The first 200 lines.
Đầu tiên, họ tưởng mắt tôi bị vấn đề gì.
- Một hay hai? - Một.
Tôi làm gì để đến nỗi bị bệnh tăng nhãn áp điển hình.
Được rồi, xong rồi.
Vì chẳng mấy chốc...
tôi bắt đầu nghe thấy giọng nói.
- Lối này. - Adam.
Đừng đi lối này.
- Nghe này. - Nào. Cậu làm được mà.
Adam.
Chắc họ có nói về nấu ăn.
Là ǵ cũng được. Sao lãng, tự điều trị, gì cũng được.
Nhưng đó là cách duy nhất để khiến những giọng nói im lặng.
Con ổn chứ?
Và đừng trách mẹ tôi vì không sớm hiểu ra vấn đề.
Vài năm qua mẹ cũng gặp nhiều chuyện.
Khi bố tôi quyết định
việc làm bố giết chết sự sáng tạo của ông ấy,
chúng tôi phải chấp nhận và lo liệu cuộc sống.
Vậy nên tôi nấu ăn.
Và nấu ăn.
Và những bữa ăn tôi nấu bù cho câu chuyện tẻ nhạt của chúng tôi.
Con à, ngon quá.
Hơn nữa, tôi lại giỏi nấu ăn.
Thìa là rất vừa miệng.
Và rồi Paul chuyển đến.
Rất thú vị.
Ngon lắm, con ạ. Mẹ thích lắm.
Tổ ấm của tôi trở thành dĩ vãng.
Vậy nên tôi ra ngoài nhiều.
Mục tiêu vào trường dạy nấu ăn vào mùa thu như một ốc đảo
thoát khỏi đống lửa đốt rác mà não tôi đang dần biến thành.
Tôi cần nhắm chắc mục tiêu và câu thời gian.
Có gì khó giấu sự điên rồ trong tôi
trong môi trường đầy đố kị như ở trường trung học chứ?
Xem này. Rốt cuộc bọn mình được mời tới tiệc của Sarah.
Không thể bỏ lỡ bữa tiệc này. Cậu đi chứ?
Tối nay tớ đón cậu nhé?
Ai kia vậy?
Sarah? Tình yêu của đời tớ?
Một thời gian, họ chỉ là giọng nói.
Ừ, phải rồi, Sarah.
Bố mẹ tớ lại ra tòa giải quyết li hôn.
Nhưng tớ có thể giận dỗi để họ cho tớ mượn xe.
Cậu nói sao, về bữa tiệc?
Tớ bảo này, tớ nghĩ tối nay...
Adam.
Adam, cậu.
Lại đây.
- Gì vậy? - Cẩn thận, thứ này như dung nham đấy.
- Xin lỗi. - Cậu đang làm gì vậy?
Ở đây, Adam.
Todd.
Adam.
Chúng ta phải đi ngay.
Đừng lo, ông chủ. Chúng tôi lo được.
Làm ơn, làm gì đó đi!
Đau quá!
Này, nhóc. Nhóc ơi!
Có muốn bảo toàn mạng không? Chạy đi.
Adam, chạy đi.
Bình tĩnh nào, nhóc.
Bình tĩnh nào, nhóc. Ổn rồi.
Bình tĩnh nào, nhóc. Bình tĩnh.
- Bỏ tôi ra! - Hít thở đi.
Bình tĩnh nào.
Bình tĩnh. Hít thở đi.
Họ gọi đó là lần đầu tôi bị động kinh.
- Xin chào. - Đó là lúc cả nhà biết tôi bị làm sao.
Bệnh tâm thần phân liệt, bệnh rối loạn thần kinh kinh niên
mà người bệnh mất khả năng nhận thức về hiện tại,
gây ra những ảo giác về âm thanh và hình ảnh,
hoang tưởng, ảo giác.
Vì vậy mới có cảnh rối loạn ở lớp hóa học.
Thực sự điên rồ.
Không bao giờ khỏi, trở lại bình thường.
Kết thúc.
Đầu tiên, nhà trường đuổi học tôi.
Này, cuối tuần sau cậu vẫn đến tiệc của Sarah chứ?
Todd bị bỏng nặng, họ phải lấy da ở mông của cậu ấy.
Áo bó của cậu đâu, đồ khùng?
Giờ cậu ấy ghét tôi.
- Nào, các cậu vào lớp đi. - Đồ điên.
Tất cả đều ghét tôi.
Rồi Paul giấu hết dao đi.
Anh muốn nói điều này.
Có lẽ ta nên đưa thằng bé đến một nơi biết cách chăm sóc nó.
Đúng chuyên môn.
Hãy cho tôi biết khi nào cần đập vỡ mấy cái sọ.
Hít thở sâu nào, Adam. Họ có ý tốt mà.
Có vẻ các bà mẹ trong khu đang luyện tập cho buổi chạy.
Muốn xem không?
Một khi họ xuất hiện, họ không bao giờ rời đi.
Như lũ bạn cùng phòng bám dai như đỉa.
Có Rebecca.
Cô ấy như Đức Đạt lai Lạt ma vừa như Coachella.
Luôn thiền.
Nói thật, tôi không khó chịu với cô ấy.
Có gã vệ sĩ, đúng vai trò.
Anh ta nóng nảy nhưng trung thành.
Cậu luôn phải cảnh giác.
Và cuối cùng là Joaquin.
Cậu ta như gã bạn thân thiết trong bộ phim tuổi teen thập kỷ 90,
lúc nào cũng đi theo bạn, đọc đúng suy nghĩ của tôi.
Tôi biết.
Thật là quá.
Mẹ tôi lo lắng, đang vô vọng đi tìm phương thuốc cho tôi.
Như những bà mẹ bị hoang tưởng mà chúng ta vẫn gặp,
ngồi lê la ở các phòng chờ, trông cậy vào những bác sĩ,
thầm cầu nguyện một điều:
"Hãy cứu con tôi".
Thuốc Abilify. Risperdal.
Clozapine. Stelazine.
Đọc tên bất kỳ loại thuốc gì và tôi đều từng uống.
Có thay đổi gì không?
Không.
Dù vậy, mẹ tôi nhất định không chịu từ bỏ hi vọng.
Có lẽ chúng tôi khác nhau.
CHẨN ĐOÁN BỆNH TÂM THẦN PHÂN LIỆT?
Cuối cùng cũng có thuốc mới cho bệnh tâm thần phân liệt...TOZAPREX
Như vậy đấy.
Cả một câu chuyện tồi tệ.
Nghe hay không thì tùy.
Hoặc là đừng nghe.
Vì nói thật lòng, lí do chúng ta ở đây
là vì mẹ tôi cứ kiên định.
Tôi không có ý phỉ nhổ vào thành tựu của cô đâu,
nhưng tôi thuộc nhóm mà họ gọi là kháng cự.
Nghĩa là chúng tôi không phải kiểu người "Không phải lỗi của bạn"
trong phim Good Will Hunting .
Vậy nên sao cô không từ chối cho tôi tham gia thử nghiệm
để đôi bên khỏi phải thất vọng?
Được chứ?
Họ và Tên Bệnh Nhân: ADAM PETRAZELLI
TÌNH TRẠNG ĐƠN: ĐÃ DUYỆT
Được rồi, con yêu, đi thôi.
Con nói rồi, con sẽ không làm chuột bạch đâu.
Ta không biết uống thuốc đó sẽ thế nào.
Có thể con sẽ đỡ bệnh.
Có thể con đỡ phải nằm bẹp giường.
- Có thể chứ. - Nhưng nếu con bị rụng tóc thì sao?
Nếu con bị mù? Bị ngộ độc thì sao?
Con à, ai lại làm con bị ngộc độc chứ?
- Xong rồi. - Bọn em xuống ngay.
Ngoan nào. Mẹ có linh cảm tốt.
Đừng hại chúng tôi nhé.
- Chờ con một lát được không? - Được.
Con thay đồ đi.
Chúng ta phải đi Brazil.
Trông có vẻ ổn đấy.
SAINT AGATHA TRƯỜNG CƠ ĐỐC GIÁO
Nhưng con đâu theo đạo Cơ Đốc.
Cơ Đốc mang tính phụng sự nhiều hơn.
Thật vui vì cuối cùng được gặp cậu Petrazelli.
Cháu cũng vậy.
Bỏ mũ ra đi.
Tôi mừng vì mọi người đã đến đây.
Vâng, người duy nhất không thể từ chối bà là Chúa nhỉ?
Ý thằng bé là
chúng tôi rất cảm ơn vì bà cân nhắc nhận Adam vào giữa năm học.
Chúa ôm các con chiên vào lòng, nhất là những cháu bị bệnh.
Chúng tôi đã nói...
Thôi nào, nhóc. Để tôi xử bà ta cho.
- Sẽ chỉ rắc rối thôi. - Chúng tôi muốn cho họ công cụ để...
Tùy cậu.
- Có chuyện gì à? - Không.
Đẹp quá.
Thật tráng lệ.
Phải, trường St. Agatha là nhà của những người giỏi nhất và tốt nhất.
Sơ Catherine M. Peterson
Không chỉ ở quận này mà của cả nước đấy.
Và không chỉ có như vậy.
Đạo đức và liêm chính là vô cùng quan trọng.
Việc nhận Adam vào một môi trường học tốt thế này
sẽ kèm theo điều kiện.
Cậu ấy cần đạt được những yêu cầu này dù có bệnh.
Không sao đâu ạ.
- Phải không? Adam? - Vâng.
Con sẵn sàng làm tốt trên mọi mặt trận.
Ở đây ghi...
Adam tham gia thử nghiệm y học để điều trị bệnh của mình.
Vâng, mới bắt đầu.
Cháu cảm thấy thế nào?
Bốc hỏa ạ.
Vậy...
chúng tôi có thể nhận Adam.
Với điều kiện cậu ấy đạt được mức điểm 3,5
và đạt 90% kỳ thi tốt nghiệp.
Cuối cùng, chúng tôi sẽ cần báo cáo về tình trạng chữa bệnh hàng tháng.
Không có gì ạ.
Cảm ơn rất nhiều.
Sơ sẽ giữ kín chứ?
Ở trường cũ thằng bé bị dè bỉu.
Có lẽ như vậy là tốt nhất. Không cần phải cho ai biết cả.
Vâng, cảm ơn sơ. Adam.
Adam?
Cháu cần đi vệ sinh.
Xin phép sơ một lát.
Này.
Con sao vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.