The first 200 lines.
Những tập trước trên "Grey's anatomy"...
- Bố George vừa nhập viện tối hôm qua. - Tớ đã gặp đứa em gái mà tớ không biết là mình có.
Cậu có thể hình dung được về một gia đình mà cậu chẳng biết tí gì cả không?
- Em chỉ muốn hỏi thăm bố anh thôi. - Tại sao em lại quan tâm?
Em đã chia tay với anh, nhớ chứ?
Ông. O'Malley đã chọn Bs.Hahn...
- là người thực hiện ca phẫu thuật thay van tim. - Tôi có thể chữa khỏi cho anh bằng việc phẫu thuật.
- Anh chắc chứ? - Vâng, chắc chắn.
Tôi cần anh nói cho tôi nghe vì sao anh lại không muốn tôi tham gia...
- vào ca phẫu thuật của anh. - Tôi chỉ e ngại là mình không thể có được sự trợ giúp của cô thôi.
Tôi không thể gặp mẹ em thêm được nữa.
- Đến lúc anh phải nghỉ hưu rồi Richard. - Anh sẽ trở thành Trưởng Khoa.
Anh bị run tay và anh đã không nói gì về việc đó cả.
- Chúng ta đã đi quá giới hạn. - Em đã kéo anh đi quá giới hạn.
Ông ấy ở cùng bà ấy.
Ở cùng người đàn bà đó.....vợ ông ấy.
Con không nghĩ vậy đâu, ông ấy không ở cùng vợ nữa.
Ông ấy đang ở cùng bà ấy. Ý tôi là, vì sao ông ấy lại làm như vậy ?
Ông ấy yêu tôi. Thế thì tại sao ông ấy lại trở về với bà ta?
Tôi đã từ bỏ mọi thứ vì ông ấy.
Mẹ.
Mẹ, nhìn con này.
Việc này đã xảy ra....từ lâu lắm rồi.
Nó không phải đang xảy ra hiện giờ.
Đó là bởi vì tôi có một đứa con gái, phải vậy không?
Ông ấy luôn nói rằng ông ấy không muốn có con.
Lẽ ra tôi không nên có con.
Chuyện gì sẽ xảy ra với họ vậy ?
Sao ?
Bs. Burke và Bs. Yang....
Anh định sẽ làm gì với họ?
- Hình phạt của họ ra sao? - Bs. Bailey...
Nơi đây cần có công lý.
Công lý sao?
Công lý không được xác định chỉ nội trong 4 bức tường
của bệnh viện này , Bs. Bailey.
Đây không phải là một tòa án của pháp luật.
Tôi chỉ muốn biết điều gì sẽ được thực hiện.
Về mặt pháp lý và kỹ thuật, họ không làm gì sai cả.
Không có ai chết, không có gì sơ suất xảy ra cả.
Tôi chưa đưa ra quyết đinh.
Tôi xin lỗi nhưng anh ấy....
Anh ấy làm sao ?
Không có gì .
Bs. Yang,
cô trở lại sảnh cùng với Bs. Bailey.
- Trưởng Khoa.... - Bs.Bailey, tôi là người không hiểu chuyện này hay sao?
Tình trạng này có gì đó trực tiếp gây hại đến cô hay sao?
Không thưa Trưởng Khoa.
Tôi Ổn.
Vậy thì trở lại làm việc đi.
Burke, anh và Shepherd cần phải cùng nhau
giải quyết cơn run này càng sớm càng tốt.
- Anh ấy không muốn sự giúp đỡ của tôi. - Dereck...
Tôi không muốn anh ấy giúp.
Đôi tay đó đáng giá 2 triệu đô đấy.
Tôi muốn nó được chữa trị, và tôi muốn nó được chữa trị ngay lập tức.
Tìm cách đi.
Nghe này , mấy anh con là những chàng trai tốt,
nhưng họ không có trách nhiệm cho việc này.
Đó là quy trình tiêu chuẩn.
- Chỉ là, nếu việc này xảy ra vấn để... - Bố....
Nếu việc này xảy ra vấn đề,
Giấy tờ bảo hiểm nhân thọ
ở trong ngăn kéo thứ 2 trong hộc tủ của bố....
Và quyển tạp chí của bố để trong ga-ra...
- Cùng với quyển hướng dẫn sử dụng xe tải. - Tạp chí của bố sao?
Lấy chúng ra khỏi đó để mẹ con không phát hiện ra chúng.
Đó là tạp chí của bố sao?
Chào buổi sáng, Bác O'Malley.
Cháu chỉ muốn ghé qua trước giờ phẫu thuật
để xem tiến trình phục hồi của xương đòn ra sao rồi.
George....Con không chào Bs. Torres sao ?
Con sẽ gặp lại bố sau .
Nếu anh nói với tôi chuyện cơn run của anh đang phát triển,
Tôi đã có thể làm vài kiểm tra.
Có khả năng là do có vài sự chèn ép nào đó
của các cấu trúc xung quanh vùng thương tổn.
- Tôi có thể kiểm tra nó..... - Tôi không muốn thêm một ca khẫu thuật khác.
Có thể có một cục máu đông nhỏ. Tôi chỉ cần....
Shepherd, Tôi không muốn có thêm một ca phẫu thuật nữa.
Ca đầu tiên đã gây ra đủ thiệt hại rồi.
- Tôi có thể làm được. - Đó chính là điều anh nói vào lần trước.
Giờ thì tôi bị run tay.
Có thể cậu ấy cũng sẽ được làm việc theo kiểu "nhìn nhưng không được đụng chạm" như mình.
Ít nhất mình cũng có người đồng cảnh ngộ.
Bất cứ điều gì cậu ấy phải nhận, tớ hy vọng đó là điều tồi tệ,
- Thật sự tồi tệ. - Cô ấy đã phạm sai lầm
- Sai lầm sao ? - Tất cả chúng ta...
Cô ấy đã để Burke....Burke với một đôi tay bị run ....
mổ cho bố tớ.
Cậu có thể thôi nhìn tớ kiểu đó đi được không?
Thật là sởn gai ốc, và nó làm tớ cảm thấy như cậu chưa được cho ăn vậy.
Việc đó ra sao rồi?
Cái gì ra sao rồi?
Cậu và Burke,
cậu vẫn ổn chứ?
Bọn tớ đang sống giữa một sự im lặng tuyệt đối.
Anh ấy không nói chuyện với cậu sao ?
Tớ cũng không nói chuyện với anh ấy.
Tớ rất tiếc. Cậu vẫn ổn chứ?
- Đừng hỏi tớ chuyện đó nữa. - Tớ đang cố gắng an ủi cậu thôi.
Làm ơn đừng làm vậy.
Ca làm việc đã bắt đầu từ 30 giây trước rồi.
Trưởng Khoa có lẽ đang rối rắm về hình phạt dành cho cô,
nhưng tôi thì không. Nếu cô lại muộn lần nữa,
cô sẽ phải tìm một bệnh viện nội trú khác.
Bs. Bailey, tôi gặp Grey một lúc được không?
Cho cô hết tất cả bọn họ luôn đấy.
- Có chuyện gì cần tôi sao , Bs.Montgomery? - Đây không phải là chuyện của tôi....
- Nhưng tôi nghĩ cô có lẽ muốn được biết về điều này. - Tôi xin lôi. Tôi không biết....
Em gái cô Molly vừa mới nhập viện....
- Vì tình trạng khẩn cấp - Molly không phải là em gái tôi.
Được thôi, nhưng về mặt kỹ thuật, cô ấy là em cô.
Các cô có cùng một cha.
- Và , uh Susan.... - Susan Grey thì chắc chắn không phải là mẹ tôi.
Tôi rất cảm ơn việc chị đã cố gắng tử tế về mọi thứ,
nhưng tôi thật sự không cần phải biết về chuyện này, vì vậy....
Thực ra là cô cần đấy.
Chào, Meredith.
Chào mẹ.
Con yêu.
Mẹ đem đến một ít đồ ăn sáng....
- Để phòng hờ việc mấy đứa vẫn chưa ăn sáng. - Ghi điểm rồi đấy.
Karev.
Hey, đã sẵn sàng cho ngày quan trọng chưa bố ?. Đồ ăn
Oh.
Được rồi, làm việc nhanh lên mọi người.
- Một ngày bận rộn. Thực tập sinh nào là của tôi đây? - Là em.
- Cậu ấy là người thân, còn cô ấy là kẹo màu sọc. - Cháu sẵn sàng rồi.
- Nếu cô ấy chọn em thì sao? - Chọn tôi đi !
Mấy anh, chuyện này nghiêm túc đấy.
Yang.
- Sao cơ? - Sao cơ?
Bs.Hahn, Cristina là người rất giỏi về tim mạch.
Tôi chắc cô có thể chọn cô ấy cho ngày hôm nay.
Uh...
Cô còn đợi gì vậy Yang? Trình bày trường hợp của bệnh nhân đi.
Harold O’Malley, 63 tuổi , được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư thực quản.
và hở van động mạch chủ nặng,
được lên lịch để phẫu thuật thay van vào chiều nay.
Mình muốn ca phẫu thuật đó, và chị ấy giao nó cho Yang.
Tớ chưa có một ca mổ tim nào cỡ tuổi đó cả.
- Đó không phải là một ca. Đó là bố tớ - Tớ nghĩ bây giờ nơi đây có sự phân biệt đối xử rồi
Yang đã làm vài việc sai trái....
- Và cô ấy nhận được phần thưởng. Công bằng thật nhỉ. - Yeah.
Nếu miệng mồm mấy cô cậu không chịu ngừng việc rên rỉ,
Tôi thề tôi sẽ không cho mấy cô cậu xem thứ ở đằng sau cánh cửa này đâu,
và tin tôi đi, mấy cô cậu muốn nhìn thấy thứ đằng sau cánh cửa này đấy.
Xin lỗi bác sĩ, cô phải chờ tôi một vài phút rồi.
Cậu ta cần đi tè. Cứ mỗi 5 phút, cậu ta lại đi tè.
- Em có một bàng quang nhỏ. - Anh không thể sống như thế này thêm được nữa.
Anh sao? em mới là người phải chịu đựng mấy lời rên rỉ của anh đấy.
Giống như mấy lời rên rỉ anh đang than bây giờ ấy
Giờ ai còn nghĩ rằng Yang nhận được một ca ngon hơn không?
Đó là thứ tôi dự tính đấy.
Jake và Peter Weitzman,
35 tuổi, là cặp sinh đôi bị dính liền
với nhau tại vùng tiếp giáp với xương cùng.
Nhưng không còn lâu nữa, phải không Bs. Webber?
Anh em Weizmans đã đến đây khoảng 6 tháng trước
để phẫu thuật tách rời nhau.
- Họ đã không tham gia phẫu thuật vì sợ rủi ro. - Pete nhát như gà rù.
Vậy à, tha thứ cho em vì em muốn sống lâu hơn nhé.
thậm chí là phải sống cùng với anh.
- Vậy sao? em đã lãng phí sáu tháng cuộc sống của chúng ta... - Oh, thôi đi.
- Cảm ơn nhiều đấy. - Dừng lại đi.
Hai người trở lại thật đúng lúc đấy.
Chúng tôi vừa mới có được bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ hàng đầu New York
Mark Sloan, phẫu thuật thẩm mỹ, và anh có nhớ Bs Sepherd.
- Bác sĩ phẫu thuật thần kinh của các anh không. - Jake.
- Chúng tôi, uh, chúng tôi đã từng làm việc như một đội, - Pete, rất vui khi gặp anh.
- Chúng tôi làm việc cùng nhau. - Chúng tôi chưa bao giờ là một đội thật sự cả.
Anh Weitzman?
- Gọi tôi là Jake. - Gọi tôi là Pete.
Jake, Pete, um, Vì sao.... Các anh không phiền nếu tôi hỏi chứ..... vì sao lại là bây giờ...
Trong khi 6 tháng trước các anh nghĩ rằng ca phẫu thuật sẽ rất rủi ro ?
- À... - Các anh...
Whoa.
Nhiều bác sĩ ở đây quá.
Em..em sẽ trở lại sau.
Không không, Elena, vào đi, vào đây đi.
Anh muốn biết tại sao lại là bây giờ sao. Đây là lý do....
Tình yêu của đời tôi...Elena.
Jake, đừng... Tôi không bảo anh ấy làm như vậy,
không phải vì tôi, vì điều này thật điên rồ.
Vì Pete nói rằng họ có thể sẽ bị liệt.
Họ có thể sẽ chết.
Em nói với cô ấy những điều như vậy để làm gì?
Em đã không nói với cô ấy. Em đã nói với anh.
Cô ấy chỉ ngẫu nhiên trở thành người duy nhất nghe em nói.
Cô ấy nói đúng.
Anh có biết việc bị mắc kẹt với...
cùng một người giống mình nó như thế nào không... - Lại nữa đấy.
- Mỗi khi.... - Đúng đấy. Lại tiếp tục đây. - Lại nữa đấy
Anh có biết việc phải ở cùng với một người giống mình
mỗi phút mỗi ngày,
không có điều gì được riêng tư,
không được một mình làm bất cứ điều gì nó như thế nào không ?
- Không ai phải sống một cuộc sống như vậy cả. - Anh nghĩ sao, Pete?
No comments yet. Be the first to leave one.