The first 200 lines.
Chester Mill cũng như bao nơi khác.
It nhất thì nó cũng đã từng như vậy...
cho đến khi chúng tôi bị cô lập với thế giới
bởi một mái vòm bí ẩn.
Vô hình, không thể phá bỏ,
và hoàn toàn không lối thoát.
Chúng ta bị cô lập rồi.
Chúng tôi không biết nó từ đâu ra
hay vì sao xuất hiện, nhưng hiện tại chúng tôi đều bị cô lập
bên dưới mái vòm,
không có bí mật nào của là được che dấu mãi cả.
Anh là ai?
Barbie. Mọi người gọi tôi là Barbie.
Là biệt danh thôi.
Chồng tôi không có ở đây,
nhưng anh ấy sẽ về, rồi anh sẽ thấy.
Ta sẽ làm gì khi mọi người
hỏi về chỗ khí Prôpan?
Đó là việc của anh.
Duke, là máy trợ tim phải không?
Dừng lại!
Dưới này không ai nghe được em đâu.
Thả tôi ra khỏi đây!
Junior. Bố.
Anh có thể ở cùng tôi. Đi nào, để tôi chỉ anh một vòng.
Nó ở đâu rồi? Tôi không có nó!
Thật không? Sếp tôi không thích điều đó đâu.
Cho anh 1 ngày.
Nghe tôi chứ?
Nghe này, anh chỉ cần chồng đủ tiền.
Cứ nghĩ kỹ đi, được không?
Ý tôi là, anh không nên làm điều dại dột.
Gì vậy?
Anh ổn chứ?
Vâng. Tôi ổn.
Anh mớ trong lúc đang ngủ.
La hét thì đúng hơn.
Thứ đó vẫn còn ở ngoài kia sao?
Vâng, vẫn vậy.
Quân đội vẫn chưa rồi đi.
Julia...
Cảm ơn cô vì đã cho tôi qua đêm ở đây.
Chồng tôi mất tích,
và mọi việc diễn ra như thế
nên tôi rất vui khi có bạn đồng hành.
Sáng mai gặp lại anh.
Tốt.
Anh bị mất gì à?
Đúng vậy. Cô có tình cờ thấy
sợi vòng đeo cổ đâu không?
Không.
Nhưng tôi sẽ để mắt đến nó.
Ngủ ngon.
Linda! Linda!
Chuyện quái gì vậy?
Ai bắn Duke vậy?
Không ai bắn Duke cả, Paul. Bình tĩnh.
Ông ấy đứng gần thứ này,
thì máy trợ tim phát nổ.
A!
Trời đất... Nếu thứ này
làm máy móc phát nổ,
thì tại sao đồng hồ của Freddy không nổ?
Đây là đồng hồ dây cót.
Chắc là nó chỉ ảnh hưởng đến pin mà thôi.
Dù sao ta cũng phải kiểm tra chắn đường
để đảm bảo không ai lại gần thứ này.
À, giờ ai phụ trách đây?
Anh là cảnh sát mà. Làm việc của mình đi.
Tôi thì sao?
Ta phải chăm sóc Duke.
Joe, chờ đã!
Tớ ổn.
Không đâu mà.
Một giờ trước, cậu còn lên cơn động kinh
đành đạch như cá mắc câu.
Tớ có nói điều gì không?
Có, nói gì đó về... những ngôi sao.
Những ngôi sao hồng.
Cậu có muốn nói gì cho tớ không?
Không.
Này!
Mọi người có thấy điều gì không?
Chưa thấy gì cả!
Thứ này cắt rất sâu.
Chúa ơi, cậu biết tất cả điều này có nghĩa gì không?
Chúng ta sẽ không làm bài kiểm tra lượng giác vào ngày mai.
Lượng giác.
Ý hay đấy.
Hay sao?
Ta có thể vẽ giản đồ về thứ này,
xem có lỗ hổng nào không.
Tớ sẽ đi cùng.
Cậu không cần phải vậy đâu.
Lewis có Clark, cậu có tớ, được chứ?
Đi nào.
Nói nghe...
em có nghe thêm gì từ phía quân đội
qua cái máy kỳ cục của em không? - Không có.
Mất tín hiệu rồi, nhưng em đang cố lấy lại.
Không dễ như việc chuyển tiếp qua Van Halen đâu.
Sao tụi kỹ sư cứ thích lên mặt với dân DJ thế nhỉ?
Vì tụi em thông minh hơn, Phil à.
Âm tính, thưa ngài,
lửa không có tác dụng lên bề mặt của nó.
Nhưng chúng tôi chắc chắn rằng ở đây không có phóng xạ
phát ra từ mái vòm.
Bọn họ lại nhắc lại nó à?
2 lần/24 giờ, họ gọi nó là mái vòm.
Vâng, em cũng nghe anh ta gọi thế. Không, anh không nghĩ vậy
vì như thế thì em phát khiếp lên rồi.
Chúng ta đang ở dưới mái vòm, Dodee à.
Giờ thì, đây không chỉ là một bức tường vô hình
mà máy bay trực thăng có thể bay đến và cứu chúng ta nữa rồi.
Chúng ta phải nói với mọi người.
Và ta sẽ làm như vậy.
Giờ thì những điều mà ta biết
sẽ làm mọi người hoảng loạn.
Sẽ còn tiếp tục phát sóng nữa.
Các bạn đài đêm khuya, Phil Bushey đến đây.
Đêm nay sẽ là 1 đêm rất dài.
Và nếu bạn đang nghe tôi nói,
thì các bạn không còn đường lựa chọn nào khác nữa.
Các bạn thấy đấy, rào chắn này
đã làm mất sóng điện thoại,
TV, Internet...
mọi thứ ở Chester's Mill vốn đã nghèo nàn này.
Giờ đây, giả thiết của những việc này
đến từ Bắc Hàn
đến một lỗ thủng không gian...
À, rất tiếc vì tôi không đến sớm hơn, Rose.
Tôi phải đảm bảo phòng khám
và trạm xá được chăm sóc kỹ càng.
Anh đùa tôi đấy à? Nếu anh không cẩn thận,
mọi người sẽ gọi anh là Ông già Tuyết đấy.
Ồ, chúa phù hộ anh, Jim Rennie.
Tôi nợ anh thế nào?
Ho, ho, ho.
Ôi Chúa ơi. Đèn lại sáng rồi.
Bức tường vô hình đó bị hạ chưa vậy?
Tôi nghĩ là chưa đâu.
Nhưng, ta có Thần Đèn đang làm việc quanh đây
nên có điện dùng,
ít nhất cũng lấy lại chút cảm giác bình thường.
Tôi không nghĩ là đã gặp các cô.
Ủy viên hội đồng, Jim Rennie, đây là Carolyn
và, bạn cô ấy, Alice.
Họ ở trong phòng trống trên lầu.
Họ đến từ Los Angeles.
Chúng tôi đang chạy xe qua chỗ anh thì bị giữ lại.
Chúng tôi đang đưa con gái Norrie đi... Cắm trại.
Nhưng chúng tôi phải ra khỏi đây.
Con chúng tôi bị ốm.
Con bé lên cơn động kinh.
Con gái chị có tiền sử động kinh à?
Không. Ai cũng có thể mắc phải.
Caffeine,
mất ngủ...
Tôi đã thấy ở bệnh nhân của mình.
Cô ấy là bác sỹ tâm thần.
Tôi rất tiếc vì hai người
không thể khám phá Chester's Mill
trong hoàn cảnh tốt hơn, nhưng tin tôi đi,
nếu có một nơi để bị mắc kẹt
thì chính là nơi này đấy.
Tôi đã sống ở đây cả đời
và, uh...
...chỉ có nơi này đang gọi là nhà.
Jim.
Đi với tôi ngay.
Duke chết rồi.
Nhìn tôi đi, quỷ tha ma bắt!
Có ai không?
Chẳng ích gì đâu.
Ý tôi là, cô có thoát y trước mặt họ,
họ cũng chẳng bận tâm.
Tôi mới thử một tiếng trước rồi.
Họ còn chẳng thèm chớp mắt.
Ồ.
Nhân tiện, tôi có đi tìm
nhưng không thấy vòng cổ cho chó của anh.
Ồ vâng, không sao. Cô biết sao không?
Có khi tôi bỏ quên trong xe.
Vậy sao anh lại nghĩ
là những người này được lệnh không được nói chuyện với ta?
Vì họ không nói với chúng ta.
Có thể chính họ đã làm việc này.
Có thể họ chịu trách nhiệm cho việc này.
Vậy tại sao họ lại làm vậy?
Tôi không biết.
Có thể là... thử nghiệp...
Một dạng trại cải tạo di động.
Biết đâu chúng ta là chuột bạch.
Dù có là gì, thì những người này là lý do
mà chồng tôi bị giữ lại
ngoài kia!
Cô đi đâu vậy?
Trạm phát thanh.
Họ có thể không nói với chúng ta
nhưng họ đang nói chuyện với ai đó.
No comments yet. Be the first to leave one.