưới để suy nghĩ.
Là kẻ bệnh hoạn, phải đeo mặt nạ bên ngoài xã hội.
Khó chịu là Raquel phải gặp bác sĩ tâm lý, trong khi anh mới là người cần.
Không gặp bác sĩ sẽ không nhận ra mình tệ đến mức nào.
Thằng khốn.
Thằng khốn? Tôi ư?
Đồ chết tiệt.
Ra khỏi xe.
Nếu phải xuống xe, tôi sẽ đập anh nhừ tử tới nỗi không biết gì nữa.
Xuống xe đi, khốn khiếp.
Biết đây là gì không?
Thuốc của tôi.
Những ngày để sống.
Thật khó tin...
một thứ quý giá đến vậy lại trữ trong một lọ mỏng manh.
Phải không?
Tokyo, đón nhận việc thua cuộc bỏ phiếu không tốt lắm nhỉ.
Cô nên cải thiện việc đó.
Tôi sẽ không ngồi im...
chờ chúng đến giết tôi chỉ vì ta đã biểu quyết vậy.
Anh có thể ở lại nếu muốn.
Nhưng anh không có quyền quyết cho chúng tôi.
Ừ, cứ ra đi trong hòa bình.
Không vấn đề. Tôi sẽ vẫn cầu nguyện cho các người.
Tôi đã có những ngày tuyệt vời bên mọi người.
Tokyo, bắt đầu đi. Chúng đang tới bắt ta.
Berlin,
mau nói kế hoạch Chernobyl,
không tôi đập vỡ lọ thuốc.
Không.
Cô thực sự tra tấn tôi bằng cách đập vỡ mấy ống thủy tinh?
Ôi Tokyo.
Có thứ thì quá già dặn, thứ khác lại quá ngây thơ.
Cô nên nghĩ đến việc khác thuyết phục hơn.
Ví dụ như cắt tay chân tôi chẳng hạn. Mà tôi quá phê thuốc rồi,
- nên có khi chẳng nhận ra. - Denver.
Đưa tôi súng lục.
Mau nói xem kế hoạch Chernobyl là gì.
Cô không có thứ cần có.
Không có.
Ba...
hai...
một.
Giờ thì sao? Có muốn nói gì không?
Cho mày biết tay.
Anh sẽ đau đấy.
Tokyo.
Số hai.
Đồ chết tiệt.
Số năm.
Đang làm gì thế?!
Chúng tôi đang chơi cò quay Nga, Nairobi.
Quay lại sau đi.
Chết tiệt, Tokyo!
Cô điên rồi sao? Cô đang làm cái quái gì thế?
Cô muốn làm tất cả chết chắc chỉ vì cô ư?
Cô sẽ làm hỏng bét kế hoạch.
Rõ ràng là vậy.
Tất cả do cô.
Tôi ư?
Tôi phá hỏng kế hoạch?
Cô không thể nhỉ?
Không thể dừng lại và suy nghĩ chỉ một lần trong đời.
Đồ ngu ngốc vô não!
Tôi có thể ngu ngốc,
nhưng kế hoạch tìm con trai của cô còn nhảm hơn.
Cô đang nói gì đấy?
Lần cuối nó gặp cô là khi nào? Ba tuổi?
- Nó không nhớ cô đâu. - Im đi.
- Nó sẽ không nhớ hay nhận ra cô. - Im đi.
Vì nó đã có bố, có mẹ, những người với nó là bố mẹ thực sự.
- Cô không biết cái quái gì cả! - Gì cơ?
Cô không biết gì cả!
Tôi chỉ biết là cô mang nó đi
và bỏ rơi nó vì vài viên thuốc!
Tôi không nghe được rõ cho lắm.
Sao cô không tới gần cửa hơn?
- Tốt hơn là mở cửa. Nói thẳng mặt đi. - Ả giả dối!
Ả giả dối. Tôi đang nói cô đã mất cơ hội làm mẹ.
Chấp nhận đi.
Đủ rồi đấy!
Này, Tokyo.
Chuyện đang vượt kiểm soát rồi. Có phải không?
Không phải nói: "Bất chấp rủi ro" ư?
Đây là thế đấy.
Con trai!
Nghe bố đi!
Ra ngoài ngay lập tức!
- Con lún quá sâu rồi. - Lún quá sâu ư?
Thì sao chứ? Mọi thứ sắp đổ bể rồi!
Này, quên hết vụ hội chứng Stockholm đi.
Ta kết luận vội vã rồi. Chúng ta đâu phải bác sĩ!
Nhưng, đừng... Đừng phá hỏng nó.
Ra ngoài chứ?
- Không. - Có lẽ vẫn có thể biểu quyết...
Không!
Ta đã biểu quyết rồi.
Thôi nào, làm đi.
Nào...
kết thúc đi.
Nếu đây là kết thúc của tôi, vậy bắn đi. Nào, Tokyo.
Tôi bệnh giai đoạn cuối rồi.
Không phải người cô sẽ cướp đi ước mơ và hy vọng.
Nhưng nếu cô chơi trò dọa tôi, hãy nhớ rằng
sau khi bắn nổ tung đầu tôi, cô mới là người sợ hãi.
Tôi là người duy nhất biết kế hoạch.
Cô không biết cách để thoát khỏi cái bẫy chết này!
Là cả mấy người...
đang chơi trò cò quay Nga!
Nổ súng đi!
Làm tới đi.
Xin lỗi, Alberto. Tôi bị mất bình tĩnh.
Tha lỗi cho tôi.
Alberto.
Anh đã bị bắt vì tội tấn công cảnh sát.
Không cử động!
Ở yên đó.
Tôi có một kẻ tạm giữ. Tội tấn công cảnh sát.
Lấy vân tay rồi nhốt hắn lại.
Ngồi đây. Tôi sẽ quay lại.
Yên nghỉ nhé.
Helsinki.
Khi cậu sẵn sàng.
Yên nghỉ nhé, Oslo.
No comments yet. Be the first to leave one.