The first 200 lines.
- Nếu hóa trang, em sẽ hóa trang thành... - Một nàng công chúa!
Đúng rồi.
- Judy Baumer sẽ hóa trang thành nàng tiên. - Nhưng nó béo quá.
Chị thì muốn hóa trang thành Cinderella hoặc Peter Pan.
Peter Pan là con trai. Tinkerbell mới là con gái.
- Phillip thì có thể hóa trang thành Peter Pan. - Phillip có thể hóa trang thành thằng gù.
- Tại sao chúng ta không thể thử một lần? - Chỉ bởi vì chúng ta không thể, được chứ?
Niềm tin cá nhân nâng chúng ta lên một tầm cao hơn.
- Em sẽ mở. - Lần trước em đã mở rồi!
Trick or treat!
Tôi xin lỗi, chúng tôi không tham gia Halloween.
Xin lỗi?
Chúng tôi là tín đồ Jehovah.
- Chào Phillip Perry. - Chào Billy Reeves.
Sao cậu biết được là tớ?
Thôi nào, các con đi ăn tối đi.
Đi nào, các nhóc, tới nhà kế nào.
Xin lỗi vì đã làm phiền.
- Chào buổi tối, Larry. Quên gì à? - Cần làm vài việc nữa.
- Khi nào chúng tôi có được một cái lạnh? - Sẽ sớm nhất có thể!
- Này, bố già! - Hả?
- Ông chắc cái này sẽ dẫn tới chỗ thông hơi chứ? - Từng thế mà, ngày xưa ấy.
Bởi vì nếu không phải thế, tôi sẽ cắt cổ ông đấy.
Thằng trộm vô dụng.
Chuyển đi.
Nếu lão già đó không đúng thì chó chết lắm.
Quà cho mày đây!
Quăng bom nào!
Ồ, chuẩn đấy!
Bọn mình hạ được nó rồi.
Mày và tao phải sống cho đúng, thằng Đồ tể.
Nói thẳng cho vuông. Tao không thích mày.
Ngay khi chúng ta thoát...
... thế thôi.
Ai nói tao thích mày chứ?
Mày câm mồm.
Chúa ơi, tao khoái thổi tung óc mày ra quá.
Chúc ngủ ngon, Larry.
Chúc ngủ ngon, Larry.
Nào, dậy đi.
Tao thích cái đó đấy.
Mày đúng là kén cá chọn canh. Chơi với một cái Lincoln không hay ho đâu.
Này, có cái Buick kìa.
Tao không muốn Buick. Tao muốn một cái Ford.
Ford tốn dầu lắm. Với lại, bố già ơi, xe nào chả là xe.
Lấy cái Buick đi.
Ngay khi chúng ta ra khỏi biên giới bang, tao sẽ làm ngay điều đó.
Tao phát mệt vì cứ chôn chân một chỗ rồi. Tao sẽ kiếm cả khu...
... để tìm một cái xe Ford.
Đi gọi các chị con dậy đi.
Tao sẽ lấy món chiên.
Hơi nhạt đấy.
Cho tao ít nước sốt nhé? Nhanh. Làm ơn nhé?
Mày không có thằng đàn ông nào quanh đây phải không?
Đừng!
Giờ ta có một chiến binh này!
Không!
Ồ, nhìn này. Mày có một chú nhỏ trong nhà này.
Không!
Không!
Tao đổ máu rồi! Mày vui chưa?
Chú mày tên gì, nhóc?
Phillip.
Được rồi, Phillip, cúi xuống nhặt rồi đưa khẩu súng đó cho ta nhé.
- Đưa nó cho tao, nhóc. - Câm mồm mày lại!
Nhặt nó lên và mang nó tới cho ta.
Chĩa vào ta đi.
Chĩa đi.
Giờ hãy nói "Chơi chúng đi".
Chơi chúng đi.
Hoàn hảo.
Bỏ súng xuống đi, ông già.
Bỏ nó xuống. Dù sao ông cũng không thể bắn trúng tôi đâu. Có khi bắn vào thằng nhóc đấy.
Cứ để nguyên.
- Mẹ ơi? - Ổn mà.
Ổn mà.
- Mày điếc à? - Để nó xuống sàn.
Đặt nó xuống.
Đặt nó xuống! Đặt xuống.
Câm đi!
- Tao đề nghị mang con này theo. - Không.
Vậy thì làm sao chúng ta thoát được? Hàng xóm thức dậy cả rồi!
- Chúng ta sẽ mang thằng nhóc. - Không!
Các người chưa bao giờ nghe chúc ngủ ngon hả?
Tôi hiểu rồi, thưa sếp.
Báo chí đã đợi gần một tiếng rồi, Red.
Tôi nghe rồi.
Vâng, tôi nghe rồi. Tôi hiểu.
Tôi hiểu.
Vâng. Không, tôi đây. Tôi đang nghe đây. Vâng, được rồi.
Ông ấy nói gì?
- Ai? - Thống đốc ấy, Red.
À, ông ta nhắc tôi năm nay là năm bầu cử.
- Xin chào. - Xin chào.
Tôi hy vọng cô không uống trước buổi trưa.
Ồ, không, tôi không mà.
Thứ cuối cùng chúng ta có đây, là có vẻ cô ấy đang kiêng rượu.
- Cái gì cuối? - Thư ký.
Penny Monroe.
Tôi tin ông đã làm tôi bối rối. Nghe này, tôi tới từ Huntsville.
Tôi được thống đốc phân công.
Adler, cái gì thế này?
Nghe quen quen. Tôi nghĩ sáng nay họ đã gửi tới vài thứ gì đó về cô ấy.
- Ai gửi? - Ngài thống đốc, Red.
Tôi là Sally Gerber, chuyên gia tội phạm học của hệ thống nhà tù bang.
- Tom Adler, cảnh sát Texas. - Xin chào.
À, đó là một chương trình mới. Tôi đã được thống đốc phân công làm việc...
"Làm việc với các nhân viên hành pháp bang trong tất cả các vụ án hình sự...
... cùng lực lượng cảnh sát". Cái này không hề nói gì...
Bao gồm cả việc tha bổng tù nhân cũng như trường hợp tù nhân vượt ngục.
Chúng tôi sẽ tới đó ngay, Marge.
Họ đang sốt ruột, Red. Ông đã xếp lịch mà.
Ý tưởng là nghiên cứu kỹ lịch sử vụ việc sẽ...
... trong các trường hợp tha bổng, giúp đối tượng tránh được các cạm bẫy quen thuộc.
Còn trong các vụ vượt ngục...
... có thể giúp xác định các bẫy giống thế để hỗ trợ cho việc truy bắt.
- Để tôi nói cho cô biết, cô Gerber... - Gọi tôi Sally được rồi.
Để tôi nói cho cô biết, Sally...
... đây không phải một vụ trốn chạy. Đây phải được coi là vụ truy nã.
Và nói suông lòng vòng thì chẳng giải quyết được đâu.
- Vậy thì thế nào? - Chúng ta có một cái mũi cực thính...
... đó là một cái thùng có anten, và rất nhiều cafe.
Chúng ta đã có cả đống rắc rồi rồi, mà mày còn đi bắt bồn nước à.
Anh ta thông minh quá hả, Phillip?
Chết tiệt!
Được rồi, các anh, đủ rồi! Cảnh sát trưởng có việc phải làm!
Thằng nhóc có nói gì không?
- Chào buổi sáng, Red. - Chào buổi sáng.
- Thế ông nghĩ sao? - Nhìn ổn đấy.
Chúng tôi tự hào về cục cưng này lắm đấy.
Thống đốc đã đặt nó cho cuộc diễu hành ở Dallas đấy.
- Ông biết tổng thống Kennedy's sẽ tới chứ? - Ừ, tôi có nghe.
Công nghệ mới nhất. Động cơ ngoại cỡ...
... bếp đầy đủ tiện nghi, chỗ ngủ.
Có cả chỗ để súng.
Lò, tủ lạnh, cả một điện thoại nối tới văn phòng thống đốc nữa đấy.
- Một cỗ máy tuyệt đấy. - Và...
... ngay khi trở lại, nó sẽ thuộc sự điều động của ông.
Nó hoàn hảo cho rất nhiều tình huống. Cả một tổng hành dinh di động đấy.
Chúng tôi sẽ lấy nó.
Cảnh sát trưởng? Đừng chụp ảnh nữa! Không thể được.
- Ngày mai thống đốc sẽ chạy nó đấy. - Ông ấy đặt ưu tiên cao nhất cho vụ truy nã này rồi.
Nhưng, Red... nghe này, ông phải tin tôi. Red?
- Cậu tên gì? - Tôi là Dick Suttle, lái xe.
- Không còn nữa đâu. Bradley? - Người này gắn liền với xe mình.
- Cậu biết sử dụng tất cả các cải tiến chứ? - Ồ, vâng, thưa sếp.
Được rồi, vào chỗ đi.
Xin lỗi, Red.
Đây là Bobby Lee. Anh ta là chuyên gia liên bang.
Họ muốn anh ta đi theo.
Red, tôi sẽ phải nói với thống đốc thế nào đây?
À, anh cứ nói với ông ta cô Sally Gerber đằng kia...
... tới từ văn phòng ông ta, phê chuẩn cho tôi vụ này.
Ôi, quỷ thật.
Này!
Xin chào?
Cô đi hay không?
Không một vết xước đấy! Anh có nghe tôi nói không, Suttle?
Để ý cái xe! Để ý xe moóc! Và gọi tôi! Anh nhớ gọi tôi đấy!
Thế quái nào chúng ta lại dừng?
- Mày nói mày có thằng anh họ gần đây. - Thì sao?
Thì gọi nó đi. Xem xem liệu chúng ta có thể trú ở đó đến lúc mọi chuyện dịu xuống không.
Sao anh ta lại lấy chìa khóa?
Để ta không bỏ hắn lại.
Chú có bỏ anh ta lại không?
Ồ, có chứ.
Hẳn là nó chuyển đi rồi.
Có khi là không thể nghe thấy nó nói gì, tai tao vẫn còn đang chảy máu đây.
- Mày mà dám thử thế một lần nữa... - Cái gì?
Cái gì à?
Mày bắt đầu hăm dọa tao đấy.
Không phải là dọa đâu.
Là thật đấy.
Lại đây, nhóc, cầm lái đi.
Hai giây nữa, tao sẽ đập vỡ mũi mày.
Đó là dọa đấy.
Còn đó là thật.
Tao sẽ giết mày vì chuyện đó.
Và đó là dọa.
Bắt đầu hiểu ra sự khác biệt chưa?
Được rồi, Phillip, nghe này. Ta sẽ vào đó và lấy ít thuốc lá.
- Lấy bia nhé. - Đây, cầm lấy cái này.
- Chĩa nó vào chính giữa hai mắt hắn. - Cái quái gì thế?
Nếu hắn ngọ nguậy nhiều, chú mày kéo cò nhé.
Ngay đây, thấy không? Đặt ngón tay chú mày lên đó.
Mày đúng là một thằng điên khốn kiếp.
Đó là sự thật. Mày hiểu rõ rồi đấy.
Xin chào? Soda để đâu?
Loại nóng ở đó. Loại lạnh ở đằng sau, trong tủ.
Trước đây mày đã bắn súng bao giờ chưa, nhóc?
Pow!
- Ngỏm củ tỏi. - Xin yên lặng, thưa ông.
Không...
Cóc phải mày chưa từng sờ đến súng trước đây.
Sống cùng ba con bươm bướm. Lại không có cha.
Mày lớn lên sẽ dễ thành đồng tính lắm, biết không?
Giờ thì...
... tao sẽ ngả tới thật chậm và nhẹ nhàng.
Được chứ?
Chỉ là để chúng ta dễ nói chuyện thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.